Nàng tự tay nấu mì gà xé sợi cho Hoàng đế, còn cho thêm mấy viên thịt đông mềm mềm, rắc chút hành băm, hương thơm ngào ngạt.
Nàng dẫn cung nhân dâng lên cho Hoàng đế, Hoàng đế ăn hết một bát đầy ắp, Phó Nhiêu cũng múc cho mình một bát nhỏ, nàng nở nụ cười ngọt ngào: “Bệ hạ, thần thiếp tản bộ với chàng nhé.”
Hoàng đế không đáp lời nhưng vẫn cho phép nàng nắm tay, đi về phía trắc điện.
Bổn Bổn có thói quen nghỉ trưa hàng ngày, Hoàng đế với Phó Nhiêu đi dạo một vòng hành lang mà không thấy bóng dáng Bổn Bổn, bèn hỏi: “Bổn Bổn đâu?”
Phó Nhiêu vén tóc mai, cười chột dạ: “Thần thiếp phái người đưa con bé xuất cung rồi...”
Lúc nấu mì, nàng đã cân nhắc đến việc tối nay phải trải qua đêm xuân mặn nồng với Hoàng đế, sau khi nàng mang thai Bổn Bổn càng quấn quýt lấy nàng, vì Phó Nhiêu chú ý tới tâm trạng của con mà đã phớt lờ Hoàng đế.
Chẳng phải Bổn Bổn vẫn luôn muốn xuất cung chơi sao, nàng đã phái Tôn Chiêu đưa con đến Phó gia, nhờ Phó Khôn dẫn con bé chơi một ngày, ngày mai đón về là được.
Hoàng đế nheo mắt liếc xéo nàng.
Phó Nhiêu ngượng ngùng quay mặt đi, thẹn đỏ cả mặt, hơi siết chặt mười ngón tay chàng, dắt chàng đi vào thư phòng.
Chàng không cho nàng thêu thùa, sợ nàng đau mắt, cũng không cho nàng may mấy bộ áo lót cho chàng, nàng thật sự không có món đồ nào để lấy ra tặng chàng.
Nhớ tới dạo trước rảnh rỗi không có gì làm, thợ thủ công đã làm một cái ghế nằm bằng gỗ tử đàn dựa theo đường cong của cơ thể, Hoàng đế nằm xuống, nàng xoa bóp giúp chàng thư thái hơn, tóm lại hôm nay phải hầu hạ chàng thật chu đáo, tiếp theo nàng lại suy nghĩ nên bù đắp ra sao.
Phó Nhiêu dắt Hoàng đế đi tới gian cuối của dược phòng, gian này không lớn nhưng tràn ngập ánh sáng.
Từng mảng bông tuyết rơi xuống dán sát song cửa sổ, chất thành những đống hoa tuyết trắng bên ngoài cửa kính.
Vị trí ghế nằm vừa hay cách cửa sổ không xa, bên trên trải lớp thảm nhung thật dày.
Hoàng đế nhìn thoáng qua, chỉ cảm thấy ghế nằm này khác với những cái ghế bình thường, hình như chàng từng thấy kiểu dáng này ở đâu đấy, lại thấy dáng vẻ trịnh trọng của Phó Nhiêu, khiến Hoàng đế không khỏi suy nghĩ xa xôi.
Phó Nhiêu đẩy Hoàng đế ngồi xuống ghế nằm, Hoàng đế lảo đảo ngã ngồi xuống, nhìn tiểu thê tử xinh đẹp như tranh vẽ mà nuốt nước miếng.
“Nhiêu Nhiêu, trẫm hết giận rồi, chúng ta về phòng đi...”
Phó Nhiêu đặt hai bàn tay mềm mại lên vai chàng, ấn chàng ngồi xuống: “Không vội, bệ hạ bận rộn triều chính cả ngày, thần thiếp giúp bệ hạ thư giãn...”
Chỉ thấy Phó Nhiêu xắn tay áo lên, cởi cúc áo chàng ra, chẳng rõ nàng bôi thứ gì lên tay, sau đó trượt xuống xuôi theo cổ áo chàng.
Hoàng đế nhắm mắt lại, thầm hít một hơi: “Nhiêu Nhiêu...” Giọng nói cũng khàn đi đôi chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-tu-hon-doi-ta-len-huong-roi/chuong-246.html.]
“Hay là quay về nghỉ ngơi...”
Ánh mặt trời làm chói mắt chàng, chàng nghiêng mặt nheo mắt.
Phó Nhiêu lưu loát xoa bóp qua lại vùng xương cổ, là một thầy thuốc giỏi, nàng có thể tìm chính xác kinh mạch ở đâu, tay hơi vận lực, Hoàng đế lập tức cảm giác được cơn đau và cả sảng khoái.
Đến khi Phó Nhiêu xoa bóp tới lui trên cổ giúp chàng thoải mái, cuối cùng nàng lau tay và cài cúc giúp chàng.
Bấy giờ Hoàng đế mới nhận ra Phó Nhiêu đang giúp chàng thả lỏng cơ thể.
Sau khi mong chờ biến thành hụt hẫng, chẳng hiểu sao lại nhen nhóm ngọn lửa trong lòng chàng.
Phó Nhiêu rất hài lòng với tay nghề của mình, nàng vịn vai chàng, tươi cười hỏi: “Bệ hạ, chàng thoải mái không?”
Hoàng đế cắn răng nhìn nàng: “Rất thoải mái...”
Không thể không nói, Phó Nhiêu rất thành thạo trong việc này, mỗi khi cổ chàng mỏi nhừ, Phó Nhiêu sẽ giúp chàng thư giãn, sau đó Hoàng đế sẽ cảm thấy cả người tràn trề năng lượng.
Phó Nhiêu mỉm cười e lệ, giới thiệu nguồn gốc của chiếc ghế nằm này: “Chàng ngồi ở trên này sẽ tiện cho thiếp xoa bóp cho chàng, hiệu quả tăng lên gấp đôi.”
Nàng dịu dàng nói: “Bệ hạ, thật ra cái ghế nằm này là thiết kế riêng cho chàng đó... thần thiếp cũng chỉ có thể làm cho chàng những thứ này... chàng nhìn xem, chiều dài này, đoạn thắt lưng này, chẳng phải rất vừa với chàng hay sao?”
“Chỗ chân đạp này, còn có những cơ quan này, chàng có thể điều chỉnh tư thế nằm hoặc tư thế ngồi...”
Nói xong, nàng có phần đắc ý, xem như đó là món quà sinh thần độc nhất vô nhị dành cho chàng.
Trong lòng nàng nghĩ như vậy.
Tâm tình Hoàng đế phức tạp, nhìn nàng thở dài nói: “Nhiêu Nhiêu đã nhọc lòng rồi, món quà sinh thần này, trẫm thực sự rất thích...”
“Có điều...” Chàng thuận tay kéo người vào lồng ngực, Phó Nhiêu cứ thế ngã ngồi trong lòng chàng, Hoàng đế giẫm lên một cái cơ quan, ghế tựa lập tức nâng lên, độ cong này vừa vặn cho hai người dựa sát vào nhau.
“Hoàng hậu của trẫm, nàng sẽ không nghĩ rằng như thế đã có thể đuổi trẫm đi chứ?”
“Bệ hạ...” Phó Nhiêu năn nỉ gọi chàng, nàng thật sự hết cách rồi.
Đôi mắt thăm thẳm của Hoàng đến nhìn thẳng vào nàng, Phó Nhiêu cũng đâu phải còn trẻ người non dạ chẳng hay biết gì, tất nhiên nàng nhận ra ý của chàng.
Sắc hồng bất chợt lan tràn trên đôi gò má.