SAU KHI BỊ VỨT BỎ THÊ THẢM, TÔI ĐƯỢC PHẢN DIỆN CƯNG CHIỀU SỦNG ÁI - CHƯƠNG 60: NÃO ANH LÀ NÃO CÁ VÀNG À?
Cập nhật lúc: 2025-04-01 22:55:56
Lượt xem: 18
Cô đã nhìn ra người này Quý Minh Trần, không có gì bất ngờ xảy ra thì anh ta chính là kiểu nhân vật phản diện c.h.ế.t vì nói nhiều + quá tự phụ, rất nhiều chuyện anh ta căn bản không quan tâm, làm việc ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, không hề chuyên tâm, cũng không có chút nào sự nỗ lực của Thẩm Dật Xuyên...
Trong câu chuyện giấc mơ đó, nếu nói vị trí của cô là đá kê chân, pháo hôi của nam chính, vậy thì Quý Minh Trần chính là trùm phản diện siêu mạnh, mỗi ngày không làm bao nhiêu việc chính đáng, chỉ chờ nam chính đến phản sát, từ đó làm nổi bật trí tuệ và sự mạnh mẽ của nam chính.
Quý Minh Trần hiện tại có dị năng hệ Hỏa mạnh, cũng có lợi thế là chỉ huy căn cứ, nhưng giai đoạn sau Thẩm Dật Xuyên sẽ trở thành cường giả hệ Kim và trở thành lãnh chúa Bắc Châu.
Đêm đó, Ôn Dao chìm vào giấc ngủ với những suy nghĩ miên man, trưa hôm sau, cô tìm thấy Quý Minh Trần, nhân lúc anh rảnh rỗi, nói với anh suy nghĩ của mình.
Mưa liên miên suốt mấy tháng, hôm nay là một ngày nắng hiếm hoi, những đám mây dày đặc tản ra, lộ ra vài tia nắng vàng rực rỡ.
Trên ghế dài sân thượng của lâu đài, những ngón tay trắng nõn của người đàn ông đặt bên môi, nghe vậy liền mở mắt nhìn người đẹp dịu dàng mặc váy trắng đang đứng bên cạnh, hỏi với giọng lười biếng: "Em nói gì? Em muốn đến doanh trại cấp D?"
Như bị nắng chiếu vào, anh nheo mắt cười với Ôn Dao: "Hơi nắng, lại đây che cho tôi một chút."
Ôn Dao: "..."
Người này ngày nào cũng như một con mèo lười màu trắng, theo logic phát triển bình thường của sự vật, tương lai thật sự có khả năng c.h.ế.t vì an nhàn.
Bản edit của Mắm Muối Chanh Đường siêu dễ thương. Đọc xong nhớ phô lô tui nha, hoặc theo dõi tui bên page Mắm Muối Chanh Đường. Ngày nào cũng có truyện hay cho mấy ní đọc hoài không chán luôn nè :3
Ôn Dao ngoan ngoãn bước tới, che đi ánh sáng chói mắt: "Đúng vậy, trước đây anh bảo tôi dưỡng thương ở biệt thự, bây giờ vết thương của tôi đã lành, tôi cần quay lại trại huấn luyện."
"Bây giờ tôi đã thức tỉnh dị năng, cần phải trưởng thành và nâng cấp, nếu có một ngày anh cần tôi, tôi hy vọng mình có thể giúp được."
Quý Minh Trần khẽ nhướn mày, nhanh chóng nắm bắt được trọng điểm: "Vì tôi?"
Ôn Dao gật đầu: "Ơn huệ của anh quá nhiều, dù sao cũng phải trả."
Nói là làm, những gì cô có thể làm cho chỉ huy căn cứ khu 13 Bắc Châu, cô cũng có thể làm cho anh.
Anh cứu cô khỏi nước sôi lửa bỏng, tin tưởng cô và ban ơn cho cô, vậy thì cô nhất định sẽ dốc hết sức bảo vệ anh bình an vô sự, ít nhất là ngăn chặn bi kịch anh tự thiêu trong giấc mơ...
Và muốn làm được tất cả những điều này, phải trở nên mạnh mẽ hơn, ít nhất là mạnh hơn kẻ thù của anh, Thẩm Dật Xuyên.
Quý Minh Trần cụp mi xuống, phân tích lời này.
Ồ, không phải vì anh, mà là vì trả ơn anh...
Anh lại nhắm mắt lại, xoa xoa thái dương: "Ở đây là khu 14 Đông Châu, vì vậy em phải nghe lời tôi, đã quên rồi sao?"
Ôn Dao không hiểu lắm ý anh là gì, là không cho cô đi sao?
Nhưng anh cũng không cần cô, giữ cô lại ở biệt thự làm gì? Làm bình hoa để mỗi ngày ngắm hai lần? Hay là chơi đồ chơi với anh, nuôi chim bồ câu, tưới hoa?
Quý Minh Trần đợi một lúc, không nghe thấy câu trả lời, lại ngẩng lên nhìn cô, bốn mắt nhìn nhau, đôi mắt đào hoa của anh cong lên: "Bảo bối, em che mất ánh sáng của tôi rồi..."
"..."
Ôn Dao hít sâu một hơi, lại bước sang một bên, không nhịn được nói: "Vừa rồi không phải anh nói nắng quá, bảo tôi che sao?"
Sau khi bóng dáng cô di chuyển, ánh nắng chói chang lại tràn xuống, như những hạt vàng li ti rắc lên khuôn mặt trắng nõn của người đàn ông, hàng mi dài in bóng đẹp mắt trên mí mắt, đôi môi mỏng nhạt màu cũng ánh lên vẻ sáng bóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-vut-bo-the-tham-toi-duoc-phan-dien-cung-chieu-sung-ai/chuong-60-nao-anh-la-nao-ca-vang-a.html.]
Khuôn mặt anh vốn đã tuấn tú như yêu tinh, được bao phủ bởi lớp ánh sáng rực rỡ này, giống như một pho tượng thần bằng ngọc được chạm khắc tinh xảo.
Đây là một người đẹp như vậy, nhưng đầu óc lại không được tốt lắm, anh ta dường như mới nhớ ra, vẻ mặt vô tội nói một cách đương nhiên: "Quên mất rồi."
Ôn Dao: "..." Não anh là não cá vàng à?
Mạch não của người đàn ông này ở những thời điểm khác nhau là khác nhau, ngay khi cô quyết định đổi thời điểm khác để nói chuyện với anh, Quý Minh Trần đã kịp thời kéo tay áo cô lại.
Ôn Dao quay đầu nhìn vào đôi mắt đào hoa thâm tình của người đàn ông: "..."
Quý Minh Trần lười biếng giơ tay, chỉ vào ghế dài bên cạnh: "Ngồi với tôi một lát."
Sau khi Ôn Dao ngoan ngoãn ngồi xuống, mới nghe thấy người đàn ông chậm rãi nói: "Tại sao muốn đến doanh trại cấp D?"
Ôn Dao biết anh ta nghe tai này lọt tai kia, căn bản không nghe lọt, vì vậy kiên nhẫn lặp lại những lời vừa nói, sau đó giải thích nghiêm túc: "Doanh trại cấp ABC không mở cửa cho người ngoài, hơn nữa cần phải kiểm tra mới có thể vào, còn doanh trại cấp D mở cửa cho người mới, chỉ cần có tiền vàng là được."
"Hiện tại tuy tôi đã thức tỉnh dị năng hệ Thủy, nhưng cấp bậc quá thấp, tác dụng không lớn, vẫn phải dùng vũ khí trước, lần này tôi định luyện súng, nhưng tôi quen dùng đao, s.ú.n.g ống rất kém, không khác gì người mới trong trại huấn luyện sơ cấp, đến doanh trại cấp D cũng vừa hay."
Quý Minh Trần trầm ngâm một lúc, cuối cùng gật đầu: "Được."
Ôn Dao: "?" Vậy mà đồng ý rồi?
Đột nhiên cảm thấy không quen lắm...
"Tôi quả thật thường xuyên không có ở khu biệt thự, nếu em cảm thấy cô đơn, muốn đến trại huấn luyện Đông Châu chơi thì cứ đi." Giọng nói ôn nhuận, trầm ấm của người đàn ông vang lên bên tai: "Nhưng tôi có hai yêu cầu..."
Ôn Dao yên lặng nhìn anh, lúc này trên vai Quý Minh Trần đậu một con chim bồ câu, con bồ câu trắng xinh đẹp đó đang chăm chú chải lông.
"..." Quả nhiên là chim bồ câu do Quý Minh Trần nuôi, thật sự giống anh, vừa trắng vừa đẹp lại còn mắc bệnh sạch sẽ, thích chải lông...
"Yêu cầu gì?" Ôn Dao hỏi.
Quý Minh Trần cầm thức ăn cho chim bồ câu, dụ con chim bồ câu trên vai xuống lòng bàn tay, sau đó đưa cho Ôn Dao: "Thứ nhất, không được bị thương."
"Thứ hai, định kỳ quay lại biệt thự cho tôi kiểm tra."
Ôn Dao không biết tại sao người này lại đưa chim bồ câu cho cô, nhưng thấy chim bồ câu nghiêng đầu, còn dùng đôi mắt đen tròn nhìn cô, cô cũng đưa ngón tay ra vuốt nhẹ đầu chim bồ câu: "Nhưng, đến trại huấn luyện làm sao tránh khỏi bị thương..."
Quý Minh Trần thấy cô thích, bèn bắt con chim bồ câu lên ngón tay cô, con chim bồ câu này béo nhất, cũng là con ngoan ngoãn, nghe lời nhất, anh bắt nó qua, nó liền ngoan ngoãn đậu trên tay Ôn Dao:
"Giao chiến gần với zombie dễ bị thương, nhưng nếu em luyện s.ú.n.g tốt thì sẽ không..."
Ôn Dao vẫn cảm thấy không thực tế lắm: "Vậy nếu tôi lỡ bị thương thì sao?"
Quý Minh Trần nằm xuống vị trí cũ: "Ở khu 13 Bắc Châu, chỉ huy căn cứ ra lệnh cho em, em vi phạm, sẽ thế nào?"
Ôn Dao hiểu rồi, ý anh ta là lời này không phải đang nói đùa với cô, mà là đang ra lệnh, vì vậy cụp mắt xuống nói: "Sẽ bị phạt..."
Bọn họ là chỉ huy đội, cần phải nghe theo chỉ thị của chỉ huy căn cứ, nếu vi phạm mệnh lệnh cấp trên, nhất định sẽ bị phạt tùy theo mức độ nặng nhẹ.