SAU KHI BỊ TỪ HÔN ĐỜI TA LÊN HƯƠNG RỒI - Chương 218

Cập nhật lúc: 2025-03-25 10:33:28
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ban đầu, Hoàng đế định ngày 6 tháng 5 hồi kinh, nhưng vì chuyện thuyền rồng nên phải giải quyết thêm vài rắc rối, phải trì hoãn thêm một hai ngày.

Khi hạ chiếu thư, mọi người thấy Phó Nhiêu là đều đến hành lễ với Hoàng hậu.

Hoàng đế ban cho Phó Nhiêu điện Càn Khôn nằm ở bên trái điện Khôn Ninh, đúng như lời Hoàng đế từng nói, ngày mùng 6 này có rất nhiều quan quyến liên tục đến thỉnh an nàng, hành lễ đầy long trọng.

Tôn Chiêu mang y phục của Hoàng hậu và một ít trang sức từ Ngự dụng giám tới.

Phó Nhiêu mặc cung trang uyên ương đỏ thẫm, đội mũ phượng đính phỉ thúy, môi tô son đỏ, mặt đánh phấn hồng, xứng với vẻ đẹp thanh tú của nàng. Cả người nàng đoan trang rực rỡ, sắc đẹp ngời ngời.

Nhìn thấy cô nương trẻ tuổi chưa gả, nàng không khỏi hỏi han vài câu, sau đó ban cho họ chút trang sức vàng.

May mà người của Tôn Chiêu chuẩn bị thỏa đáng, mới ngày đầu mà nàng đã thưởng hết ba tráp quà.

Vì đây là lần đầu tiên nàng gặp mệnh phụ với thân phận Hoàng hậu nên không thể ban thưởng tầm thường được, nàng đành dựa vào phẩm giai của quan quyến, thưởng theo thứ tự từ trâm cài kim phượng bát bảo đính ngọc, cài tóc vàng nạm ngọc cát tường, có cả hoa tai ngọc lam mạ vàng bạc nữa.

Ai nấy đều đồn rằng Hoàng hậu mới chi mạnh tay lắm.

Phó Nhiêu đón khách cả ngày trời đã mệt lắm rồi, gặp hết nhóm này, nàng đ.ấ.m eo, hỏi nữ quan: "Còn người nữa không?"

"Vẫn còn hai vị phu nhân chờ ngoài điện ạ." Nữ quan cười đáp.

Phó Nhiêu lộ vẻ khổ sở, nàng lại ngồi ngay ngắn trên sập: "Gọi hai nàng ấy vào đi."

Hai gương mặt quen thuộc vòng qua bức bình phong đi vào.

Đúng là Dương San San và Hạ Linh, hai người nắm tay bước vào điện. Gượng mặt thì nghiêm túc nhưng khóe mắt tràn trề ý cười đã bán đứng hai người.

"Thần phụ thỉnh an Hoàng hậu." Hai người quỳ xuống hành đại lễ.

Phó Nhiêu dở khóc dở cười: "Mau đứng lên đi."

Cung nhân biết hai vị thiếu phu nhân trước mặt có tình sâu nghĩa nặng với Hoàng hậu nên đã mang ghế đến.

Hạ Linh gấp gáp ngồi xuống, phấn khích ôm cánh tay Phó Nhiêu: "Tỷ tỷ..."

"Gọi nương nương!" Dương San San nhỏ giọng sửa nàng ấy.

"Vâng vâng vâng, thần phụ lỡ lời..." Hạ Linh liếc nhìn xung quanh, thấy cung nhân cụp mắt nín thở, không ai để ý mình thì lặng lẽ lè lưỡi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-tu-hon-doi-ta-len-huong-roi/chuong-218.html.]

Phó Nhiêu buồn cười trước hành động lén lút của Hạ Linh.

Dương San San cũng giữ chặt Phó Nhiêu, vui vẻ bảo: "Hóa ra người nương nương nói có duyên lại là bệ hạ. Ngài không biết đâu, đêm qua cung nào cũng bàn luận chuyện này, ai ai cũng kinh ngạc và vui mừng hết!"

Phó Nhiêu hờn dỗi lườm Dương San San: "Muội đừng gạt ta, ngạc nhiên thì có đấy, chứ mừng lại chẳng có ai."

Dương San San ngại ngùng cười trừ.

Thậm chí Phó Nhiêu có thể tưởng tượng ra mấy phụ nhân đó lén lút nói nàng vốn là vị hôn thê của Từ Gia, sau lại gả cho Hoàng đế làm hậu, trở thành đích mẫu của Từ Gia và Công chúa Bình Khang. Chỉ cần một chuyện này thôi cũng khiến cho người ta bàn tán một thời gian dài rồi.

Song người dốc hết công sức là mẹ con Công chúa Bình Khang chứ không phải nàng, nàng cũng chẳng có gì đáng để ý cả.

"Thần phụ mừng đến mức không ngủ được..."

"Thần phụ cũng thế, cũng y vậy luôn... À đâu phải, thần phụ vui đến độ cả đêm chưa nhắm mắt luôn..." Hạ Linh khua tay khua chân nói.

Phó Nhiêu khẽ phì cười, cái bật cười này khiến eo đau nhói, nàng xoa eo: "Ôi chao, hai người tới rồi thì ta không cần giữ ý gì nữa..." Nàng vươn tay gỡ mũ phượng dày nặng xuống, cung nhân vội đón lấy. Phó Nhiêu vươn vai, mỉm cười với hai người: "Hai người ở lại dùng bữa đi."

"Đa tạ nương nương..." Lúc này Hạ Linh không lỡ lời, nàng ấy đắc chí lắm.

Phó Nhiêu nhìn nàng ấy mỉm cười.

Dương San San nhịn cười, đoan trang hành lễ: "Đa tạ nương nương nâng đỡ."

Nụ cười của Hạ Linh cứng đờ, nàng ấy quan sát lễ nghi chuẩn chỉnh của Dương San San, sau đó tủi thân đứng dậy, vẻ mặt đầy tuyệt vọng.

Cả điện cười phá lên.

"Nương nương, thần phụ nói thật mà. Tối qua, khi bà bà của thần phụ biết ngài được lập làm Hoàng hậu thì ôi chao, cả đêm đó tặng thần phụ cả tráp trang sức, muốn bắt tay giảng hòa ấy ạ!"

Dương San San không ngờ sự chèn ép suốt ba năm qua đã bị phá tan bằng một chiêu của Phó Nhiêu thôi. Nếu tin tức hôm nay mình được giữ lại dùng bữa truyền ra thì chẳng biết có bao nhiêu người ngưỡng mộ nữa.

Trước kia Dương San San không phải kiểu người ganh đua, thật sự sau ba năm lấy chồng, trải qua ấm lạnh của nhân gian thì không thể không quan tâm chuyện này.

Ban đêm, Hoàng đế đích thân bế Bổn Bổn về điện Khôn Ninh nghỉ, chàng cũng truyền chỉ nghỉ ngơi chỉnh trang một ngày, mùng 8 hồi cung.

Phó Nhiêu dựa vào lòng chàng, mở mắt trong tia nắng ban mai dịu nhẹ.

Cuối cùng cũng phải về.

Hồi kinh với thân phận Hoàng hậu.

Loading...