SAU KHI BỊ VỨT BỎ THÊ THẢM, TÔI ĐƯỢC PHẢN DIỆN CƯNG CHIỀU SỦNG ÁI - CHƯƠNG 52: ANH CÓ TƯ CÁCH GÌ MÀ TÌM TÔI ĐÒI NGƯỜI
Cập nhật lúc: 2025-03-27 23:57:38
Lượt xem: 28
“Sau đó à, để tôi nghĩ xem…” Quý Minh Trần như thể đặc biệt rảnh rỗi, trên cây cầu băng giá gió bắc thổi thẳng vào mặt này, kiên nhẫn trả lời câu hỏi của bọn họ: “Sau đó tôi đã đưa cô ấy đi, khâu vết thương cho cô ấy, sau đó cô ấy tỉnh lại…”
“Tỉnh lại cũng không nói gì nhiều, dù chúng tôi lái xe đi đâu, cô ấy đều yên lặng nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn người, cũng không phản đối, cũng không nói muốn quay về Bắc Châu.”
Thẩm Dật Xuyên không nói gì, Phương Lam Âm lau mắt, giọng nghẹn ngào: “Ôn phó đội chắc chắn là thất vọng về chúng ta rồi, lúc trước mọi người đều không bỏ phiếu cho cô ấy…”
Quý Minh Trần tiếp tục nói: “Hai ngày đó ban ngày chúng tôi chạy trốn, cô ấy ngoan ngoãn nghe lời, trông không có gì khác thường, nhưng cứ đến tối cô ấy sẽ khóc.”
Nói rồi anh quay mặt sang, nói với Melissa ngồi ở ghế phụ phía trước: “Buổi tối là cô chăm sóc cô ấy, cô nói đi.”
Melissa thấy người đối diện đã hạ s.ú.n.g xuống, bèn cất s.ú.n.g lục đi nói: “Hai ngày đó trạng thái của Ôn tiểu thư đúng là rất kém, mỗi tối đều vừa khóc vừa nói lạnh, vừa khóc vừa nói đừng bỏ rơi cô ấy, mỗi lần cô ấy khóc, tôi đều dùng khăn nóng lau nước mắt cho cô ấy.”
“Nhưng Ôn tiểu thư đúng là một người rất kiên cường độc lập, nếu không phải tận mắt nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của cô ấy, thật khó tưởng tượng cô ấy sẽ khóc đến đau lòng như vậy.”
Quý Minh Trần lại mỉm cười nhìn Thẩm Dật Xuyên: “Nghe thấy chưa?”
Sắc mặt Thẩm Dật Xuyên tái nhợt, cảm xúc dần dần sụp đổ: “Không, không thể nào, Ôn Dao không phải người như vậy, cô ấy sẽ không khóc, cô ấy sẽ không…”
Nhưng lời này ngay cả chính anh ta cũng không tin, sao cô ấy lại không khóc chứ? Trong trận bão tuyết lớn hôm đó, lông mi cô ấy dính đầy sương giá, nước mắt rơi xuống, trong nháy mắt đã đóng băng…
“Vậy nên Thẩm Dật Xuyên, rốt cuộc anh đang nghĩ gì vậy, lại còn có tư cách gì, đến hỏi tôi đòi người…”
Một câu châm chọc lạnh lùng rơi xuống, Quý Minh Trần dường như cũng mệt mỏi, anh nhíu mày, dùng ngón tay xoa xoa huyệt thái dương: “Đêm đã khuya rồi, chúng ta đi thôi.”
Địch Đại Hổ vội vàng “vâng” một tiếng rồi nhanh chóng khởi động xe.
Đợi đến khi chiếc xe việt dã màu đen kia vượt qua bọn họ biến mất trong màn đêm tuyết trắng mênh mông, Thẩm Dật Xuyên và những người khác mới từ từ kéo cửa kính xe lên.
Phương Lam Âm thấy trạng thái Thẩm Dật Xuyên không tốt, liền đổi chỗ với anh ta rồi khởi động xe.
Trên đường lái xe, Thẩm Dật Xuyên nghiêng đầu hỏi Phương Lam Âm: “Cô tin lời hắn ta nói sao?”
Phương Lam Âm nhớ lại tình hình gặp Quý Minh Trần trước đây, trả lời: “Tôi không nhìn thấu Quý Minh Trần, nhưng hình như hắn ta đối xử với Ôn phó đội có chút khác biệt, hơn nữa nói đi cũng phải nói lại, hắn ta có lý do gì để lừa chúng ta chứ?”
Thẩm Dật Xuyên lại kiên quyết lắc đầu: “Không, tôi không tin, Ôn Dao có thể sẽ đau lòng, sẽ buồn bã, nhưng cô ấy có ý chí kiên định, cô ấy và đám người Đông Châu thế bất lưỡng lập, cô ấy tuyệt đối sẽ không cùng Quý Minh Trần cấu kết, cô ấy nhất định là bị hắn ta ép buộc…”
“Quý Minh Trần có lẽ đã cứu cô ấy, nhưng cô ấy lâu như vậy không quay về căn cứ Bắc Châu, nhất định là Quý Minh Trần giam lỏng cô ấy…”
Nói đến đây, Thẩm Dật Xuyên đỏ hoe mắt cười một tiếng: “Quý Minh Trần hắn gây ra bao nhiêu tội ác, g.i.ế.c vô số người, sao có thể là người tốt chứ? Hắn ta đang giả vờ tốt bụng cái gì…”
Bản edit của Mắm Muối Chanh Đường siêu dễ thương. Đọc xong nhớ phô lô tui nha, hoặc theo dõi tui bên page Mắm Muối Chanh Đường. Ngày nào cũng có truyện hay cho mấy ní đọc hoài không chán luôn nè :3
Các đội viên phía sau chưa bao giờ thấy Thẩm Dật Xuyên như vậy, nhất thời không ai dám lên tiếng, Phương Lam Âm vừa lái xe, vừa không khỏi liếc nhìn Thẩm Dật Xuyên với ánh mắt thương hại, giọng điệu cung kính: “Đội trưởng Thẩm, nếu lời Quý Minh Trần nói hôm nay là thật, vậy hắn ta chính là ân nhân cứu mạng của Ôn phó đội…”
Thẩm Dật Xuyên chậm rãi nhìn Phương Lam Âm, thấy cô ấy nước mắt lưng tròng, nhíu mày nói: “Lúc trước cả xe chúng ta đều muốn sống sót, Ôn phó đội chắc chắn cũng muốn, trong thời buổi này, còn có ân tình nào lớn hơn ân cứu mạng chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-vut-bo-the-tham-toi-duoc-phan-dien-cung-chieu-sung-ai/chuong-52-anh-co-tu-cach-gi-ma-tim-toi-doi-nguoi.html.]
Lời này vừa dứt, ánh sáng chưa kịp sáng lên trong đôi mắt đen láy của Thẩm Dật Xuyên bỗng chốc hóa thành tro tàn, nhưng anh ta vẫn không tin.
Sao lại không thể so sánh được chứ?
Tình đồng đội bảy năm, tình đồng nghiệp, còn có… tình yêu chưa từng nói ra giữa bọn họ…
“…”
…
Mây đen giăng kín bầu trời, mưa lạnh thê lương, vô số hạt mưa nhỏ li ti tưới lên thế giới lạnh lẽo xen lẫn màu xám đen và đỏ m.á.u này, b.ắ.n ra những gợn sóng lăn tăn trên mặt đất gồ ghề lồi lõm.
Vô số người chen chúc trong siêu thị, trung tâm thương mại, hiệu thuốc tiện lợi cướp sạch những món hàng ít ỏi còn sót lại…
“Mẹ kiếp! Đây là đồ ông đây cướp được trước!”
“Cút đi! Mày mà không đi ông đây g.i.ế.c mày…”
“Xin anh, cho tôi xin chút đồ ăn đi, con tôi đã đói bụng ròng rã hai ngày rồi, nó sắp c.h.ế.t đói rồi…”
Tiếng bước chân lội bì bõm trong vũng nước, tiếng khóc tuyệt vọng của người già phụ nữ trẻ em, tiếng chửi rủa tranh giành của đàn ông, đủ loại âm thanh hỗn tạp không dứt bên tai.
Ôn Dao mặc váy ngủ màu trắng, vẻ mặt ngơ ngác đi trong thế giới hỗn loạn đột nhiên xuất hiện này, những người cướp đồ ăn từ siêu thị lao ra xông thẳng qua thân thể gần như trong suốt của cô…
Thế giới là thật, còn cô chỉ là một bóng ma? Lại là mơ sao?
Ôn Dao không biết tại sao mình lại đột nhiên xuất hiện ở đây, chẳng phải cô bị tiêm thuốc thức tỉnh dị năng hệ Thuỷ, đang nằm trên giường sốt cao đau đầu đến c.h.ế.t đi sống lại sao? Hồn lìa khỏi xác rồi?
Nhưng cô cũng không suy nghĩ nhiều, bởi vì cô rất nhanh đã chú ý đến tiệm bánh mì đã đóng cửa đối diện đường, tấm biển đỏ cũ kỹ bên trên cô rất quen thuộc.
Đó là một tiệm bánh mì mà cô thường xuyên lui tới trước khi tận thế ập đến, nó nằm ngay cửa khu nhà cô, từ mẫu giáo đến cấp hai, cô gần như ngày nào cũng đến đó, chủ tiệm là một người phụ nữ trung niên mập mạp hiền lành, họ Trương, mỗi lần nhìn thấy cô đều nhiệt tình chào hỏi:
“Dao Dao, hôm nay dậy sớm vậy à?”
“Dao Dao, hôm nay bố không đưa con đi học sao?”
“Dao Dao à, váy mới hôm nay của con đẹp quá…”
Ôn Dao nhìn tấm biển hiệu và cửa cuốn quen thuộc, không khỏi đi tới, những ký ức gần như bị lãng quên chôn vùi dưới đáy lòng cũng dần dần được hé mở.
Đây là tiệm bánh mì nhà họ Trương, là tiệm của dì Trương, vậy nên nơi này là thành phố Thanh Chu, là thành phố nhỏ mà cô đã sống mười lăm năm trước khi tận thế ập đến.
Còn thời gian trong khung cảnh này đúng là bảy năm trước, xem ra cách ngày đại dịch zombie bùng phát không bao nhiêu ngày…