SAU KHI BỊ VỨT BỎ THÊ THẢM, TÔI ĐƯỢC PHẢN DIỆN CƯNG CHIỀU SỦNG ÁI - CHƯƠNG 21: VI TIỂU THƯ
Cập nhật lúc: 2025-03-22 22:57:31
Lượt xem: 44
Cô có mái tóc nâu xoăn tự nhiên, khuôn mặt trái xoan với cằm hơi nhọn, ngũ quan cũng vô cùng xinh đẹp, đôi mắt cáo xếch, sống mũi nhỏ nhắn, đôi môi căng mọng, là gương mặt mà ai nhìn thấy cũng phải khen một câu xinh đẹp.
Bộ váy ngắn màu hồng nhạt cũng rất hợp với khí chất của cô, trông cô hệt như một tiểu thư khuê các của gia đình danh giá.
Nếu nói có điểm nào chưa hoàn hảo, thì có lẽ là sắc mặt cô quá kém.
Người hầu gái nhìn sắc mặt của Vi tiểu thư, nói năng dè dặt: "Nghe theo lời của đội trưởng Melissa, cô gái mà Minh trưởng quan mang về hình như là bạn đời của Minh trưởng quan..."
"Tối qua Minh trưởng quan vừa về đã đến chỗ bác sĩ Lâm lấy bao cao su, sau đó trực tiếp đưa người lên phòng riêng trên tầng 5, lúc ra ngoài, cô gái đó mặt đỏ bừng, Minh trưởng quan cũng ăn mặc xộc xệch, cúc áo còn rơi mất hai cái..."
Phí Khả Vi thấy đeo mãi không vào, tức giận ném đôi bông tai ngọc trai xuống đất, "choang" một tiếng, ngọc trai vỡ vụn, một người hầu gái khác thấy vậy vội vàng cúi xuống nhặt.
Người hầu gái đang nói chuyện cũng lập tức im bặt.
Phí Khả Vi đứng dậy, quay lại nhìn người hầu gái đang cúi đầu, lạnh lùng nói: "Sau đó thì sao? Sao không nói tiếp?"
Người hầu gái sợ hãi vội vàng quỳ xuống, run rẩy nói: "Vi... Vi tiểu thư."
Phí Khả Vi cúi người, chậm rãi đỡ người hầu gái dậy, cố gắng nặn ra một nụ cười thân thiện hơn một chút: "Đừng sợ, chuyện này không liên quan đến cô, cô cứ nói những gì mình nghe được cho tôi biết là được..."
Người hầu gái lại sợ sệt liếc nhìn Phí tiểu thư, không dám cãi lời: "Minh trưởng quan sau khi ra khỏi phòng, có việc bận nên bị đội trưởng Hà gọi đi, lúc quay về... à đúng rồi, là đội trưởng Melissa đã đưa cô gái kia đến tầng năm... Minh trưởng quan sau khi quay lại đã đi thẳng đến phòng cô ta, không biết là đã hành hạ người ta đến sốt cao hay là đã làm người ta bị thương, dù sao thì đội trưởng Melissa còn đích thân xuống lấy hộp dụng cụ y tế lên..."
"..."
Phí Khả Vi cảm thấy rất khó chịu, cô ta không biết phải diễn tả tâm trạng lúc này của mình như thế nào.
Người kia vốn dĩ là mặt trăng mà cô ta ngưỡng mộ, trong trẻo, sáng ngời, tỏa sáng rực rỡ, chưa từng bị vấy bẩn bởi bất kỳ bụi trần nào.
Vậy mà bây giờ, anh lại mang về một cô gái khác, thậm chí còn tùy tiện lên giường với cô ta như vậy...
"Trước đây Minh trưởng quan có phải là người gần nữ sắc không?" Phí Khả Vi ngồi xuống lại, hỏi họ.
Người hầu gái: "Minh... Minh trưởng quan trước đây tuy không mang phụ nữ khác về, nhưng... nhưng đàn ông trên đời này, chắc là không ai không gần nữ sắc."
Dì Dung bưng khay đồ ăn đi vào, nhìn thấy sắc mặt khó coi của tiểu thư, bà tốt bụng khuyên nhủ: "Vi tiểu thư, từ chiều hôm qua đến giờ, cô đã gần một ngày chưa ăn gì rồi, ăn chút gì đi..."
"Không ăn, mang xuống đi."
Hai người hầu gái đứng sang một bên, dì Dung đặt khay đồ ăn xuống, bước tới khuyên nhủ: "Vi tiểu thư, cô nghe lời cha cô đi."
"Nếu một người đàn ông thích cô, anh ta sẽ chủ động bày tỏ thiện chí với cô, nếu không, dù anh ta cho cô quyền lực lớn đến đâu, cho cô bao nhiêu sự nuông chiều, thì cũng không thể đại diện cho điều gì."
"Minh trưởng quan đối xử đặc biệt với Vi tiểu thư, tôi nghĩ đó hoàn toàn là vì..."
"Đủ rồi!"
Phí Khả Vi vốn đã bực bội, câu nói này càng đổ thêm dầu vào lửa, cô ta vỗ tay xuống bàn trang điểm, khiến dì Dung đứng bên cạnh giật mình.
"Con lại nổi giận cái gì nữa..." Giọng nói thở dài bất lực của một người đàn ông trung niên vang lên từ ngoài cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-vut-bo-the-tham-toi-duoc-phan-dien-cung-chieu-sung-ai/chuong-21-vi-tieu-thu.html.]
Phí Tiền Giang bước vào, phẩy tay ra hiệu cho dì Dung và những người khác.
Đợi đám người hầu lui xuống, ông ta mới tiện tay đặt chiếc bình giữ nhiệt lên bàn: "Chuyện này ba đã nhắc nhở con rồi, đừng kỳ vọng quá nhiều vào người đàn ông đó."
"Anh ta không đơn giản như vẻ bề ngoài, cũng tuyệt đối không phải là người mà con có thể khống chế và kiểm soát được."
Phí Khả Vi nhìn chằm chằm vào chính mình trong gương, hốc mắt dần đỏ hoe.
"Không nói đến việc con chỉ là một cô gái nhỏ, bao nhiêu năm nay, ngay cả ba cũng chưa từng nhìn thấu anh ta..."
Phí Tiền Giang nói với giọng đầy ẩn ý: "Căn cứ của chúng ta có rất nhiều đội chiến đấu, mỗi đội lại có biết bao nhiêu thanh niên dũng cảm, người thích con, ngưỡng mộ con cũng không ít, con muốn chọn ai mà chẳng được, sao con cứ cố chấp như vậy, cứ phải treo cổ trên một cái cây..."
Phí Khả Vi không phục, những ngón tay đặt trên bàn trang điểm siết chặt: "Nhưng con chỉ muốn người tốt nhất."
Bản edit của Mắm Muối Chanh Đường siêu dễ thương. Đọc xong nhớ phô lô tui nha, hoặc theo dõi tui bên page Mắm Muối Chanh Đường. Ngày nào cũng có truyện hay cho mấy ní đọc hoài không chán luôn nè :3
"Từ nhỏ đến lớn, cái gì của con mà không phải là tốt nhất, tại sao đến lúc chọn đàn ông con lại phải hạ mình xuống mà thỏa hiệp..."
Phí Tiền Giang còn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng Phí Khả Vi đã không muốn nghe ông ta lải nhải nữa, cô ta kiên quyết đứng dậy, quay về phòng đóng sầm cửa lại.
Nghe thấy tiếng "ầm" vang lên, Phí Tiền Giang lắc đầu, lại thở dài một hơi.
...
Khi Ôn Dao tỉnh dậy, cô không biết đã mấy giờ rồi, cơn sốt đã lui, cổ họng khô khốc, cơ thể mệt mỏi, ngay cả tứ chi cũng trở nên bủn rủn vô lực.
Cô chỉ nhớ mang máng rằng sau khi bị sốt mê man đêm qua, cô mơ màng thấy Melissa đang chăm sóc mình, cô nói lời cảm ơn với cô ấy, rồi sau đó liền mất đi ý thức, chìm vào một giấc ngủ dài đầy mộng mị, ngủ mê man đến mức không biết mình đã ngủ bao lâu.
Khi Ôn Dao lật người mở mắt ra, bên cạnh vang lên một giọng nói trầm ấm, êm dịu: "Tỉnh rồi?"
Ôn Dao ngước mắt nhìn lên, thấy Quý Minh Trần đang ngồi trên chiếc ghế sofa đơn bên cạnh giường.
Người đàn ông ngồi với tư thế tao nhã, cử chỉ cao quý, những ngón tay thon dài trắng trẻo đang cầm một chiếc cốc cà phê bằng sứ màu trắng, đầu gối gác lên nhau, trên đó còn có một cuốn sách cổ bằng da cừu đang mở.
Hôm nay anh mặc áo sơ mi trắng kết hợp với áo vest và quần tây màu xám lạnh, có lẽ để phù hợp với bộ trang phục này, sống mũi cao thẳng còn đeo thêm một cặp kính gọng kim loại màu bạc, càng làm tôn lên khí chất lạnh lùng, cấm dục, vừa nho nhã vừa phóng đãng của anh.
Nhìn thấy vậy, Ôn Dao: "..."
Cô thực sự có chút nghi ngờ, quần áo của anh có nhiều hơn cả phụ nữ hay không...
Quý Minh Trần đặt cốc cà phê xuống, cũng gập cuốn sách lại để sang một bên, nhìn cô với vẻ lười biếng: "Đã quyết định rồi sao? Từ nay về sau, sẽ không quay lại Bắc Châu nữa?"
Ôn Dao gật đầu: "Ừ."
"Đêm qua không phải Melissa chăm sóc tôi sao? Sao anh lại ở đây..."
Quý Minh Trần đưa tay lấy ấm nước trên bàn trà nhỏ bên cạnh, rót một cốc nước ấm vào cốc thủy tinh, rồi đưa cốc nước cho cô: "Tôi về lúc chín giờ tối qua."
Ôn Dao sững người, vội vàng ngồi dậy, chậm nửa nhịp nhận lấy cốc nước.