Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 93: Vợ Không Thèm Để Ý Đến Tôi Nữa, Phải Làm Sao?

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:10:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người lên cầu thang, bước chân nhẹ tênh, đến cái bóng cũng chẳng thấy nữa.

Cô thật ngờ, còn thể nghĩ chiêu trò để "chỉnh" cô.

Đợi đến khi Sở Mộ Lân xuống lầu nữa, Tưởng Tảo Tảo bận rộn một hồi, bàn ăn bày biện mấy đĩa thức ăn.

Anh tới, liếc qua loa mấy món bàn.

"Tại đợi động tay?"

Tưởng Tảo Tảo đang cầm muôi nếm thử vị canh.

Nghe thấy câu liền sặc một cái, nước canh phun cả ngoài.

"Không, nghĩ nhiều thế! Vương mụ chuẩn rau củ xong xuôi từ sớm , em chỉ đảo qua một cái thôi, thật sự tốn sức!"

Thực cô chỉ để nếm thử một miếng rau do chính tay cô xào, dù chỉ là một món phụ nhỏ nhoi cũng .

"Mau , canh sắp ."

Cô xoay về phía bếp, đưa lưng về phía .

Sở Mộ Lân đến tủ rượu, xách một chai rượu .

Chai rượu đó là quà cô tặng dịp kỷ niệm ngày cưới năm ngoái, vẫn luôn nỡ mở.

Không ngờ hôm nay chủ động lấy .

Tưởng Tảo Tảo bưng bát canh xuống.

Sở Mộ Lân khách sáo, đĩa thức ăn sắp thấy đáy , miệng vẫn khen ngớt.

"Thơm thật, còn ngon hơn cả đầu bếp khách sạn năm ."

Anh gắp miếng sườn xào chua ngọt cuối cùng bỏ miệng, nhai kỹ gật đầu hài lòng.

Cô vui đến tít cả mắt.

" ? Giờ vợ lợi hại thế nào ? Sau còn nhiều bất ngờ hơn nữa, là gia hạn hợp đồng ?"

Anh khẽ lảng tránh.

"Đồ ăn thì ngon, nhưng em đừng việc thường xuyên. Bếp núc nhiều dầu mỡ, bình thường em bận, cứ để Vương mụ ."

Đũa gắp cọng rau xanh, ánh mắt rơi trong bát, cô.

Lời vốn là xót cô, nhưng lọt tai Tưởng Tảo Tảo giống như đang né tránh trọng điểm.

Anh căn bản tiếp lời vụ "gia hạn hợp đồng".

Lòng cô chùng xuống, nhưng mặt vẫn .

"Ừm, thôi."

Cơm nước xong cô định rửa bát thì điện thoại reo, là Quách Dĩnh.

nghĩ nhiều, lập tức bắt máy.

"A Mộ, em ngoài một chuyến nhé, đừng đợi em, muộn quá thì em về ."

Nói xong liền xoay về phía huyền quan.

"Lại quán bar?"

"Không ! Tiểu Dĩnh rủ em ăn lẩu!"

Cô vội vàng giải thích.

"Em hứa với nó mấy ngày , thể thất hẹn ."

Anh sững sờ, im lặng ba giây.

Thảo nào nãy ăn ít thế, hóa là để dành bụng ăn đêm.

Anh bỗng ảo giác vợ khác dụ dỗ chạy mất.

"Buổi tối đều thức, nếu em về muộn quá thì gọi điện, đón."

"Còn nữa, ăn ít thôi, ăn cơm xong, ăn nữa đau dày đấy."

Tưởng Tảo Tảo rụt cổ .

"Biết mà!"

Cô nhanh ch.óng xỏ giày, xách túi, đến khăn quàng cổ cũng kịp quàng.

Sở Mộ Lân tại chỗ, chằm chằm hồi lâu, mới xoay xuống.

Phòng khách trống trải, bàn ăn vẫn còn bày bát đũa dọn dẹp sạch sẽ.

Anh lấy điện thoại , chằm chằm màn hình, do dự vài giây, gõ một dòng chữ.

"Vợ thèm để ý đến nữa, ?"

Nguyên Bảo trả lời ngay lập tức.

"1. Nhận , đừng bướng."

"2. Tạo chút bất ngờ nho nhỏ, đừng chỉ suông."

Lời khuyên thứ hai khiến lòng chùng xuống.

Cái gì gọi là "đừng chỉ suông"?

Sở Mộ Lân liếc mấy con màn hình, đó là tin nhắn ở góc bên khung chat WeChat.

Là từ nhóm gia đình của Tưởng Tảo Tảo.

Anh bấm xem, bên trong là những bài dưỡng sinh và lời chúc lễ tết do cô gửi.

Không ai @ , cũng ai hỏi thăm tình hình gần đây của .

Dường như rể là chỉ là một sự tồn tại vô hình.

Anh và Tưởng Tảo Tảo kết hôn, đến yêu đương cũng từng đàng hoàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-93-vo-khong-them-de-y-den-toi-nua-phai-lam-sao.html.]

Hai nhà là thế giao, lớn chốt hạ, quy trình hôn lễ liền định đoạt.

Sở Mộ Lân là tổng tài tập đoàn, bàn đàm phán một câu thể quyết định sự ở của dự án hàng trăm triệu.

về đến nhà, đối diện với một ánh mắt của Tưởng Tảo Tảo, chẳng dũng khí mở miệng.

Càng nghĩ càng bực bội, thế là lấy điện thoại gọi cho bạn.

Ngón tay lướt trong danh bạ một hồi, cuối cùng dừng ở hai chữ "Quách Kiệt".

Người tuy cà lơ phất phơ, nhưng kinh nghiệm tình trường phong phú.

Điện thoại kết nối, đầu bên truyền đến giọng nữ nũng nịu.

"Anh Kiệt, đang sướng mà, đừng quậy nữa~"

Sở Mộ Lân lập tức cứng đờ, theo bản năng cúp máy.

kịp hành động, đầu bên vang lên giọng quen thuộc.

"Bà cô tổ ơi, đợi chút, cuộc gọi gấp thật."

Là Quách Kiệt.

"Yo, mặt trời mọc đằng tây ? Đại tổng tài giờ tìm uống rượu?"

Sở Mộ Lân tâm trạng hàn huyên.

"Chỗ cũ, đến ngay , say về."

Khi Tưởng Tảo Tảo đến chỗ cũ, trời tối đen.

Chuông gió cửa quán lẩu kêu leng keng.

Cô đẩy cửa bước , liếc mắt liền thấy cái bàn trong góc.

Quách Dĩnh đó, mắt đỏ hoe như mắt thỏ.

Cách đó xa, Nhan An Huân một , cúi đầu.

Anh mặc một bộ vest màu xám đậm, cà vạt nới lỏng, mày nhíu c.h.ặ.t.

Trên bàn đặt hai cái ly rỗng, một chai rượu vang mở nắp nhưng uống mấy.

Cô chạy lon ton tới.

"Tiểu Dĩnh!"

Quách Dĩnh thấy cô, lập tức nhào tới ôm chầm lấy.

"Hu hu... Tảo Tảo, tao sắp chịu nổi nữa ..."

"Nhan !"

Phản ứng đầu tiên của Tưởng Tảo Tảo là Nhan An Huân vì cổ phần mà ép bức Quách Dĩnh.

Cô đẩy Quách Dĩnh , đầu trừng mắt Nhan An Huân.

" với bao nhiêu , đừng vì chuyện nhà họ Nhan mà đến tìm Tiểu Dĩnh! Anh lời khó ?"

Cô luôn cảm thấy, Nhan An Huân tuy yêu Quách Dĩnh, nhưng tình yêu đó xen lẫn quá nhiều trách nhiệm gia tộc và toan tính quyền lực.

Mà Quách Dĩnh quá nhạy cảm, một câu nặng cũng thể khiến cô suy sụp.

Nhan An Huân khổ một cái, vội giải thích.

"Sở phu nhân, cô hiểu lầm ."

"Không ."

Quách Dĩnh sụt sịt mũi, giọng run run.

"Là Nhan Ly Hạo... giúp tao trốn khỏi nhà. Nếu , mày gặp tao nữa ... hu hu hu..."

òa lên, cả rúc lòng Tưởng Tảo Tảo.

Tưởng Tảo Tảo mà sững sờ, tay vẫn cứng đờ giữa trung.

Khóe miệng nhịn giật giật, ánh mắt liếc về phía Nhan An Huân, chút hổ.

"Cái đó... là chúng xuống, ăn chuyện?"

Cô vội vàng tìm một bậc thang để xuống.

Kéo Quách Dĩnh xuống đối diện Nhan An Huân.

"Dì ơi, cho một nồi bơ, ba món cũ lên nhé!"

Đây là ám hiệu của cô và Quách Dĩnh.

Ai tâm trạng thì ăn loại cay nhất, cay đến chảy nước mắt, trong lòng ngược bớt tắc nghẽn.

Nhan An Huân há miệng.

Anh rõ cái "cay biến thái" kinh khủng thế nào, Quách Dĩnh ăn xong đau dày viện.

Tưởng Tảo Tảo nâng ly rượu lên, hất hàm về phía .

"Nhan tổng, hôm nay cảm ơn nhé. Ly , kính ."

, dù Nhan An Huân đích tay, nhưng nếu sự ngầm đồng ý của , Nhan Ly Hạo cũng dám tự tiện đưa Quách Dĩnh rời khỏi nhà họ Nhan.

Nhan An Huân đặt ly rượu xuống, thuận tay cầm lấy cốc nước chanh.

"Hai cứ uống thoải mái, uống cái , còn tài xế đưa hai về nhà."

"Đã cảm ơn , thì đừng cứ gọi 'Nhan tổng' nữa. Gọi tên , quá đáng chứ?"

Tưởng Tảo Tảo toét miệng .

"Nhan An Huân, cảm ơn nhé."

Quách Dĩnh lập tức nhăn mặt.

"Tưởng Tảo Tảo! Mày còn hỏi tao cho rõ ràng, bắt đầu cảm ơn ? Lời cảm ơn của mày cũng qua loa quá đấy! Hơn nữa, thần tiên, tự dưng xong việc ?"

Loading...