SAU KHI BỊ VỨT BỎ THÊ THẢM, TÔI ĐƯỢC PHẢN DIỆN CƯNG CHIỀU SỦNG ÁI - CHƯƠNG 38: BẢO BỐI, EM LÀM ƯỚT TÔI RỒI…
Cập nhật lúc: 2025-03-25 00:15:22
Lượt xem: 29
Sự nguy hiểm của ngày tận thế luôn rình rập, sự yên bình trong thành phố đều dựa vào những chiến binh tinh nhuệ này liều mạng bảo vệ ở tiền tuyến.
Họ dụ zombie đến đây để tiêu diệt, chính là để những đội tìm kiếm thỉnh thoảng ra khỏi thành có thể được yên ổn trong chốc lát, cũng để những người sống sót trong thành không phải đối mặt trực tiếp với zombie đáng sợ, kỳ dị, có được một mảnh đất có thể an cư lạc nghiệp...
Trong ngày tận thế tuyệt vọng và bi thảm như vậy, chính những người này đang gánh vác trọng trách cho những người sống sót còn sót lại của nhân loại.
Nhìn những thành viên đội trên tường thành mồ hôi nhễ nhại, thay phiên nhau canh gác, Ôn Dao cảm thấy khá thân thiết.
Cô cũng từng là một trong số họ, khu 13 Bắc Châu tuy không có tường thành phía Tây Nam cao như vậy, nhưng cũng có một con đê tương tự, cũng trở thành một cứ điểm phòng thủ.
Có một khoảng thời gian, đội của Thẩm Dật Xuyên cũng được cử đến cứ điểm phòng thủ đó để canh gác. Lúc đó, s.ú.n.g ống khan hiếm, cô là người dùng vũ khí lạnh, vì chiến đấu gần nguy hiểm cao nên cô thường xuyên bị thương.
Cho đến bây giờ, cô vẫn có thể nhớ lại cảnh tượng lúc đó, dòng sông dưới chân đê đã đóng băng, zombie giẫm lên lớp băng dày kéo đến, trên trời xám xịt, vô số bông tuyết bay lả tả rơi xuống...
Bản edit của Mắm Muối Chanh Đường siêu dễ thương. Đọc xong nhớ phô lô tui nha, hoặc theo dõi tui bên page Mắm Muối Chanh Đường. Ngày nào cũng có truyện hay cho mấy ní đọc hoài không chán luôn nè :3
Cô ngồi phía sau, chịu đựng cái lạnh và vết thương, nhìn những đồng đội qua lại. Mỗi lần Thẩm Dật Xuyên đi ngang qua cô, cô luôn hy vọng anh ấy có thể quan tâm đến cô một chút, hoặc nhìn cô thêm một chút.
Nhưng trong suốt nửa năm dài đằng đẵng đó, cô bị thương nhiều lần, anh gần như chưa bao giờ quan tâm đến cô, anh luôn cảm thấy cô có thể, cô rất kiên cường, có thể vượt qua.
Bây giờ nghĩ lại, vẫn thấy hơi buồn.
Lúc đó cô có mệt không? Có đau không? Có lạnh không? Gió bắc thổi mạnh, vết thương đóng băng, cô đau đớn, nhưng cô đã quen rồi...
Con người là loài động vật sống theo thói quen, trong những năm tháng đó, cô đã quen với cái lạnh, quen với đau đớn, cũng quen với việc vô số ánh mắt mong đợi không thể đổi lấy một chút quan tâm của người đàn ông đó.
"..."
Ôn Dao xúc động nghĩ đến những điều này, theo bản năng quay đầu lại.
Quý Minh Trần nhận thấy động tĩnh của cô, hơi nhướng mày: "Sao vậy?"
Ôn Dao lắc đầu: "... Không có gì."
Đội trưởng Lý đi qua lấy nước uống, tình cờ gặp hai bóng người mặc đồ trắng kia, anh ta lau mồ hôi trên mặt, nhỏ giọng hỏi Hà Phong Diên bên cạnh: "Đội trưởng Hà, Minh trưởng quan sao lại đến đây..."
Hà Phong Diên còn chưa kịp lên tiếng, người đàn ông mặc đồ trắng bên cạnh đã từ từ quay người lại, mỉm cười đáp: "Đến xem náo nhiệt."
Ôn Dao: "..."
Câu trả lời này cô chịu thua.
Trong khoảng thời gian tiếp theo, Ôn Dao đi đâu, Quý Minh Trần liền đi theo đó, hoàn toàn do cô quyết định. Thỉnh thoảng nếu có zombie đến gần, Hà Phong Diên bên cạnh cũng sẽ kịp thời dùng s.ú.n.g giải quyết.
Không chỉ Ôn Dao không ra tay, mà Quý Minh Trần cũng bình tĩnh, không hề d.a.o động, không hề bị những nguy hiểm này làm ảnh hưởng, hai người hoàn toàn lạc lõng với chiến trường xám xịt, bẩn thỉu này, cứ như là đến đây để dạo chơi vậy.
Ôn Dao đưa mắt nhìn những chiến sĩ canh giữ bên tường thành, ban đầu cô cứ tưởng sẽ được chứng kiến người có dị năng chiến đấu với zombie, nhưng đi dọc theo bức tường thành dài như vậy, cô lại không hề thấy một người có dị năng nào, vũ khí của họ đều là súng, đủ loại súng, trông rất hiện đại và cao cấp.
Chẳng lẽ trong số những người này không có ai có dị năng?
Khu 14 Đông Châu không phải đã nghiên cứu thành công thuốc thức tỉnh dị năng rồi sao? Nếu có thứ này, vậy trong đội tinh nhuệ canh giữ thành này chắc chắn phải có người có dị năng, cho dù ít thì cũng không đến mức không có ai...
Cô hơi thất vọng về điều này, thu hồi ánh mắt nhìn sang Quý Minh Trần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-vut-bo-the-tham-toi-duoc-phan-dien-cung-chieu-sung-ai/chuong-38-bao-boi-em-lam-uot-toi-roi.html.]
Cô biết anh là người đứng đầu chuỗi thức ăn của khu 14 Đông Châu, nhất định nắm giữ quyền hạn thông tin tuyệt đối, chỉ là cô không chắc liệu với thân phận của mình có nên hỏi chuyện này hay không.
Cô trước đây là người của đội tinh nhuệ khu 13 Bắc Châu, thân phận vốn đã nhạy cảm, mới đến nơi nếu đi dò hỏi bí mật của căn cứ đối phương, rất có thể sẽ bị nghi ngờ là gián điệp.
Sau khi cân nhắc, cô đành kìm nén nghi ngờ trong lòng.
Bỗng có một tia chớp lóe lên trên bầu trời, sau đó những hạt mưa rơi xuống lộp độp, Hà Phong Diên thấy vậy vội vàng đưa chiếc ô trong suốt mà anh ta đang cầm đến.
Quý Minh Trần không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên cúi đầu nói với Ôn Dao: "Giao cho em một nhiệm vụ nhỏ, giúp anh che ô."
"..."
Ôn Dao đã quen với đủ loại hành động kỳ quặc của vị đại thiếu gia này, mặt không cảm xúc nhận lấy chiếc ô trong tay Hà Phong Diên rồi bung ra: "... Vâng."
Gió lạnh trên tường thành gào thét, nước mưa rơi xuống vũng nước, b.ắ.n lên những gợn sóng lăn tăn.
Ôn Dao cầm ô đi bên cạnh Quý Minh Trần, đi một đoạn đường dài, thấy không thu hoạch được gì, đang định bỏ cuộc thì bỗng liếc thấy mấy người ở phía xa đang hứng nước mưa.
Không phải chỉ đơn giản là dùng thùng hứng nước mưa, mà nước mưa xung quanh có thể bị họ điều khiển, trực tiếp tụ lại thành dòng chảy vào thùng.
Người có dị năng hệ Thủy sao!?
Mắt Ôn Dao sáng lên, vì quá chăm chú nhìn nên cô hoàn toàn không nhận ra chiếc ô trong tay mình đã lệch hướng.
Chiếc ô vốn che cho Quý Minh Trần đã bị dời sang một bên, khiến cả người anh đều đứng dưới mưa phùn.
Anh không khỏi nhìn sang cô gái bên cạnh đang chăm chú, nhìn theo ánh mắt của cô, rồi lại thu hồi ánh mắt, sau đó khẽ mở môi: "Bảo bối..."
Nghe thấy tiếng gọi dịu dàng, Ôn Dao quay đầu lại: "Sao vậy?"
Ban đầu còn hơi hoang mang, quay đầu lại mới phát hiện tóc mai và má người đàn ông đều dính đầy hạt mưa, nước mưa phản chiếu trên gương mặt hoàn mỹ, không tì vết, cộng thêm giọng nói trầm thấp, từ tính của anh, tạo nên một cảm giác quyến rũ lòng người khó tả: "Em làm ướt tôi rồi."
"..."
Ôn Dao chỉ cảm thấy da đầu tê dại, vội vàng đưa ô sang: "... Xin lỗi."
Quý Minh Trần cụp mi xuống, những giọt mưa theo lông mày anh trượt xuống: "Thôi, đưa ô cho tôi."
"Tôi thật sự không cố ý." Ôn Dao bèn đưa ô cho anh.
Quý Minh Trần mỉm cười nhìn cô, đưa tay nhận lấy chiếc ô, thấy người trước mặt sắp chạy ra ngoài để hứng mưa, anh vội vàng kéo cô lại, nghiêng ô về phía cô thêm vài phần: "Lại đây."
Ôn Dao nhìn mép ô đang che cho mình: "Tôi có thể không..."
Chưa kịp nói xong, đã bị người đàn ông cắt ngang: "Không được dầm mưa, váy cũng không được làm bẩn."
"..."
Thôi được rồi, người này không chỉ có bệnh sạch sẽ, mà còn sạch sẽ đến mức lây sang cả cô.
Trên đường xuống tường thành, Ôn Dao tự mình ngẩn người, suy nghĩ về những gì vừa nhìn thấy trên tường thành.