SAU KHI BỊ VỨT BỎ THÊ THẢM, TÔI ĐƯỢC PHẢN DIỆN CƯNG CHIỀU SỦNG ÁI - CHƯƠNG 50: ÔN DAO VẪN CÒN SỐNG, ĐÚNG KHÔNG?
Cập nhật lúc: 2025-03-27 02:25:39
Lượt xem: 27
Địch Đại Hổ nghe thấy lão đại ra lệnh, hắn ta cũng lờ mờ nhớ ra chủ nhân của chiếc xe này là ai, nhưng trước đây lão đại luôn nhằm vào đám người này vì Ôn Dao, bây giờ Ôn Dao đã bị anh lừa về khu 14 Đông Châu rồi, anh còn đi tìm phiền phức của bọn họ làm gì?
Tuy trong lòng nghi ngờ, nhưng hắn ta cũng không dám hỏi nhiều, vì vậy hắn ta tăng tốc đuổi theo chiếc xe đó.
Thẩm Dật Xuyên hôm nay không có nhiệm vụ gì, dạo này cứ rảnh rỗi là anh ta lại dẫn người quay lại khu vực này dọn dẹp zombie, anh ta cũng không biết mình đang mong chờ điều gì, có lẽ là một tia hy vọng mong manh, hoặc có lẽ là tham luyến cảm giác quen thuộc khi Ôn Dao còn ở đây...
Dù sao thì khu vực núi Thương Bình này cũng có quá nhiều dấu vết cô từng tồn tại.
Hôm nay bọn họ không may gặp phải một làn sóng zombie khá mạnh, phải lái xe chạy trốn suốt năm tiếng đồng hồ mới thoát được, lúc này mọi người đều có chút kiệt sức.
Thẩm Dật Xuyên thay ca của Phương Lam Âm, đang ngồi ở ghế lái với vẻ mặt lạnh lùng, sắc mặt anh ta vô cùng mệt mỏi, nhìn trời sắp tối, đôi mắt đen sâu thẳm ẩn hiện vẻ thất vọng.
Mấy đội viên còn lại không dám nói lời nào, trên xe im lặng như tờ.
Cho đến khi Phương Lam Âm đang ngủ gà ngủ gật ở ghế phụ nhìn thấy chiếc xe việt dã kia qua gương chiếu hậu, cô ấy sợ đến mức lập tức tỉnh táo, vội vàng nắm chặt khẩu s.ú.n.g trong tay, cảnh giác nói với mọi người: “Có xe đuổi theo chúng ta phía sau!”
Mấy người ở ghế sau vội vàng cầm s.ú.n.g thăm dò ra sau, thấy khoảng cách giữa hai xe ngày càng gần, có người nhận ra chiếc xe việt dã đó, sợ hãi nói: “Chết tiệt! Là xe của Quý Minh Trần!”
Mấy người vốn đang ủ rũ nghe vậy lập tức cảnh giác, bọn họ giương s.ú.n.g nhắm vào chiếc xe phía sau, nhưng do đối phương chưa ra tay trước nên bọn họ cũng không dám tùy tiện nổ súng.
Đó là Quý Minh Trần! Hai người bên cạnh anh đều có tài thiện xạ, gần như trăm phát trăm trúng, lúc trước bọn họ có đến trăm người đối đầu với ba người bọn họ cũng chưa chắc đã có phần thắng, huống chi hôm nay chỉ có mấy người này.
Bọn họ không biết Quý Minh Trần đuổi theo làm gì, phải nói rằng nơi này không phải là khu vực giáp ranh giữa khu 14 Đông Châu và khu 13 Bắc Châu, hôm nay bọn họ cũng không phải đến để chiếm địa bàn tìm kiếm tài nguyên, nếu không có xung đột rõ ràng thì cho dù là kẻ thù cũng không cần thiết phải nổ súng, thời buổi này sinh tồn không dễ dàng, tiết kiệm chút sức lực đối với ai cũng tốt...
Hai chiếc xe việt dã dần dần tiến lại gần, chiếc màu xanh quân đội toàn bộ đều cảnh giác, chiếc màu đen thì thong dong hơn nhiều, Quý Minh Trần thậm chí còn không cầm s.ú.n.g khi hạ cửa kính xe xuống.
Thẩm Dật Xuyên vốn đã bực bội, liếc thấy người đàn ông mặt cười gian xảo trong xe bên cạnh càng thêm bốc hỏa, ức chế trong lòng.
Anh ta hận người đó thấu xương, nhưng lại biết rõ lúc này không phải là thời cơ tốt để ra tay, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Anh đuổi theo làm gì?”
Quý Minh Trần khẽ cong đôi mắt hoa đào, dung mạo hòa nhã như hoa đào nở rộ, giọng nói trầm ấm êm tai: “Sao đội trưởng Thẩm vẫn không ưa tôi thế? Hôm nay tôi hiếm khi có tâm trạng tốt, gặp được người quen nên đặc biệt đến chào hỏi...”
“...” Tên này có phải bị bệnh thật không?
Thẩm Dật Xuyên một tay nắm chặt vô lăng, một tay nắm chặt khẩu s.ú.n.g trong tay, cố nén tính khí nói: “Chào hỏi thì miễn đi, trời sắp tối rồi, nếu anh không có việc gì thì mọi người cùng tiết kiệm sức lực.”
Quý Minh Trần khẽ cười một tiếng, đột nhiên đưa tay ra ngoài cửa sổ, người trên xe đối diện thấy động tác này, giương s.ú.n.g lên chĩa vào anh, bầu không khí căng thẳng đến cực điểm.
Tuy nhiên, trên tay người đàn ông không cầm gì cả, những ngón tay thon dài trắng nõn buông thõng một cách tự nhiên, một chiếc vòng tay bằng bạc trượt ra từ ống tay áo sơ mi trắng tinh, khẽ đung đưa ở cổ tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-bi-vut-bo-the-tham-toi-duoc-phan-dien-cung-chieu-sung-ai/chuong-50-on-dao-van-con-song-dung-khong.html.]
Tuyết rơi trên mu bàn tay trắng nõn, cộng thêm chiếc vòng bạc làm nền, khiến bàn tay vốn đã đẹp lại càng thêm phần mỹ miều khác biệt.
Mấy đội viên cầm s.ú.n.g ở ghế sau xe màu xanh quân đội đều bị hành động này của anh làm cho sững sờ.
Quý Minh Trần nhướn mày nhìn Thẩm Dật Xuyên, lười biếng hỏi: “Đội trưởng Thẩm, anh thấy chiếc vòng tay mới của tôi có đẹp không?”
Mọi người: “...”
Bản edit của Mắm Muối Chanh Đường siêu dễ thương. Đọc xong nhớ phô lô tui nha, hoặc theo dõi tui bên page Mắm Muối Chanh Đường. Ngày nào cũng có truyện hay cho mấy ní đọc hoài không chán luôn nè :3
Địch Đại Hổ và Melissa nhìn nhau.
Hiểu rồi, lão đại đến để khoe khoang, hơn nữa còn cố tình đến khoe khoang.
Thẩm Dật Xuyên quay mặt đi, giọng điệu đầy tức giận: “Quý Minh Trần, nếu anh bị bệnh thì đi chữa não đi, đừng cản trở tôi ở đây...”
Lời còn chưa nói hết, ánh mắt anh ta đột nhiên trở nên sắc bén, chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt lạnh lùng khóa chặt bàn tay thon dài của người đàn ông đối diện.
Chiếc vòng bạc trên cổ tay có màu sắc hơi cũ, trông rất bình thường, nhưng anh ta không thể không nhận ra...
Đó là vật bất ly thân của Ôn Dao, đó là vòng tay của Ôn Dao!
Nhớ trước đây có lần làm nhiệm vụ, Ôn Dao trong lúc hoảng loạn bỏ chạy đã làm mất chiếc vòng bạc này, tâm trạng cô buồn bã suốt dọc đường, năm lần bảy lượt cầu xin anh ta cho quay lại tìm, anh ta bất đắc dĩ đành phải cùng cô quay lại tìm.
Sau đó chính anh ta đã tìm thấy chiếc vòng bạc này, cho nên anh ta ấn tượng rất sâu sắc.
Thẩm Dật Xuyên nhìn chằm chằm vào chiếc vòng tay, một lúc sau ngẩng đầu lên, trừng mắt, trên trán thậm chí còn nổi gân xanh: “Anh lấy chiếc vòng này ở đâu?!”
Phương Lam Âm thấy chiếc xe suýt chút nữa đã đ.â.m vào lan can cầu bên cạnh, sợ hãi vội vàng đưa tay đánh lái lại: “Này này, đội trưởng Thẩm! Xe! Xe!”
Thẩm Dật Xuyên dứt khoát đạp phanh, hai chiếc xe giữ nguyên tốc độ song song trượt một đoạn trên cầu rồi từ từ dừng lại.
Trên cầu gió tuyết gào thét, thậm chí ở phía xa còn có tiếng gầm rú lờ mờ của zombie, lông mi dính đầy tuyết của Quý Minh Trần rũ xuống, cười dịu dàng: “Chậc, tôi nói rồi anh cũng không tin...”
Thẩm Dật Xuyên nhìn Quý Minh Trần, anh ta không biết diễn tả tâm trạng mình lúc này như thế nào, giống như đang nắm lấy một cọng cỏ cứu mạng trong muôn vàn đường cùng, đến nỗi khi đối mặt với người đàn ông đáng ghét và hận thấu xương này, anh ta vậy mà dừng lại mọi động tác, ngay cả dục vọng g.i.ế.c anh cũng tiêu tan không ít.
Đôi mắt đen sâu thẳm khóa chặt anh, chỉ mong dò la được tung tích của Ôn Dao từ đối phương.
“Ôn Dao... Cô ấy không chết, cô ấy còn sống, đúng không?” Mấy chữ này gần như là từ kẽ răng bật ra, giọng nói của người đàn ông vốn đã trầm ấm, khi hỏi câu này ngữ điệu nặng nề, kìm nén sự cầu khẩn trong lòng, cùng với nỗi đau buồn và tuyệt vọng chất chứa bấy lâu nay.
Mấy người ở ghế sau cũng nhìn nhau, nhao nhao nhìn ra ngoài cửa sổ xe, giống như một đám người cầm s.ú.n.g hóng chuyện.