SAU KHI BỊ ĐUỔI KHỎI NHÀ, TA VÀO NÚI KHAI HOANG NHẶT ĐƯỢC BẢO VẬT - Chương 158

Cập nhật lúc: 2025-12-25 07:25:37
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phát hàng Tết

Thoáng chốc đến ngày hai mươi chín Tết, Giang Liễu Nguyệt dẫn theo Hắc Vũ, Hồng Bảo, cùng với sư phụ đồ Cát đại phu ba cùng trở về thôn.

Gà Mái Leo Núi

Gặp Lão Nham cùng ở bến đò Làng Mới.

Giờ đây, bến đò bên sông xây một bến tàu nhỏ bằng gạch và ván gỗ. Đây là bến đò do Du đại nhân xây, ngài xin tiền trợ cấp cho thôn để đóng một chiếc thuyền lớn, giúp dân trong thôn qua sông tiện lợi hơn.

Vì lẽ đó, dân làng đều quý mến vị Du đại nhân .

Du đại nhân, để đích giám sát tiến độ khai thác mỏ, ngay cả Tết cũng về Kinh. Dân làng đều mời ngài đến nhà ăn Tết.

Du đại nhân đều từ chối khéo léo từng , duy chỉ đến sân nhỏ nhà Tiểu Nguyệt, ngài chủ động xin ở ăn Tết. Có lẽ vì gia đình nàng đông nên náo nhiệt.

Sư phụ đồ Cát đại phu về thôn, trong thôn mời về nhà ăn Tết. Ngày thường, trong thôn bệnh đau đầu sổ mũi nhỏ, Cát đại phu đều khám bệnh miễn phí, lấy tiền khám.

Người trong thôn đều , Tiểu Nguyệt dẫn hai trẻ tuổi về nhà ăn Tết. Một là Hắc Vũ mà ai cũng quen, là một thiếu niên một vệt tóc đỏ trán, Tiểu Nguyệt gọi là Hồng Bảo.

Mọi còn âm thầm , trùng tên với con ch.ó nhỏ màu đỏ mà nhà Tiểu Nguyệt nuôi.

Một nửa công cho Tiểu Nguyệt ở trấn trở về, chỉ duy độc thấy Lão Bạch, dân làng cảm thấy kỳ lạ.

“Tiểu Nguyệt, Lão Bạch về ăn Tết cùng các ngươi ?”

“Ta bảo trông tiệm .” Giang Liễu Nguyệt tùy tiện một lý do.

Nương nàng chắc chắn dân làng chuyện Lão Bạch , tránh để những nhiều chuyện bàn tán xì xào, lòng sẽ khó chịu.

“Ôi, Lão Bạch thật , chỉ tháo vát mà còn tình nghĩa, hết lòng với công việc!”

Mọi khen ngợi vài câu rời .

Ăn trưa xong, sân nhà Tiểu Nguyệt bắt đầu trở nên náo nhiệt.

“Mọi xếp hàng , Tiểu Nguyệt bắt đầu phát tiền công và hàng hóa Tết đây!”

Theo danh sách công cho nàng trong thôn, đến năm sáu mươi . Những nhận tiền công, ôm túi quà Tết và túi tiền, vô cùng cảm kích.

“Đa tạ Tiểu Nguyệt!”

“Ôi chao, tiền lương tháng nhân đôi, còn phát thêm nhiều đồ Tết như nữa chứ, Tiểu Nguyệt đối xử với chúng thật quá!”

“Đa tạ Tiểu Nguyệt tỷ.”

Những công cho Tiểu Nguyệt trong thôn, tháng Tết đều nhận gấp đôi tiền lương tháng và một gói quà Tết lớn. Mọi vô cùng ơn.

Bận rộn nửa canh giờ, nàng thu hoạch ít Nhân Duyên Trị. Có sự cho , sự thu hoạch, tâm trạng nàng vui vẻ.

Ba gác uống , xuống sân nhà náo nhiệt, khỏi chút cảm khái.

Du Cảnh Nam : “Không ngờ cô nương Tiểu Nguyệt tuổi còn trẻ, năng lực lớn đến thế, đến cũng khiến cảm ơn, cảm tạ.”

Hắc Vũ đặt chén xuống, “Đây chính là sức hút nhân cách của Tiểu Nguyệt. Ta cũng vô cùng cảm kích và kính nể nàng. Du đại nhân chẳng cũng như ?”

Du Cảnh Nam sảng khoái, “Hắc Vũ cũng là thẳng tính. Cảnh Nam cả đời chỉ thích kết giao những bằng hữu như .”

Hồng Bảo cạnh lan can, xuống sân, một lời nào. Hai cứ nghĩ mới đến, còn quen mà thôi.

họ ngờ, thiếu niên còn quen Tiểu Nguyệt sớm hơn cả hai họ, hơn nữa từ khi ở Phá Miếu cùng Tiểu Nguyệt trải qua bao nhiêu phong ba bão táp con đường .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-duoi-khoi-nha-ta-vao-nui-khai-hoang-nhat-duoc-bao-vat/chuong-158.html.]

Trước đây, ở bên cạnh Tiểu Nguyệt với phận là một thú cưng, nhưng hôm nay, đầu tiên mảnh đất quen thuộc với tư cách một con , trong lòng muôn vàn cảm xúc.

Thân phận giống , cảm nhận trong lòng cũng khác.

Trước thấy Tiểu Nguyệt là chủ nhân, chỉ cần luôn theo nàng là thấy vui. Giờ đây, cảm thấy Tiểu Nguyệt là nhân, là gia đình, thực sự cảm nhận một cảm giác hạnh phúc và thuộc về từng .

“Hóa các ngươi đều ở đây ?” Tiểu Nguyệt xong việc, chạy lên tìm họ.

“Tiểu Nguyệt, cô nương phát những món quà Tết gì ? Ta cũng một phần.” Du Cảnh Nam , đặt chén xuống.

“Du đại nhân đùa , chỉ là những thứ tầm thường thôi.” Tiểu Nguyệt , xuống.

Hắc Vũ pha cho nàng một chén nóng, “Mùa đông ở miền Nam các ngươi cũng khá lạnh.”

. Tuy lạnh như miền Bắc tuyết rơi, nhưng miền Nam chúng nhiều núi, độ ẩm cao, gió Bắc thổi qua là rét thấu xương.”

Nàng nhấp một ngụm nóng, : “Thời tiết thế , nên uống chút gừng, ấm cơ thể.”

Du Cảnh Nam vội vàng xua tay, “Thôi thôi, uống . Cái vị gừng đó cay nồng quá, chịu nổi, ha ha ~”

Thẩm thị bưng lên một đĩa trái cây và một đĩa đồ ăn vặt, hạt bí rang, kẹo bí đao, hạt điều, quả óc ch.ó, hạt dẻ rang đường, kẹo mè giòn, và cả lạt điều vị.

“Nào, đây là chút đồ ăn vặt, nếm thử . Uống thì buồn miệng lắm.”

“Đa tạ thẩm t.ử.” Hắc Vũ đón lấy đặt lên bàn .

“Ừm, mấy món ăn vặt qua thấy ngon , nếm thử đây.” Du đại nhân , chọn đồ ăn vặt.

Thẩm thị đang định xuống lầu, thấy vị khách mới đến cạnh ban công động đậy, dường như chút câu nệ, vội vàng chào hỏi hai câu.

“Hồng Bảo đúng ? Mau đây cùng nếm thử , mấy món ăn vặt đều do Tiểu Nguyệt tự tay đấy.”

Hồng Bảo thấy giọng quen thuộc của Thẩm thị, trong lòng đột nhiên ấm áp. Hắn nhớ hồi nhỏ, khi Tiểu Nguyệt nhặt về từ núi, Thẩm thị ngày nào cũng đút cháo loãng cho uống, tắm rửa cho .

Trong ký ức của , Thẩm thị giống như một , cho sự chăm sóc và ấm áp tận tâm, giúp một mái nhà.

“À, , cảm ơn... bá mẫu.”

Thực gọi theo chủ nhân là nương, nhưng thế giới loài cho phép gọi như , sẽ gây rắc rối cho chủ nhân.

“Ôi chao, khách khí gì chứ, cứ coi nơi như nhà của , cần câu nệ. Ngày thường chỉ và Tiểu Nguyệt hai thôi, các ngươi thể đến ăn Tết cùng, trong lòng bá mẫu mừng lắm!”

Thẩm thị vui vẻ trò chuyện với họ vài câu, xuống lầu. Thời gian tươi của trẻ, bà tiện phiền quá nhiều.

Hồng Bảo xuống bên cạnh Tiểu Nguyệt. Vì đầu tiên mang phận con , khó tránh khỏi sự câu nệ, sợ hỏng quy tắc, gây rắc rối cho chủ nhân.

Giang Liễu Nguyệt bên cạnh cảm nhận điều đó, vỗ vai , vui vẻ : “Hồng Bảo, thả lỏng một chút, đây ngươi ở nhà như thế nào, bây giờ cứ như thế. Không cần gò bó, đều là trẻ tuổi, nhiều quy tắc đến .”

“À, , Tiểu Nguyệt tỷ.” Hồng Bảo nở một nụ rạng rỡ, trong sáng.

Hắc Vũ Hồng Bảo, trong lòng nảy sinh một tia nghi hoặc, “Không hiểu vì , cứ cảm thấy hình như từng gặp Hồng Bảo ở đó , một cảm giác quen thuộc.”

Tiểu Nguyệt , hòa giải: “Chắc ngươi nhớ nhầm ? Hồng Bảo cũng mới đến trấn Mã Sơn gần đây thôi.”

Hắc Vũ gãi đầu, : “Có lẽ là vì cái tên, trùng hợp với thú cưng của cô nương, thật là hữu duyên, ha ha ~”

Du Cảnh Nam cũng từng thấy con thú cưng lông đỏ mà Tiểu Nguyệt nuôi, nhưng ngài Hồng Bảo cảm thấy quen thuộc. Người chỉ là một thiếu niên nhỏ tuổi từng trải sự đời, chút rụt rè mà thôi.

 

Loading...