Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 84: Sự Trả Thù Tàn Khốc

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:10:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tên đó trợn trắng mắt, rên lên một tiếng nghẹn ứ ngã gục xuống đất mềm nhũn. Toàn bộ quá trình, đến ba giây.

Sở Mộ Lân thẳng về phía tên đại ca đang bóp cổ An Triệt. An Triệt trợn tròn mắt, cằm suýt rớt xuống đất. Sở Mộ Lân thẳng , xắn nhẹ ống tay áo, để lộ cẳng tay săn chắc. An Triệt nuốt nước bọt. Hắn chợt nhận , đàn ông ít mắt căn bản bình thường. Nếu mà động thủ... Hắn lóe lên ý nghĩ đó trong đầu, mặt ăn trọn một cú đ.ấ.m trời giáng.

“Bốp!” Cả chấn động mạnh, đầu đập mạnh tường phía . Trong miệng nếm thấy vị tanh ngọt, ba cái răng lẫn m.á.u “phụt” bay ngoài. Sở Mộ Lân , thậm chí lấy một cái.

“Cũng khá đấy.” Tên đại ca cuối cùng cũng hồn cơn chấn động, rút từ túi quần một con d.a.o bấm màu bạc. Gã b.úng tay một cái, tiếng “cạch” vang lên, lưỡi d.a.o bật . “Dám đụng đến của tao? Mày chán sống .”

Sở Mộ Lân cúi nhặt một thanh gỗ mặt đất, hai lời liền lao về phía tên đại ca. Thanh gỗ là thứ bọn côn đồ dùng để cạy cửa đó, một đầu vẫn còn dính vết rỉ sét. Anh nắm c.h.ặ.t trong tay, cổ tay xoay một vòng, thanh gỗ xoay tít vững vàng trong lòng bàn tay.

Hai lập tức lao đ.á.n.h giáp lá cà. Tên đại ca càng đ.á.n.h càng kinh hãi, đây bình thường? Rõ ràng là dân nghề, thậm chí thể qua huấn luyện võ thuật chuyên nghiệp. Còn Sở Mộ Lân cũng đang thầm cảnh giác. Tên đại ca phản xạ cực nhanh, đường d.a.o tuy loạn nhưng mang theo sự tàn nhẫn của những trận c.h.é.m g.i.ế.c đường phố, sơ sẩy một chút là sẽ rạch trúng. Anh đ.á.n.h nhanh thắng nhanh.

Kết quả cuối cùng vẫn là Sở Mộ Lân tay tàn độc hơn. Một gậy giáng chắc nịch gáy tên đại ca, gã quỳ sụp xuống đất. Gã há hốc mồm, hai mắt trợn trừng, ngất xỉu ngay tại chỗ.

An Triệt thấy cảnh , nước mắt tuôn rơi lã chã. Hắn sống ! Cái mạng của , là do Sở Mộ Lân nhặt về. Nếu đến kịp, bây giờ lẽ chôn vùi ở một bãi đất hoang nào đó .

“Sở Mộ Lân! Cuối cùng cũng đến! Vừa bọn chúng suýt lấy mạng ! Anh mau giúp cởi trói .” Hắn cuối cùng cũng nhổ miếng giẻ rách trong miệng , khản giọng gào lên.

lời còn dứt, chợt nhận Sở Mộ Lân căn bản thèm lấy một cái. Tầm của , khóa c.h.ặ.t bóng dáng đang cuộn tròn trong góc. Tưởng Tảo Tảo mặt đất, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy, quần áo xộc xệch, tóc bết mồ hôi dính c.h.ặ.t trán. Anh cởi áo khoác, nhẹ nhàng quấn lấy Tưởng Tảo Tảo, ôm cô lòng, bước thẳng cửa.

An Triệt há hốc mồm, gào thét cũng chẳng ai để ý. Trơ mắt Sở Mộ Lân bế Tưởng Tảo Tảo bước ngoài.

Khi Tưởng Tảo Tảo tỉnh , là ở phòng bệnh bệnh viện. Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo chiếu trần nhà. Cô chớp chớp mắt, đập mắt là ga trải giường trắng toát, cùng với đang bên mép giường nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.

“Tảo Tảo! Cậu cuối cùng cũng tỉnh ! Làm tớ sợ c.h.ế.t khiếp! Cậu đau ở ? Có chỗ nào thoải mái ?” Quách Dĩnh đến mức nước mắt giàn giụa, nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy cô. “Sao ngốc thế? Tại điện thoại? Tớ tìm cả một đêm! Cậu tớ sợ đến mức nào ? Trách tớ, cứ nằng nặc đòi mua mấy món vịt gì...”

Nước mắt ngừng tuôn rơi. “Nếu tớ thèm ăn món đó, ngoài, sẽ gặp chuyện như ... Đều tại tớ, đều tại tớ...”

Tưởng Tảo Tảo mở to mắt. Ánh mắt cô xuyên qua bờ vai đang run rẩy của Quách Dĩnh, về một điểm vô định trần nhà. Mắt mở, nhưng bên trong tiêu cự. Cô nhúc nhích, nháo.

“Tảo Tảo? Cậu ! Cậu đừng như ... Cậu tớ sợ đấy!”

Sở Mộ Lân từ phòng việc của bác sĩ bước , trong tay vẫn còn nắm c.h.ặ.t tờ giấy ghi kết quả chẩn đoán. lúc , trong phòng đột nhiên truyền đến tiếng nức nở kìm nén. Không ai khác, chính là tiếng của Tưởng Tảo Tảo. Bước chân lập tức lao .

Khoảnh khắc đẩy cửa phòng bệnh , cả cứng đờ tại chỗ. Chỉ thấy Tưởng Tảo Tảo tỉnh, đôi mắt trống rỗng lên trần nhà. Nước mắt lăn dài nơi khóe mắt, nhưng đôi môi mím c.h.ặ.t, phát một tiếng động. Anh chậm rãi bước đến bên giường, ánh mắt lướt qua từng tấc khuôn mặt cô.

Quách Dĩnh lặng lẽ dậy. Sở Mộ Lân xuống, gì, tiên vươn tay rót một cốc nước ấm. Anh rút một tờ khăn ướt, lấy thêm một chiếc khăn mặt cotton sạch sẽ, từng chút một lau mặt cho cô. Lau mặt xong, cẩn thận điều chỉnh độ cao của đầu giường, để cô dựa thoải mái hơn. Tiếp đó, cầm chiếc máy xay sinh tố nhỏ gọn bàn lên, là thứ đó đặc biệt chuẩn cho cô. Chiếc máy kêu rè rè khe khẽ, một lát , một ly sinh tố dâu tây thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-84-su-tra-thu-tan-khoc.html.]

Tưởng Tảo Tảo ngoan ngoãn há miệng, ánh mắt vẫn tiêu cự. phối hợp, từng ngụm từng ngụm nhỏ uống hết.

Tưởng Dao dẫn theo Đại Mạch và Tiểu Mạch cũng đến. Bọn trẻ dắt tay, ở cửa, dám bước thêm một bước nào. Hốc mắt Tưởng Dao đỏ hoe, cô , sợ phiền, chỉ đành đó.

Sở Mộ Lân hỏi qua bác sĩ. “Sau khi chịu đả kích lớn, con sẽ tạm thời tự phong bế bản . Đây là một cơ chế phòng vệ tâm lý, im lặng, là cách cô tự bảo vệ .”

Khoảnh khắc đó, huyệt thái dương của giật liên hồi.

lúc , điện thoại rung lên, là cuộc gọi của Diệp Huy. Anh bước hành lang bắt máy.

“Nói .”

“Đám bắt cóc Tưởng Tảo Tảo, điều tra rõ . Kẻ cầm đầu, là em trai ruột của tên tội phạm c.h.ế.t trong vụ bắt cóc nhiều năm .”

Đồng t.ử Sở Mộ Lân đột ngột co rút. Năm đó An Triệt vì cứu , ép nổ s.ú.n.g trong tình thế nguy cấp, b.ắ.n c.h.ế.t tên bắt cóc. Mà nay, em trai ruột của kẻ c.h.ế.t đó, vì hận thù mà ẩn nhẫn nhiều năm. Giờ đây tìm đến tận cửa, trả thù Tưởng Tảo Tảo, trả thù nhà họ Sở.

“An Triệt , nhận một tin nhắn nặc danh nên mới đến đó.” Diệp Huy bổ sung. “Đối phương cố ý dùng danh nghĩa của Tưởng Tảo Tảo gửi tin nhắn cầu cứu, dụ xuất hiện, tạo sự hỗn loạn.”

Sở Mộ Lân xong, ánh mắt lạnh lẽo. “Thông báo cho luật sư của công ty, huy động nguồn lực. Bốn kẻ , cả đời , đừng hòng bước khỏi nhà tù nửa bước.”

Giọng Diệp Huy nghiêm nghị. “Rõ, sếp.”

Bốn kẻ , chỉ là bắt cóc. Bọn chúng chỉ giam giữ trái phép, đe dọa bằng bạo lực, mà còn liên quan đến án mạng. Trong đó một tên đồng bọn trong quá trình gây án lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t một qua đường định báo cảnh sát. Bằng chứng rành rành, chuỗi chứng cứ chỉnh. Một khi đội ngũ luật sư của nhà họ Sở can thiệp diện, phối hợp với cảnh sát điều tra sâu, vụ án chắc chắn sẽ trở thành án điểm với mức án nặng nhất. Mọt gông trong tù, là chuyện định sẵn.

Điện thoại cúp máy, Sở Mộ Lân chậm rãi cất điện thoại. Anh hít sâu một , bước phòng bệnh. Muốn điều gì đó, nhẹ nhàng với cô rằng, đừng sợ, chuyện kết thúc . Những kẻ tổn thương em, một tên cũng thoát .

còn kịp mở miệng, Tưởng Tảo Tảo đột nhiên giơ tay, ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay . Cả cô co rúm ở góc giường, hai bờ vai run rẩy dữ dội.

Tim Sở Mộ Lân nhói lên chua xót. Anh hận bản lạnh nhạt với cô, kịp thời nhận cảm xúc bất thường của cô. Sở Mộ Lân vươn tay, nhẹ nhàng ôm cô lòng.

“Đừng sợ, ở đây, ai cũng đừng hòng chạm em dù chỉ một ngón tay. Anh thề.”

Bàn tay Tưởng Tảo Tảo từng chút một nới lỏng, nhưng đầu ngón tay vẫn nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo . Anh cúi đầu, nhẹ nhàng vén những lọn tóc rối trán cô tai.

 

 

Loading...