Sau Khi Cả Triều Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta, Ai Nấy Đều Kêu Quá Kích Thích - Chương 166: Ân Đoạn Nghĩa Tuyệt

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:44:51
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiếng gì ?” Một vị đại thần ở phía bên đột nhiên ngẩng đầu, cảnh giác quanh, hỏi Vương Thừa tướng bên cạnh, vẻ mặt kinh ngạc bất định: “Vương đại nhân, ngài thấy tiếng động gì kỳ quái ?”

 

Vương Thừa tướng đang kinh ngạc vì câu của Sở Khanh Khanh, liền ngẩn : “Tiếng động kỳ quái gì?”

 

Vị đại thần run lên một cái: “Chính là loại… giống như thứ gì đó đang , ngài thấy ?”

 

Vương Thừa tướng nhíu mày, vểnh tai một lúc lâu: “Không động tĩnh gì cả.”

 

Sắc mặt vị đại thần lập tức trắng bệch, tưởng rằng gặp thứ gì đó sạch sẽ.

 

Nào tiếng động chính là tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Bạch Nghiên Lãng nhét miệng.

 

Vương Thừa tướng thấy ông vẫn còn băn khoăn về âm thanh đó, khỏi hạ giọng : “Ôi chao, chắc chắn là ngài nhầm , đừng nghĩ nữa, mau ăn dưa !”

 

Vị đại thần run lên, nhích về phía hai bước, giữa , lúc mới cảm thấy an hơn một chút, thế là cũng ngẩng đầu lên tiếp tục ăn dưa.

 

Sở Khanh Khanh xong lời của hệ thống cũng kinh ngạc, vội hỏi nó rốt cuộc là chuyện gì, hệ thống mới : 【Năm đó cứu Phương đại nhân vốn của , lúc đó mới bao lớn chứ, gầy nhỏ, dù mệt c.h.ế.t cũng thể cứu lên , rõ ràng là một qua đường bụng thấy Phương đại nhân đuối nước nhảy xuống cứu lên!】

 

Cái gì?!

 

Năm đó cứu Phương Như Nguyệt, mà là một qua đường bụng?!

 

Phương đại nhân những lời liền sững sờ tại chỗ, trong mắt tràn đầy vẻ thể tin .

 

Sở Khanh Khanh: 【…】

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Sở Khanh Khanh: 【Vậy chẳng Phương đại nhân bao nhiêu năm qua đều báo ơn nhầm ?】

 

Hệ thống: 【Không chỉ báo ơn nhầm , cô lúc đó mà rơi xuống sông đuối nước ?】

 

Sở Khanh Khanh giọng điệu của hệ thống liền chuyện chắc chắn đơn giản: 【Làm rơi xuống?】

 

Quả nhiên ngay đó liền hệ thống : 【Là của đẩy xuống!】

 

Hít!

 

Sở Khanh Khanh kinh ngạc mở to hai mắt: 【Bị đẩy xuống??? Chuyện ? Đó của , cố ý đẩy xuống sông?!】

 

Mọi xung quanh đang ăn dưa cũng ngây , ngờ chuyện còn tình tiết ẩn giấu, năm đó Phương đại nhân đuối nước những do cứu, mà còn là đẩy xuống!

 

Chuyện ân nhân lành đột nhiên biến thành hung thủ thế !

 

Phương đại nhân vẫn còn đang kinh ngạc vì ân nhân cứu mạng của khác, thấy lời một nữa ngây , năm đó rơi xuống sông đuối nước là do Phương Như Nguyệt đẩy ?!

 

Phương đại nhân chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, cả tức giận đến run lên, luôn coi là ân nhân chính là kẻ hại năm đó?!

 

Vậy những năm qua gì?!

 

Phương đại nhân lúc hối hận đến mức tự đ.á.n.h c.h.ế.t , ngu ngốc như !

 

Hệ thống: 【Chính vì đó là của , nên mới đẩy ! Ả cảm thấy Phương đại nhân cướp mất cha của , cho nên từ khi trí nhớ đặc biệt căm hận Phương đại nhân, thường xuyên tìm cơ hội g.i.ế.c hoặc tàn phế Phương đại nhân.】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ca-trieu-nghe-duoc-tieng-long-cua-ta-ai-nay-deu-keu-qua-kich-thich/chuong-166-an-doan-nghia-tuyet.html.]

 

【Lúc đó ả chính là ôm tâm lý g.i.ế.c c.h.ế.t Phương đại nhân mà đẩy xuống sông, kết quả là bên Phương đại nhân mới đuối nước thì đến cứu lên, ả lập tức hoảng sợ, lo thấy đẩy xuống sông, lo Phương đại nhân tỉnh sẽ hỏi tại đẩy .】

 

may mắn là cứu xong liền , Phương đại nhân khi tỉnh cũng vì quá sợ hãi mà nhớ chuyện khi đuối nước, ả thở phào nhẹ nhõm, để cho chắc ăn liền Phương đại nhân là do giẫm đá trượt chân đuối nước, là dốc hết sức mới cứu lên.】

 

Hệ thống xong liền chậc một tiếng: 【Còn về chăm sóc Phương đại nhân cảm lạnh thì càng là bậy! Ả những chăm sóc, mà còn mấy lén lút đổ t.h.u.ố.c của Phương đại nhân tưới hoa, đến mức hoa cũng c.h.ế.t hết! Nếu đó hàng xóm phát hiện, lẽ Phương đại nhân bệnh mà c.h.ế.t !】

 

Hít…

 

Mọi hệ thống , ai nấy đều kinh ngạc và thể tin nổi, đồng thời trong lòng mơ hồ hiện lên một câu, may mà Phương đại nhân mạng lớn khó g.i.ế.c, nếu bây giờ xương cốt cũng nát thành tro !

 

Sở Khanh Khanh cũng ngây , nàng vốn tưởng đây chỉ là một vụ trộm cắp thông thường của quen, kết quả phong cách đột ngột chuyển thành vạch trần vụ án g.i.ế.c thành năm xưa thế !

 

Sở Khanh Khanh và kinh ngạc một lúc, đó đồng loạt về phía Phương đại nhân phận gập ghềnh, thật lòng cảm thấy Phương đại nhân sống đến bây giờ dễ dàng, đồng thời còn thương cảm cho Phương đại nhân bao nhiêu năm qua luôn đối xử với ngày ngày c.h.ế.t như một ân nhân.

 

Vừa mua nhà cho , cho tiền nuôi con trai , thật sự là… t.h.ả.m nỡ !

 

Còn về phần Phương đại nhân, ông tức đến ngất .

 

“Lão gia!”

 

Phương phu nhân bên cạnh cũng ngờ sự thật năm đó là như , bà vẫn luôn cho rằng giống như lời Phương Như Nguyệt , là cứu mạng ông, cho nên thể vong ân phụ nghĩa, nhưng ngờ… sự thật ông những cứu ông, mà còn hại c.h.ế.t ông!

 

Phương phu nhân đỏ hoe mắt cùng các đại thần xung quanh đỡ Phương đại nhân dậy: “Lão gia, lão gia ngài tỉnh , nếu ngài tức giận mà mệnh hệ gì, chẳng là ả như ý ! Lão gia!”

 

Sở Khanh Khanh tưởng Phương đại nhân những lời của Phương Như Nguyệt cho tức ngất, khỏi càng thêm thương cảm: 【Phương đại nhân cũng t.h.ả.m quá .】

 

Bên ba nhà họ Bạch thấy Phương đại nhân đột nhiên ngất liền giật , đặc biệt là Phương Như Nguyệt vội : “Chuyện liên quan đến , là do ông tự đuối lý, cảm thấy với nên mới ngất ! Năm đó vì cứu ông mà suýt c.h.ế.t đuối, bây giờ ông như , ông trời cũng…”

 

“Ngươi câm miệng cho !” Phương đại nhân run rẩy nắm lấy tay Phương phu nhân thẳng dậy, nghiến răng nghiến lợi Phương Như Nguyệt: “Từ hôm nay trở , , Phương Như Thị, và ngươi còn bất kỳ quan hệ gì nữa! Phương gia và Bạch gia các ngươi cũng còn bất kỳ quan hệ gì!”

 

Lời của Phương Như Thị thốt , sắc mặt Phương Như Nguyệt lập tức đổi, cha của Bạch Nghiên Lãng bên cạnh cũng sững sờ, cuối cùng cũng nhận điều , vội vàng gượng, cố gắng giảng hòa, nhưng Phương Như Nguyệt gọi :

 

“Ta tin ông thật sự dám đoạn tuyệt quan hệ với , là ân nhân cứu mạng của ông , nếu ông sợ đời chê, thì cứ việc…”

 

“Ngươi câm miệng!”

 

Phương Như Nguyệt tiếng quát lớn của Phương Như Thị dọa cho giật , bất giác im bặt, đó liền Phương Như Thị tiếp tục :

 

“Ta, Phương Như Thị, hôm nay mặt Hoàng thượng chính thức cùng Bạch gia các ngươi, cùng ngươi, Phương Như Nguyệt, ân đoạn nghĩa tuyệt, đời kiếp còn bất kỳ quan hệ gì! Sau ngươi sống c.h.ế.t cũng liên quan đến , Phương Như Thị!”

 

Nói xong, Phương Như Thị như trút gánh nặng, thở một , còn Phương Như Nguyệt đến đây cũng nhận ông đùa mà là thật, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch, run rẩy mở miệng cứu vãn.

 

Tuy nhiên, câu trả lời nhận là, Phương Như Thị thu hồi tất cả những thứ thuộc về Phương gia trong Bạch phủ.

 

Lời , sắc mặt ba nhà họ Bạch lập tức trắng bệch, thu hồi tất cả những thứ thuộc về Phương gia?

 

Vậy thì bọn họ còn gì nữa?!

 

Ngay cả căn nhà đó cũng là của Phương gia, nếu thu hồi, chẳng cả nhà bọn họ sẽ đường ăn xin ?!

 

 

Loading...