SAU KHI BỊ ĐUỔI KHỎI NHÀ, TA VÀO NÚI KHAI HOANG NHẶT ĐƯỢC BẢO VẬT - Chương 191: Phong Ba Khách Điếm ---

Cập nhật lúc: 2025-12-26 11:08:41
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm ngày thứ hai.

Giang Liễu Nguyệt tiếng gõ cửa dồn dập đ.á.n.h thức.

“Ai đó?”

Nàng từ Không Gian trở phòng khách điếm, cách cửa hỏi.

“Đông gia, , đồ vật xe ngựa của chúng biến mất!”

Cánh cửa phòng đột ngột mở !

Gà Mái Leo Núi

“Cái gì? Cái hộp gỗ hình chữ nhật còn ở đó ?” Giang Liễu Nguyệt cố ý lớn tiếng hỏi.

Người ngoài cửa cúi đầu đầy hổ thẹn, hoảng loạn : “Không thấy nữa…”

“Các ngươi! Ba trông nổi một cái hộp! Thứ quan trọng như thế mà cũng để mất, chúng lấy gì mà dự thi?!”

Dư Đại Nương cùng ở phòng bên cạnh thấy động tĩnh, vội vàng mở cửa chạy hỏi han.

“Cái gì mất? Chẳng lẽ là hỉ phục chúng may mất ư?!” Dư Đại Nương sợ đến mặt trắng bệch.

Đó là hỉ phục mà bốn, năm các nàng liên tục may vá trong mười ngày mới thành mà! Chất liệu quý giá nhường , kiểu dáng độc nhất vô nhị nhường

Người ngoài cửa là một trong các xa phu, cũng là tạp dịch trong tiệm, đang ấp úng kể sự việc.

“Đêm qua ba chúng rõ ràng đều canh giữ trong xe ngựa, ba phiên thức đêm, đó chẳng hiểu tại , tất cả đều ngủ ... mãi đến sáng mới tỉnh, phát hiện đồ trong xe đều còn!”

“Ôi chao, thì bây giờ? Chúng đăng ký dự thi , giờ cũng thể rút lui khỏi cuộc thi, nhưng mà hỉ phục của chúng mất, việc cho đây?!”

Dư Đại Nương đau buồn lảo đảo vài bước, may mà Thái Đại Tỷ phía kịp thời đỡ lấy bà.

“Dư Đại Nương, đừng lo lắng, sẽ nghĩ thêm cách khác.”

Giang Liễu Nguyệt lên tiếng an ủi, đầu với xa phu đang sững ở ngoài cửa: “Các ngươi còn mau tìm? Tìm khắp trong ngoài khách điếm một lượt, xem manh mối gì .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-duoi-khoi-nha-ta-vao-nui-khai-hoang-nhat-duoc-bao-vat/chuong-191-phong-ba-khach-diem.html.]

“Vâng, Đông gia!” Xa phu hoảng hốt chạy xuống lầu.

Thẩm Thị lo lắng tới, lông mày mang đầy vẻ ưu tư, “Tiểu Nguyệt, chi bằng chúng báo quan thôi!”

Giang Liễu Nguyệt liếc lên lầu, một bóng lóe lên nép cây cột, khóe miệng khẽ nhếch lên, cố ý lớn tiếng :

“Nương, cũng báo quan, chỉ là dù báo quan, cũng khó truy tìm đồ vật trong thời gian ngắn ngủi thế , hết tìm thường quỹ của khách điếm tính sổ, dù gì thì đồ vật cũng mất trong tiệm của !”

Nàng xong, xoay nhanh ch.óng xuống lầu, Thẩm Thị và Dư Đại Nương bọn họ cũng theo xuống.

Ở cầu thang gặp thường quỹ đang vội vã lên.

“Chư vị khách quan chuyện gì mà hoảng hốt như ? Ta tiểu nhị xa phu của các đang tìm kiếm vật thất lạc? Các vị mất đồ ?” Thường quỹ khách điếm quan tâm hỏi thăm.

“Thường quỹ, ngươi đến thật đúng lúc, tối qua đồ vật của chúng đặt xe ngựa ở sân trong mất, ngươi nên cho chúng một lời giải thích !”

Giang Liễu Nguyệt mang ngữ khí chút tức giận, vẻ mặt cố hết sức kiềm chế cảm xúc, diễn xuất vô cùng thích đáng.

“Ôi chao, các vị mất đồ vật gì thế? Ta thể sắp xếp tiểu nhị giúp các vị tìm kiếm kỹ càng. Quy củ trong khách điếm của chúng , hôm qua khi các vị mở phòng rõ ràng ! Vật phẩm quý giá của khách hàng xin hãy mang theo bên , nếu mất mát thì bồi thường! Này, các vị xem quy củ ở đây nè, điều thứ bảy!”

Thường quỹ chỉ một tờ thông báo dán tường, bên những điều cần khi thuê phòng.

Giang Liễu Nguyệt thầm thán phục trong lòng, chủ nhân khách điếm cũng thật tinh minh, quy củ rõ ràng rành mạch, dù tống tiền bọn họ cũng vô cùng khó khăn.

Bất quá, mục đích của là ở chỗ , cũng hề khó thường quỹ khách điếm, chỉ là trọn vẹn vở kịch cho vị “khán giả” ở lầu ba mà thôi!

“Ôi chao, hôm qua mở phòng, các ngươi lúc nào nhắc tới điều khoản ? Khách điếm của các ngươi quả thực quá l.ừ.a đ.ả.o!” Dư Đại Nương chút khách khí .

“Vị khách quan , thể như ! Quy củ của khách điếm chúng đều dán ở quầy, mỗi vị khách hàng chỉ cần lưu tâm một chút là rõ mồn một.” Thường quỹ .

Lầu ồn ào náo nhiệt, ở lầu ba thấy vô cùng vui mừng, chỉ cần bọn họ báo quan, mặc cho bọn họ ầm ĩ thế nào, cũng tuyệt đối tra đầu ả!

 

Loading...