Thấy , Lục Minh Trần hoảng hốt, lắp bắp gọi: "Phụ vương, mẫu phi..."
hai chỉ mải Bùi Kiệm, coi như khí. Có lẽ vì quá chấn kinh, Vương phi ngất . Ta vội vàng sai đưa Vương phi hậu sảnh nghỉ ngơi.
08
Lục Minh Trần từ nhỏ là Thế t.ử, cũng là tâm điểm, nay ghẻ lạnh như thể chịu nổi?
Hắn gầm lên: "Ngu Nhược Du cùng tên nam nhân to gan lớn mật, dám mưu đồ hỗn loạn huyết mạch hoàng thất, tội đáng muôn c.h.ế.t! Người , bắt lấy chúng cho , áp giải Đại Lý Tự thẩm vấn nghiêm ngặt."
"Ta xem ai dám động đến nữ nhi !" Mẫu lúc xông , che chở phía . Phụ cũng dậy, giận dữ Lục Minh Trần.
Sắc mặt Lục Minh Trần vặn vẹo: "Ngu tướng quân, Ngu phu nhân, bản Thế t.ử đầu thấy kẻ bỏ mặc con ruột để che chở cho một đứa con nuôi như . Hai vị khiến mở mang tầm mắt ."
"Thế t.ử." Mẫu lạnh lùng, "Ngài hôm nay một mực khẳng định Nhược Du nuôi nấng từ nhỏ con ruột, dẫn đến một nữ t.ử xa lạ bắt nhận ? Thế t.ử thấy quá hoang đường ?"
Lục Minh Trần chỉ Lý ma ma và Xuân Vân đang quỳ, thể tin nổi: "Nhân chứng rành rành ở đây, hai còn u mê bất ngộ, đúng là già lẩm cẩm !"
Cơn giận bốc lên, bước tới, mỉa: "Thế t.ử, ngài luôn miệng cốt nhục Ngu gia, ngài dám để Hứa Thanh Nhu cùng phụ nhỏ m.á.u nghiệm ?"
"Cái gì?" Lục Minh Trần kêu lên, một lát mới lấy bình tĩnh: "Làm thì . Cây ngay sợ c.h.ế.t , gì sợ?"
09
Hứa Thanh Nhu lúc chạy quỳ xuống, lóc t.h.ả.m thiết: "Tướng quân, phu nhân, hai nhận con cũng . Con , xa cách mười mấy năm, con sánh với Nhược Du tỷ tỷ luôn ở bên cạnh hai ."
"Những năm qua con tròn đạo hiếu, thể phụng dưỡng phụ mẫu, đó là tội của con. con từ nhỏ ly tán, con ?"
"Thế t.ử hôm nay đưa con đến đây nhận , con cứ ngỡ cuối cùng cũng đoàn tụ, ngờ gây sự nghi kỵ lớn lao thế ."
"Là con sai , con nên xa xỉ mong cầu phụ mẫu, càng nên mong cầu bầu bạn bên Thế t.ử suốt đời."
Nàng Lục Minh Trần đầy lệ, nghẹn ngào: "Thế t.ử, nguyện tỳ nữ hầu hạ ngài suốt đời, cũng chịu nhục nhã thế . Thiếp tâm ý của ngài, nhưng vạn đừng vì mà đắc tội Ngu gia, khiến hai nhà bất hòa."
Thấy vẻ đáng thương của nàng , quan khách bắt đầu chỉ trỏ.
"Thật ngờ Ngu tướng quân là hạng như ."
"Con ruột lưu lạc chịu khổ màng, sủng ái một đứa tạp chủng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-vi-hon-phu-chi-diem-la-gia-thien-kim/chuong-4.html.]
"Ngu Đại tiểu thư thật quá đáng thương."
Nghe , lạnh lùng thốt: "Diễn cái gì? Tưởng giả vờ đáng thương là trốn nhỏ m.á.u nghiệm ? Nếu lòng quỷ, sợ nghiệm?"
"Nếu kết quả nàng đúng là con của phụ mẫu , sẽ nhận thua, tự cuốn gói khỏi Ngu phủ, nhường chỗ cho nàng."
Lục Minh Trần ôm Hứa Thanh Nhu lòng, dỗ dành: "Đừng sợ, Thanh Nhu, chúng đợi kết quả đuổi ả !"
Ta thầm , bản còn lo xong mà còn đòi hùng. là ngu xuẩn!
10
"Thế t.ử, nếu tỷ tỷ giở trò thì ?" Hứa Thanh Nhu đột nhiên hỏi.
Lục Minh Trần khinh khỉnh : "Yên tâm, của bản Thế t.ử giám sát c.h.ặ.t chẽ, ả dám ."
Ta điềm nhiên, thèm chấp. Giở trò ư? Vô duyên vô cớ gì.
Hai bát nước trong bưng lên. Ta là đầu tiên trích m.á.u. Phụ theo . Hứa Thanh Nhu nép lòng Lục Minh Trần: "Thế t.ử, sợ..."
"Đừng sợ." Lục Minh Trần lúc như con sư t.ử thắng trận, đắc ý vô cùng. Hắn chẳng màng lời van xin, nắm lấy tay nàng trích m.á.u nhỏ bát.
Ánh mắt dán c.h.ặ.t hai bát nước. editor: bemeobosua. Một lát , m.á.u của và phụ hòa quyện một, còn bát thì hai giọt m.á.u vẫn tách biệt, hề lung lay. Kết quả rõ mười mươi.
"Không thể nào." Lục Minh Trần lẩm bẩm tin.
"Thế t.ử." Hứa Thanh Nhu rống lên, "Tỷ tỷ nhất định giở trò. Nếu thể như ?"
Lục Minh Trần nổi trận lôi đình: "Ngu Nhược Du, ngươi to gan thật! Ngay mắt bản Thế t.ử mà còn dám trò gian trá?"
Ta thở dài, đầy ngao ngán: "Lục Minh Trần, đôi khi tự hỏi trong đầu ngươi chứa cái gì ? Giữa thanh thiên bạch nhật, mặt bao , giở trò?"
"Một trò l.ừ.a đ.ả.o sơ hở đầy rẫy thế , mẫu là phụ nữ chốn thâm khuê tin đành, ngươi là nam t.ử hán, còn sách thánh hiền, chẳng lẽ ?"
Hứa Thanh Nhu sắc mặt biến đổi: "Thế t.ử, ả..."
Ta rảnh xem nàng diễn kịch, ngắt lời: "Xuân Vân, ngươi !"
Xuân Vân lập tức bước , dập đầu thuật : "Hai tháng , đột nhiên tìm đến nô tỳ, cho nô tỳ nhiều bạc, bắt nô tỳ chỉ nhận tiểu thư con ruột của lão gia và phu nhân. Nô tỳ vốn định đồng ý, nhưng kẻ đó dùng tính mạng nhà nô tỳ uy h.i.ế.p. Nô tỳ thực sự còn cách nào khác."