SAU KHI BỊ VỨT BỎ THÊ THẢM, TÔI ĐƯỢC PHẢN DIỆN CƯNG CHIỀU SỦNG ÁI - CHƯƠNG 66: TÔI CŨNG KHÔNG MUỐN BỊ NGƯỜI TA SỈ NHỤC

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-04-03 07:44:53
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi huấn luyện sáng nay kết thúc, buổi chiều có nửa ngày nghỉ ngơi, thời gian nghỉ ngơi của doanh trại cấp D rất ít, mỗi tháng chỉ có nửa ngày này là được tự do hoạt động.

Mỗi khi đến lúc này, nhóm học viên bị "giam cầm" như bọn họ có thể ra khỏi doanh trại để thăm gia đình, cũng có thể đến chợ trong thành mua sắm những thứ cần thiết...

Ôn Dao không có gia đình để thăm, cũng không cần mua sắm gì, đang lúc cô suy nghĩ xem nên làm gì thì bỗng nhiên trong đầu lóe lên ý nghĩ về Quý Minh Trần.

Hình như anh đã ra lệnh cho cô, bảo cô định kỳ quay lại biệt thự cổ để kiểm tra xem anh có bị thương không.

Tuy là một mệnh lệnh khá nhàm chán, nhưng nếu có thời gian thì vẫn nên quay lại một chuyến...

Khu biệt thự cổ hơi xa, cô không có xe thì phải đi bộ rất lâu, vì vậy cô phải mang theo tiền vàng để thuê xe.

Ôn Dao nghĩ vậy, liền đi về phía tòa nhà ký túc xá xi măng cũ kỹ đối diện sân tập.

...

Lúc này, trong một căn phòng của tòa nhà ký túc xá, Kim Y Văn khóc đến đỏ cả mắt, cô ta tự mình bôi thuốc lên lưng, vừa xuýt xoa vừa than thở: "Tôi cứ tưởng doanh trại cấp D trong truyền thuyết tốt đẹp lắm, kết quả chỉ có vậy thôi, những học viên như chúng ta sống còn không bằng tù nhân..."

Cô ta bôi thuốc xong, rụt tay lại, nhìn thấy vết m.á.u trên đầu ngón tay, cô ta hoảng hốt, vẻ mặt càng thêm tủi thân: "Hu hu hu chảy m.á.u rồi..."

Nói xong, cô ta ném tuýp thuốc mỡ, không nhịn được mà òa khóc: "Tại sao lại đưa chúng ta đến doanh trại cấp D! Thế này còn không bằng để chúng ta quay lại doanh trại cấp F! Ở doanh trại cấp F ít nhất không có những huấn luyện viên cứ động tí là quất roi..."

Bối Hiểu Đóa phơi quần áo xong đi vào từ ban công, nhìn thấy Kim Y Văn đang lải nhải không ngừng, thở dài: "Doanh trại cấp D ít nhất còn có quy củ, không ai dám bắt nạt chúng ta, cô nên bằng lòng đi."

Kim Y Văn không phục: "Nhưng mà lúc ở doanh trại cấp F, cho dù là trước khi Thu Dao đến, tôi cũng không bị bắt nạt nhiều lắm mà! Đó là do cô cứng đầu, cứ nhớ mãi bạn trai đã c.h.ế.t của cô, không chịu nghe lời họ nên mới bị đánh nhiều như vậy..."

 

Bối Hiểu Đóa đặt cái chậu vào gầm giường, vừa nhắc đến những chuyện cũ không mấy tốt đẹp, vành mắt cô ấy lập tức đỏ hoe: "Nhưng tôi không muốn nghe lời họ, tôi cũng không muốn bị người ta sỉ nhục!"

"Kim Y Văn, người ta có thể sống ngẩng cao đầu, tại sao phải quỳ gối?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-vut-bo-the-tham-toi-duoc-phan-dien-cung-chieu-sung-ai/chuong-66-toi-cung-khong-muon-bi-nguoi-ta-si-nhuc.html.]

Thấy quan điểm của đối phương khác với mình, Kim Y Văn không nhịn được bực tức nói: "Được thôi, cô có bản lĩnh đấy, vậy mà lá gan còn chẳng to bằng tôi! Bài kiểm tra của doanh trại cấp D là phải ra ngoài đối mặt với zombie thực chiến, nếu cô không vượt qua được bài kiểm tra, vậy thì cả đời này cô cứ ở lại doanh trại cấp D làm tù nhân mà chịu khổ chịu cực đi..."

Hai người cãi nhau một trận rồi đường ai nấy đi, Kim Y Văn mặc quần áo vào rồi hùng hổ xông ra khỏi cửa, nhưng lại nhìn thấy một người đàn ông ở hành lang dưới lầu.

Người đàn ông đó thấy Kim Y Văn mặt mày nhăn nhó, liền tiến lên vuốt ve: "Sao thế em yêu?"

Vừa nhìn thấy hắn ta, Kim Y Văn liền rưng rưng nước mắt kể lể: "Còn không phải là do huấn luyện viên Trần đó sao, em chạy không nổi cô ta liền quất roi vào người em, khi nào thì anh đưa em sang đội của anh vậy..."

Phạm Kỳ Dã cười gian xảo, đưa tay cởi cúc áo của Kim Y Văn: "Đánh vào đâu? Để anh xem nào?"

"Ái, anh đừng chạm vào em, đau..."

Nghe thấy câu này, nụ cười dâm đãng của người đàn ông lập tức tắt ngấm: "Hôm nay không làm à?"

Kim Y Văn ánh mắt cảnh giác do dự: "Vậy anh có thể đồng ý với em không?"

Phạm Kỳ Dã vừa vỗ m.ô.n.g cô ta vừa nói với vẻ dâm đãng: "Chuyện này thật sự không phải anh nói là được, huấn luyện viên Trần không chịu thả người thì anh cũng hết cách, nhưng anh có cách để em đến doanh trại cấp C, danh sách kiểm tra lần này do anh đăng ký, anh có thể đăng ký tên em vào..."

Kim Y Văn biết doanh trại cấp C có mức độ tự do cao hơn nhiều, hoàn toàn không cần phải chịu đựng sự uất ức như ở doanh trại cấp D, nghe vậy hai mắt lập tức sáng lên: "Thật sao?"

"Nhưng cho dù em có được tư cách kiểm tra thì em cũng không thể hoàn thành bài kiểm tra được, em đánh không lại mấy con zombie đó..."

Phạm Kỳ Dã đã sớm nóng lòng không chịu nổi, hắn ta kéo Kim Y Văn vào một phòng bảo vệ cũ nát, ấn cô ta vào tường, vừa cởi quần áo của cô ta vừa thổi khí vào tai cô ta: "Tin tức nội bộ độc quyền đây..."

"Khu 10 Bắc Châu đã thất thủ, zombie đang ồ ạt tràn vào khu 14, bên ngoài thành bây giờ rất nguy hiểm, cho nên nhiệm vụ kiểm tra lần này đã bị cấp trên tạm thời thay đổi, từ cá nhân chuyển thành nhóm..."

Lưng Kim Y Văn vốn đã có vết thương, bị người đàn ông tùy tiện chà đạp như vậy khiến cô ta đau đớn, nhưng nghe thấy hắn ta nói vậy, cô ta lại phải nhịn xuống cơn đau, cười duyên hỏi: "Ý... ý gì?"

"Ý là, chỉ cần anh đưa em vào một đội mạnh, cho dù nằm im em cũng có thể thắng..."

"Vậy... ưm!"

Kim Y Văn còn muốn hỏi gì nữa, nụ hôn mãnh liệt của người đàn ông đã ập xuống, hắn ta thở hổn hển: "Em yêu, anh đã đáp ứng yêu cầu của em rồi, em có phải cũng nên thỏa mãn anh trước không..."

Kim Y Văn đẩy đầu người đàn ông ra, vành mắt đỏ hoe tủi thân nói: "Lưng em có vết thương..."

Người đàn ông cũng không nói gì, giả vờ thương tiếc hôn cô ta một cái, sau đó mỉm cười lật người cô ta lại: "Vậy thì vịn cho chắc vào, lát nữa kêu to một chút..."

Không bao lâu sau, cửa sổ kính phủ đầy hơi nước, bóng người mờ ảo chồng chéo lên nhau, người phụ nữ không mảnh vải che thân, tiếng mưa như trút nước che lấp tất cả những âm thanh vụn vỡ.

...

Ôn Dao trở về đúng lúc không nên về, cô vừa đi đến cầu thang, còn chưa kịp lên lầu, đã thấy cửa phòng bảo vệ ở tầng một bên cạnh mở ra.

Bản edit của Mắm Muối Chanh Đường siêu dễ thương. Đọc xong nhớ phô lô tui nha, hoặc theo dõi tui bên page Mắm Muối Chanh Đường. Ngày nào cũng có truyện hay cho mấy ní đọc hoài không chán luôn nè :3

Một nam một nữ lén lút đi ra từ bên trong, người đàn ông da ngăm đen, cơ bắp cuồn cuộn, lúc đi ra còn đang cài thắt lưng.

Người phụ nữ tóc tai rối bời, mặt đỏ bừng, cúc áo trên người cài lung tung lệch lạc mấy cái, vừa đi theo sau người đàn ông vừa cằn nhằn: "Em vốn đã khó chịu, bây giờ đầu gối còn bị trầy xước hết, đều tại anh..."

Vô tình gặp phải cảnh tượng này, Ôn Dao: "..." Xin lỗi đã làm phiền.

Kim Y Văn cằn nhằn xong, ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt của Ôn Dao.

Thiếu nữ mặc bộ đồ huấn luyện giống như họ, tóc đuôi ngựa, lưng thẳng tắp, khí chất dịu dàng, dung mạo tuyệt sắc, đôi mắt hạnh trong veo nhìn họ không chút cảm xúc, bình tĩnh mà sắc bén.

Bị cô nhìn như vậy, không hiểu sao Kim Y Văn lại cảm thấy hổ thẹn, cô ta đẩy Phạm Kỳ Dã, ra hiệu cho hắn ta rời đi, sau đó mới lúng túng chào hỏi: "Thu Dao? Sao chị lại ở đây..."

Loading...