Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 56: Hai Người Làm Lành Rồi?

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:08:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau bữa tối, Tưởng Tảo Tảo trở về phòng.

lật quần áo, nghĩ.

Có nên mang theo chút quà nhỏ nhỉ?

cũng là dự tiệc sinh nhật của trẻ con, tay hình như lắm.

Cô chọn một hộp sô cô la thủ công, đặt thêm một lọ mứt hoa hồng nhỏ, lúc mới hài lòng.

Đêm đến, cô bàn việc, mở máy tính.

Đem chuyện con trai hôm nay chủ động mời cô, cuốn tiểu thuyết đang đăng nhiều kỳ.

ngay cuối đoạn văn ấm áp , văn phong của cô đột nhiên chuyển hướng.

Viết rằng:

Nam chính đột nhiên trở nên lạnh nhạt với nữ chính, thậm chí còn đăng một dòng trạng thái đầy ẩn ý vòng bạn bè.

“Đoán xem tại nam chính đột nhiên đổi? Ai đoán đúng, tặng một tấm ảnh chữ ký.”

Tối hôm đó, Sở Mộ Lân như thường lệ mở điện thoại, chuyên mục của cô.

Thấy cập nhật, theo thói quen nhấn “Tặng quà”.

Khu vực bình luận bùng nổ.

Giấc Mộng Của Chín Tỷ Thiếu Nữ: Anh chắc chắn là thầm thích cô ! dám thừa nhận, nên mới cố tình lạnh mặt vẻ tàn nhẫn!

Tiểu Tiên Nữ Thích Ăn Lạt Tiêu:

Lầu đừng não bổ nữa! Biết là phát hiện bí mật gì đó, ví dụ như nữ chính thực là em gái thất lạc nhiều năm của ?!

Cá Biển Sâu:

Không đúng đúng, thấy là nữ chính chuyện gì đó khiến đau lòng, nhưng tác giả !

Sáng hôm , ánh nắng xuyên qua khe rèm chiếu phòng.

Tưởng Tảo Tảo rửa mặt xong, định một bữa sáng nóng hổi cho hai bố con.

Kết quả đẩy cửa bếp, cô sững sờ.

Sở Mộ Lân đang bếp, lật trứng trong chảo.

Anh mặc vest, chỉ mặc một chiếc áo thun trắng tinh rộng rãi.

Tóc vểnh lên, chút rối, nhưng trông trẻ vài phần một cách khó hiểu.

Nghe thấy tiếng động, đầu , ánh mắt dừng mặt cô.

“Lát nữa đưa em đến chỗ Quách Dĩnh.”

Cô sững sờ, mắt mở to.

Hôm nay đưa cô ?

Chuyện bình thường.

“A Mộ, đừng phiền phức .”

Cô vội vàng xua tay.

“Công ty một đống việc chờ xử lý, em bắt taxi mười phút là đến nơi, cần gì lãng phí thời gian của .”

Anh nhẹ nhàng đặt miếng trứng rán trong bánh mì nướng.

Tiếp đó bưng sữa hâm nóng .

“Công ty khác lo.”

Nói đến nước , cô mà từ chối nữa thì vẻ quá khách sáo.

Thế là, cô ngoan ngoãn xuống, cầm đũa lên, bắt đầu ăn.

Ăn xong, cô chủ động dậy, lên lầu giặt quần áo.

Vừa đến cầu thang, lưng truyền đến giọng của .

“Cứ để đó , Vương mụ sẽ dọn.”

Cô dừng bước, đầu một cái.

Nhẹ nhàng “ừm” một tiếng, để quần áo bẩn trong giỏ ở phòng khách.

Vừa dứt lời, ngoài cửa liền vang lên tiếng chuông cửa giòn giã.

Cô vô thức về phía cửa, bước chân nhẹ nhàng.

Cửa kéo , mặt là một đàn ông trẻ tuổi, tay xách một chiếc vali da.

“Anh tìm ai ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-56-hai-nguoi-lam-lanh-roi.html.]

nhoài , giọng điệu lịch sự.

bảo mang đến, cứ để xuống là .”

Giọng Sở Mộ Lân từ phòng khách vọng .

“Vâng, Sở tổng.”

Người đàn ông trẻ tuổi đặt chiếc vali lên tấm t.h.ả.m chùi chân ở huyền quan, rời .

Tưởng Tảo Tảo đóng cửa . Cúi đầu chiếc vali .

Ánh mắt dừng logo màu vàng quen thuộc nắp vali.

L’Atelier.

Thương hiệu thời trang cao cấp hàng đầu của Pháp mà Sở Mộ Lân thường đặt may vest.

Sở Mộ Lân tới, tiện tay đặt chiếc vali mới đó cùng với vali hành lý của cô ở cạnh .

“Cho em.”

“Cho ?”

chút ngẩn , đầu ngón tay vô thức chạm mép vali.

“Tối nay một bữa tiệc .”

Anh giải thích, ánh mắt dừng mặt cô.

“Hôm qua thấy em thu dọn hành lý, phát hiện em mang lễ phục. bảo thợ may cả đêm sửa một bộ theo đo của em, chắc là vặn.”

Tưởng Tảo Tảo sững sờ.

Cô vốn tưởng hôm nay chỉ tham gia một bữa tiệc sinh nhật của trẻ con.

Không ngờ, âm thầm chuẩn lễ phục cho cô.

Lòng cô ấm lên, giọng nhẹ vài phần.

“A Mộ, chu đáo quá.”

Lễ phục , tiếp theo là phụ kiện.

kịp nghĩ nhiều, vội vàng chạy lên lầu, thẳng đến tủ trang sức của .

Đầu ngón tay lướt qua đôi bông tai ngọc trai, chiếc vòng tay vàng hồng, kẹp tóc kim cương…

mãi vẫn tìm thấy sợi dây chuyền đeo nhất.

“Ủa?”

Cô nhíu mày, tự lẩm bẩm.

“Mình nhớ rõ ràng là để ở đây mà… mất ?”

bỏ cuộc, lấy hết tất cả các hộp , lượt bày bàn trang điểm.

Không , thật sự .

Sợi dây chuyền bạch kim hình con bướm, năm đó Sở Mộ Lân tự tay đeo cho cô.

bây giờ, nó biến mất.

Dưới lầu truyền đến tiếng bước chân khe khẽ, rõ ràng là đang đợi cô.

Cô đành thở dài, tiện tay chọn một sợi dây chuyền bạc trơn, cài lên cổ.

Sở Mộ Lân đang ở huyền quan xem đồng hồ, tiếng bước chân liền ngẩng đầu.

Vừa thấy chiếc hộp trang sức nhỏ trong tay cô.

Ánh mắt khẽ động, trong đầu đột nhiên lóe lên một hình ảnh.

Mấy ngày , trong văn phòng, Sở Đông Nghiệp lấy một sợi dây chuyền hình bướm y hệt, nhàn nhạt .

“Đây là Tưởng Tảo Tảo tặng con.”

Lúc đó để ý, chỉ nghĩ là cùng kiểu.

bây giờ, thấy chiếc hộp trong tay cô, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác khác thường.

Cuối cùng vẫn lên tiếng, chỉ khẽ gật đầu.

“Đi thôi, xe ở lầu.”

Sở Mộ Lân khởi động xe, chạy về phía khu nhà của Quách Dĩnh.

Đến lầu, chủ động xuống xe, xách hành lý của Tưởng Tảo Tảo từ cốp xe .

Quách Dĩnh đang với mái tóc bù xù, lê dép lo

 

 

Loading...