Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được - Chương 89

Cập nhật lúc: 2025-04-03 09:31:35
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợi đến khi bà ấy đi rồi, Văn Cửu Tắc mới mở cửa xe.

Tiết Linh siết chặt vạt áo, gương mặt cứng đờ nhìn anh.

Đột nhiên, cô đảo mắt nhìn quanh trong xe, chộp lấy chai nước mà Văn Cửu Tắc chưa uống hết, vặn nắp ra, ngửa đầu, dốc nước vào mắt mình.

Cô dùng biện pháp thủ công để tạo ra một đôi mắt đẫm lệ.

Tiết Linh cầm chai nước, chớp mắt mấy cái, nước chảy đầy mặt, từng giọt tí tách rơi xuống từ cằm.

Như vậy vẫn chưa đủ, cô bất ngờ ngửa đầu, há miệng, tạo ra một biểu cảm gào khóc cực kỳ xấu xí nhưng lại chẳng có âm thanh nào phát ra.

Văn Cửu Tắc: “…”

Anh biết, cô không khóc được, trong lòng nghẹn lại, chỉ muốn tìm cách biểu đạt cảm xúc.

Nhưng, nhìn cảnh này, anh thực sự rất khó nhịn cười, lại còn thấy cô đáng yêu đến lạ.

Cố gắng kìm nén, kìm đến mức biểu cảm có chút méo mó, hít sâu hai hơi, anh mới lấy lại được vẻ nghiêm túc phù hợp với bầu không khí u buồn này, tiến lên ôm cô vào lòng, vỗ nhẹ hai cái lên lưng cô.

“Tội nghiệp em quá… Khóc đi, anh đổ thêm nước cho?”

Tiết Linh biến thành zombie từ rất sớm.

Khi những người khác sợ hãi vì zombie, cô lại sợ hãi vì chính mình đã trở thành một con zombie.

Da cô tái xanh, những mạch m.á.u chuyển sang màu đỏ nổi bật trên làn da xanh xám, đôi mắt biến thành một màu đỏ sẫm, ngay cả nhịp tim và mạch đập cũng không còn cảm nhận được.

Tiết Linh nhìn chằm chằm vào gương quan sát bản thân rất lâu, sau đó lại nhìn xuống đường phố qua cửa sổ, tuyệt vọng nhận ra mình trông không khác gì đám zombie đang đuổi theo cắn người bên dưới!

Cô muốn hét lên để giải tỏa cảm xúc, nhưng thứ phát ra từ miệng lại là một tiếng gầm gừ khó nghe của zombie.

Không chỉ vậy, cô bắt đầu cảm thấy đói, nhưng lại không muốn ăn đồ ăn vặt hay cơm trong nhà. Ngược lại, khi nghe thấy cặp đôi hàng xóm cãi nhau, cô bỗng dưng rất muốn qua đó cắn họ một cái.

Lúc đó, thế giới bên ngoài đã bắt đầu rối loạn, Tiết Linh trốn trong nhà.

Có người gõ cửa từng nhà, nhắc nhở mọi người ở yên trong nhà để tránh lây nhiễm lan rộng hơn, cũng có người đi phát nhu yếu phẩm, nhưng cô không dám mở cửa.

Phát hiện mình đã trở thành zombie nhưng lại không giống với đám zombie ngoài kia, Tiết Linh hoảng loạn tột độ. Sau một hồi sợ hãi, phản ứng đầu tiên của cô là muốn đi tìm người thân của mình.

Dì, dượng và chị họ, họ chắc vẫn đang ở nhà.

May mắn là lũ zombie ngoài đường coi cô như đồng loại. Lúc đó, hầu hết mọi người đều hoảng sợ trốn trong nhà, nên trên đường không gặp quá nhiều trở ngại. Cô thành công đến được nhà dì ở bên kia thành phố.

Đứng dưới khu chung cư mà mình đã sống hơn mười năm, Tiết Linh còn đang do dự thì bất ngờ phát hiện ra mẹ cô cũng ở đó.

Trước khi mọi chuyện trở nên hỗn loạn, bà vẫn còn ở thành phố bên cạnh với cha dượng.

Mẹ đến đón cô sao?

Tiết Linh vừa mừng vừa lo, trốn trước cửa, chờ đến khi mẹ một mình bước ra, cô mới từ từ tiến lại gần.

Khoảnh khắc nhìn thấy cô, mẹ đứng sững lại, trợn tròn mắt vì kinh ngạc, nước mắt lập tức tuôn rơi, miệng lẩm bẩm gọi tên cô.

Tiết Linh cũng rất muốn khóc, cô bước lên hai bước, muốn gọi một tiếng "mẹ", nhưng phát ra lại là tiếng gào khàn khàn của zombie.

Tiếng gầm kỳ quái đó khiến mẹ cô bừng tỉnh.

Bà ấy sợ hãi lùi lại một bước, toàn thân run lên bần bật, giọng khàn đặc bật ra một tiếng hét thất thanh.

"Á!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bien-thanh-zombie-bi-ban-trai-cu-bat-duoc/chuong-89.html.]

Tiếng hét của mẹ thu hút cha dượng chạy ra.

Cha dượng trước kia là tài xế xe tải, da hơi ngăm đen nhưng tính tình không tệ. Lúc cưới mẹ, ông ấy còn lén đưa cho Tiết Linh một phong bao lì xì to.

Nhưng lúc này, ông ấy cầm theo một cây gậy, vội vàng lao ra ngoài. Vừa nhìn thấy Tiết Linh, ông ấy lập tức giơ gậy lên, quật thẳng về phía cô.

Cây gậy vung lên phát ra tiếng gió vù vù, dường như có thể đánh nát đầu người. Tiết Linh hoảng hốt né sang một bên, nhưng sau đầu vẫn bị đập một cú đau điếng.

Cha dượng còn muốn đánh tiếp, nhưng mẹ cô đã kịp phản ứng, gào khóc lao tới ôm chặt lấy ông ấy.

"Đừng đánh con bé! Đừng đánh con bé!"

Bà vừa khóc vừa hét: "Là Linh Linh... Đó là Linh Linh! Con gái tôi đó! A..."

Cú thứ hai của cha dượng bị chặn lại. Tiết Linh loạng choạng bỏ chạy, phía sau vang lên tiếng hỗn loạn.

Dượng liên tục hỏi lại như không dám tin vào tai mình, dì hoảng sợ đến mức giọng run rẩy, chị họ thì bật khóc.

Họ vừa đau lòng vừa kinh hãi, vội vàng giục mẹ cô mau vào nhà rồi đóng chặt cửa lại.

Tiết Linh ngồi thụp xuống một góc dưới khu chung cư, có thể nghe rõ tiếng khóc bên trong kéo dài rất lâu.

Thấy một con zombie đứng trước cửa, phản ứng đầu tiên của ai cũng là đánh, chuyện này cô hiểu được.

Cô tự nhủ:

Nếu mình còn là con người, nhìn thấy một con zombie xấu xí thế này, mình cũng sẽ sợ hãi thôi.

Phản ứng như vậy là bình thường.

Trên đường đến đây, cô từng nghĩ đến cách để dượng và mọi người biết rằng cô vẫn còn ý thức, không giống những zombie kia.

Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt mẹ, bị cha dượng vụt cho một gậy, cô chợt nhận ra...

Dù cô còn suy nghĩ như con người, dù cô có thể đảm bảo mình không cắn ai, thì cô cũng không thể sống cùng người thân được nữa.

Đêm hôm đó, cô ngồi dưới lầu suốt một đêm.

Sáng hôm sau, mẹ cùng cha dượng rời khỏi thành phố Du, lái xe đến một huyện thuộc thành phố bên cạnh.

Quê cha dượng ở vùng nông thôn, dân cư thưa thớt, dù có loạn lên cũng không nguy hiểm như thành phố Du. Hơn nữa, con trai và con gái của ông ấy cùng gia đình họ cũng ở đó.

Tiết Linh nhìn chiếc xe của họ rời đi, đợi đến khi khuất bóng mới đứng lên, chạy theo mấy bước... rồi bỗng không biết mình còn có thể đi đâu.

Cô muốn về căn hộ mình thuê - nơi cô đã sống hơn hai năm qua.

Nhưng khi trở lại, tòa chung cư đó đã hỗn loạn. Căn hộ của cô có người trốn bên trong, cô không thể vào được, đành lang thang dưới lầu.

Người thân đã rời đi. Bạn bè? Dù có vài người, nhưng quan hệ không đủ thân thiết. Biến thành zombie rồi, chắc chắn họ không muốn gặp cô nữa.

Người yêu?... Mới chia tay không lâu.

Ban đầu, cô không nghĩ đến việc đi tìm Văn Cửu Tắc.

Nhưng cô thật sự không còn nơi nào để đi.

Đến khi tòa chung cư cô từng sống bị kẻ mất trí đốt cháy, Tiết Linh cuối cùng cũng quyết định rời khỏi thành phố Du.

Mà đã rời đi, thì phải tìm một điểm đến, đúng không?

Cô chợt nhớ đến quê nhà của Văn Cửu Tắc - thành phố An Khê.

Gần đây, anh và Văn Cửu Hoàn đều đã trở về đó.

Loading...