SAU KHI BỊ ĐUỔI KHỎI NHÀ, TA VÀO NÚI KHAI HOANG NHẶT ĐƯỢC BẢO VẬT - Chương 189

Cập nhật lúc: 2025-12-26 11:08:39
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào Thành

Khi nàng trở về Cẩm Hoa Tú Phường, Dư Đại Nương và hai trợ giúp đang may giá y theo bản vẽ của nàng.

Mẫu Thẩm Thị của nàng cũng đang ở một bên giúp đỡ.

“Nương, mau đến xem, con tìm một loại vải vóc xinh !” Giang Liễu Nguyệt , đặt một chiếc hộp gỗ dài lên bàn, mở .

Mọi thấy cuộn gấm đỏ trong hộp gỗ đang tỏa một tầng ánh sáng nhạt, thoáng qua chút ch.ói mắt.

“A, đây là vải gì? Ánh sáng rực rỡ đến thế!”

“Hơn nữa loại vải còn một mùi thơm dễ chịu, cách ba thước thể ngửi thấy !”

“Ây da, loại vải tuyệt đối là kỳ trân hiếm ! Tiểu Nguyệt, đây là vải gì? Lại mua từ về thế?”

Dư Đại Nương hỏi liền mấy câu, ánh mắt chằm chằm cuộn vải trong hộp gỗ, mặt đầy vẻ kinh ngạc.

“À, nãy con gặp một thương nhân du hành dắt lạc đà phố, mua từ chỗ ông .”

Nguồn gốc của cuộn vải thể rõ, Giang Liễu Nguyệt chỉ thể “ hóa ”, tạm thời bịa một lý do hợp lý.

Gà Mái Leo Núi

“Chà, vận may của con thật . Nghe những thương nhân du hành ngoài biên ải bán là trân phẩm, giá cả hề rẻ !”

“Vâng, là ạ. giữ bí mật, trong tiệm đông mắt tạp, lúc giá y thì đóng cửa phòng cho kín, kiểu dáng và vải vóc của giá y là bí quyết chiến thắng của chúng , thể để lộ tin tức .”

Giang Liễu Nguyệt dặn dò Dư Đại Nương và những khác.

“Được!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-duoi-khoi-nha-ta-vao-nui-khai-hoang-nhat-duoc-bao-vat/chuong-189.html.]

Chuyện liên quan đến tương lai của cửa tiệm, cũng liên quan mật thiết đến sinh kế của . Bởi vì tối qua lúc dùng bữa, tân Đông gia đề chế độ lương bổng mới.

Sau tất cả nhân viên trong tiệm, ngoài tiền lương cố định hàng tháng, cứ bán một món thêu, thợ thêu đều tính tiền hoa hồng theo món.

Điều khiến vui mừng khôn xiết, cứ như , chẳng khác nào chia lợi nhuận với cửa tiệm.

Ngoảnh ngoảnh , cuộc thi tuyển chọn kiểu dáng hôn phục chỉ còn ba ngày nữa là bắt đầu. Các Tú Phường đều chuẩn xe ngựa, mang theo tác phẩm dự thi lượt tiến về tỉnh thành tham gia cuộc thi.

Đoàn của Giang Liễu Nguyệt gồm tám , cưỡi ba chiếc xe ngựa cũng bắt đầu lên đường.

Đoàn xe ngay mặt các nàng xa chính là của Sở Gia Tú Quán.

Trong thời gian chuẩn tác phẩm dự thi , Sở gia công khai và bí mật phái ít đến dò xét, xem các nàng kiểu dáng giá y gì. May mắn , đều lão Bạch canh giữ ở cửa phòng việc đ.á.n.h lạc hướng.

Đường đến tỉnh thành cần suốt cả một ngày. Đến khi trời tối mới thể đến tỉnh thành, thế nhưng của Sở Gia Tú Quán dường như vội vã lên đường.

Khi qua một bãi sông cạn, họ dừng , dường như đang chỉnh đốn đội ngũ, còn thời gian rảnh rỗi đốt nước pha .

Thấy đoàn xe của Cẩm Hoa Tú Phường đuổi kịp, họ tiến lên gọi các nàng .

“Thẩm chưởng quỹ, nửa ngày đường, cũng nên mệt , chi bằng cứ nghỉ ngơi một lát ở chỗ , cùng ăn chút gì đó, uống chén giải khát, hãy tiếp tục lên đường.”

Sở chưởng quỹ nhiệt tình, nhưng hề thành ý, khiến dám đồng tình.

Thẩm Thị uyển chuyển từ chối, “Thôi, xe ngựa của chúng chậm, vẫn nên tranh thủ đường thì hơn, kẻo trời tối vẫn tới tỉnh thành.”

Sở chưởng quỹ thấy thể giữ , cũng thêm gì nữa, ánh mắt láu cá lướt qua mấy chiếc xe ngựa của Tiểu Nguyệt và , dường như đang đ.á.n.h giá xem tác phẩm thêu dự thi của các nàng đặt ở chiếc xe nào.

Cảnh tượng vặn Giang Liễu Nguyệt thấy, nàng thầm đề phòng bọn họ. Ta nghĩ, phạm , phạm . Trên đường , nhất là nên yên vô sự, nếu bọn họ dám giở trò đường, nhất định sẽ cho họ tay.

 

Loading...