Tốt !!!
Chỉ giấu giếm một đúng ?
Ngoài miệng thì là duy nhất của bọn họ, yêu thương nhất, kết quả, chỉ thế thôi ?
Hóa cả nhà đùa giỡn một !!!
!!!
Không !!!
Của hồi môn của !!!
Của hồi môn của !!!
Đó là bộ tài sản của a!!!
Trái tim ngừng chìm xuống~~~
Sẽ , sẽ !!!
Ta tin tưởng Tiêu tài t.ử, nhất định sẽ đ.á.n.h bại Thẩm Minh Châu giành thắng lợi cuối cùng.
Học hai năm và học từ nhỏ chắc chắn là giống ...
Đáng tiếc , Thẩm Minh Châu là Thẩm Minh Châu mà từng quen ...
Ả là Thẩm Minh Châu hồn quy lai hề!!!
Ả là Thẩm Minh Châu sở hữu nền văn minh năm ngàn năm của Long ca~~~
Trận chiến , chỉ thể là Thẩm Minh Châu thắng!!!
Không chút hồi hộp nào~~~
Ban đầu còn định chơi , đưa ít tài vật một chút, kết quả Vân Huyền ca ca kéo , ngẩng đầu, thấy phụ hoàng đang ở lầu.
Ông kinh động đến lầu, ở trong sương phòng lầu thu hết thứ lầu đáy mắt, đương nhiên bao gồm cả chuyện xảy ở Hương Mãn Lâu hôm nay~~~
Sau đó dừng những tâm tư nhỏ nhặt của , trơ mắt của hồi môn của bộ rơi tay Thẩm Minh Châu.
Ta cam tâm nha~~~
hết cách , chỉ đành tạm thời kìm nén tâm trạng lúc , chờ đợi ~~~
Ta gửi thư cho tổ mẫu, tổ mẫu Thẩm lão phu nhân với sẽ giúp .
Mặc dù hiện tại và Hầu phủ ầm ĩ vui, nhưng tổ mẫu vẫn yêu thương như , điều khiến an ủi.
Tổ mẫu lên tiếng, còn sợ Thẩm Minh Châu trái ?
Phải rằng, Đại Yến chính là lấy hiếu trị thiên hạ~~~
Tổ mẫu chính là lão phu nhân của Hầu phủ, ngay cả phụ , Trường Bình Hầu đồng thời cũng là Hộ bộ Thượng thư - đương gia của Hầu phủ cũng lời tổ mẫu.
Hừ~~~
Ta nghĩ .
Đáng tiếc, cuối cùng kết quả nhận là Thẩm Minh Châu chiếm của hồi môn của của riêng ~~~
Ờ...
Quá đáng ghét !!!
Ả thật sự sợ đắc tội tổ mẫu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-nghe-len-tieng-long-thai-tu-khong-muon-lam-hoang-de-chi-muon-cung-ta-di-hong-bien/chuong-525-ngoai-truyen-ve-tham-kieu-kieu-5.html.]
Thẩm Minh Châu: Ờ...
Tổ mẫu lớn tuổi , trẻ tuổi chúng chủ kiến của riêng ~~~
Một ngày nọ đó, thấy Tô đại tiểu thư Tô Nhược Tuyết đuổi khỏi nhà Chu Tước đại nhai, từng là biểu tỷ của Vân Huyền ca ca, tỷ tiều tụy già nua nhiều...
Haizz...
Ta với tỷ vài câu, ngờ tỷ dường như thấu suy nghĩ của , trực tiếp bỏ chạy~~~
Sau khi hồi phủ, đem chuyện kể cho Vân Huyền ca ca, Vân Huyền ca ca lắc đầu.
"Haizz... Nhược Tuyết biểu tỷ hồ đồ nha~~~"
"Tiền tú tài là thể dựa dẫm!!!"
Trước đây chút hiểu, hai thật lòng yêu , cùng nỗ lực, thể vượt qua muôn vàn khó khăn mà~~~
Tại Vân Huyền ca ca đ.á.n.h giá cao Tiền tú tài như ?
Sau nữa, khi gặp Nhược Tuyết biểu tỷ, thấy vết bầm tím cánh tay tỷ mới hiểu .
Biểu tỷ rời khỏi Tô gia, Tiền tú tài dần dần bộc lộ bản tính, biểu tỷ thực sự chịu khổ ~~~
Ta vốn định giúp đỡ tỷ , nhưng Tiền tú tài sĩ diện từ chối.
Cho dù để một ít tài vật, cũng sẽ Tiền tú tài hoặc của Tiền tú tài lấy , Nhược Tuyết biểu tỷ căn bản giữ tiền tài đó...
Nhược Tuyết biểu tỷ về Tô gia, nhưng Tô gia còn chốn dung cho tỷ nữa.
Gạch tên khỏi gia phả là chuyện đùa~~~
Không hiểu , đột nhiên nghĩ đến bản .
Ta chẳng cũng giống ?
Thẩm gia cũng về nữa !!!
Sớm lúc đó gì cũng để tộc trưởng Thẩm gia, tộc lão gạch tên ...
Haizz...
Đáng tiếc nếu như.
Sau nữa, Thẩm Minh Châu đại hôn, quả nhiên ngoài dự đoán, Hầu phủ chuẩn cho ả của hồi môn vô cùng phong hậu, phong quang vô hạn...
Ả phong phong quang quang gả đến Thái t.ử phủ.
Nghe Thái t.ử sủng ả, hai vô cùng ân ái~~~
theo thấy, vẫn là và Vân Huyền ca ca yêu nhất~~~
Cuộc sống cứ thế hạnh phúc trôi qua, nhưng ngày Vân Huyền ca ca hồi phủ ngày càng muộn.
Ta tiện hỏi thẳng, nhưng , là triều đường xảy ít chuyện.
Khoảng thời gian , trong Thịnh Kinh tra ít tham quan ô , bá quan văn võ bận rộn tối tăm mặt mũi.
Không ngờ, tham quan của Đại Yến nhiều như , thảo nào Vân Huyền ca ca mệt mỏi đến thế.
Ta tiện trực tiếp nghị luận triều chính, chỉ thể an ủi giúp đỡ Vân Huyền ca ca ở những phương diện khác.
Tiệm t.h.u.ố.c mở cùng nhị sư Thần Y Cốc Chu Hàn Xuyên Chu thần y thu nhập tồi, chúng thỉnh thoảng khám bệnh từ thiện, cũng sẽ phát t.h.u.ố.c phát cháo thời gian cố định mỗi tháng, để truyền bá danh tiếng của Huyền Vương phủ và bản ngoài...
Chỉ là Vân Huyền ca ca ngày càng trầm mặc, trong lòng thực sự khó chịu.
Ta buồn...