Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 54: Anh Rốt Cuộc Để Ý Cô Bao Nhiêu?

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:08:01
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ông chủ điên ?"

"Có sức khỏe vấn đề ?"

"Có ngoài hành tinh nhập ?"

Diệp Huy ở chỗ việc, trơ mắt màn hình điện thoại sáng lên hết đến khác, ngón tay nhanh ch.óng lướt trả lời.

mặc kệ giải thích thế nào, đều như thấy chuyện nghìn lẻ một đêm.

Lặp lặp truy hỏi hệ thống gửi nhầm , là ông chủ tối qua uống rượu uống đến thần trí rõ.

Trả lời xong tin nhắn cuối cùng, Diệp Huy liệt ghế, lưng là mồ hôi.

Đừng khác tin, ngay cả bản cũng nhịn nghi ngờ.

Đây thật sự vẫn là vị Sở tổng xưng là cuồng công việc siêu cấp của bọn họ ?

Năm giờ chiều đúng, tiếng chuông tan của tòa nhà văn phòng vang lên đúng giờ.

Cửa thang máy nháy mắt náo nhiệt hẳn lên.

thu hút sự chú ý nhất, là Sở Mộ Lân.

Diệp Huy ngẩn , vội vàng theo.

"Sở tổng, chìa khóa xe của ngài cầm, đưa ngài về?"

Sở Mộ Lân đầu cũng ngoảnh , chỉ nhàn nhạt một câu.

"Không cần, tự ."

Diệp Huy tại chỗ, trơ mắt bóng dáng ông chủ biến mất cửa thang máy.

Bên ngoài sắc trời dần tối, thành phố dòng xe cộ giờ cao điểm chặn đến nước chảy lọt.

Sở Mộ Lân trong xe, ánh mắt chằm chằm phía .

Đài phát thanh xe đang phát chương trình của kênh đời sống địa phương.

Một nữ phát thanh viên giới thiệu món ngon thám thính cửa hàng hot gần đây.

"Trạm thứ hai đề cử hôm nay, là một tiệm bánh ngọt 'bảo tàng' ẩn trong khu phố cổ, 'Huệ Trừng'. Nó mở mười mấy năm , chủ đạo là bánh kem thủ công, khẩu cảm mềm mịn, ngọt mà ngấy, ít khách quen đều , ăn một là nhớ mãi quên..."

"Huệ Trừng".

Đồng t.ử co , tay nắm vô lăng đột ngột siết c.h.ặ.t.

Đó là nơi và Tưởng Tảo Tảo đầu tiên xem mắt.

Hồi mới kết hôn, ngày nào cô cũng sẽ đường vòng một đoạn, đến Huệ Trừng mua một miếng bánh kem.

Ngay cả khi cô mang thai, bắt đầu khó khăn , cũng từng bỏ sót.

, con sinh , sinh non, ốm yếu nhiều bệnh.

Bác sĩ kiến nghị cô giảm bớt thăm nom, để tránh lây nhiễm.

Cô từ đó đặt bộ tinh lực việc chăm sóc con.

Miếng bánh kem , cũng còn xuất hiện nữa.

"Bíp! Bíp bíp!"

Tiếng còi xe phía vang lên ch.ói tai.

Anh bỗng nhiên đạp mạnh chân ga, đầu ngược dòng xe lao về phía đường phụ.

Định vị nhảy tiếng nhắc nhở, liền trực tiếp tắt .

Anh nhớ con đường đó, nhắm mắt cũng sẽ quên.

Hai mươi phút , xông cánh cửa kính cũ kỹ của "Huệ Trừng".

Bà chủ đang kiểm kê hóa đơn quầy thu ngân, ngẩng đầu , ngẩn .

"Anh Sở? Lâu gặp ."

Anh thở hổn hển, giọng chút khàn.

"Còn bánh kem ?"

Bà chủ thở dài.

"Miếng cuối cùng khách lấy , điều..."

Bà khựng , từ trong tủ giữ nhiệt lấy một cái hộp nhỏ.

"Miếng nướng xong, còn kịp lên kệ, lấy ?"

Anh hai lời, móc ví tiền .

"Bao nhiêu tiền cũng mua."

Lúc về đến nhà, trời tối hẳn.

Anh xách cái hộp bánh in logo màu hồng đó, từng bước lên cầu thang.

Chìa khóa cắm ổ khóa, nhẹ nhàng vặn một cái.

Cửa mở.

Đèn phòng khách sáng trưng.

cảnh tượng mắt khiến cả trong nháy mắt cứng đờ.

Tưởng Tảo Tảo đang xổm giữa phòng khách, mặt là một cái vali mở một nửa.

Bên trong nhét đầy quần áo gấp gọn.

tủ quần áo, cánh tay vươn ngăn kéo sâu nhất.

Cuối cùng, rút một bộ đồ lót.

Cô cúi đầu thoáng qua, má đỏ, đang định thu trong vali.

Đột nhiên, cô dường như cảm ứng gì đó, mạnh mẽ xoay .

Sở Mộ Lân ở cửa, một tay xách áo gió, một tay xách hộp bánh kem.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-54-anh-rot-cuoc-de-y-co-bao-nhieu.html.]

Tay cô run lên, hoảng loạn nhét đồ trong tay lưng.

"A... A Mộ? Anh... về sớm thế?"

Sở Mộ Lân chằm chằm cái vali đất hồi lâu.

Ánh mắt trầm trầm, như thứ gì đó đè nén suy nghĩ.

Tưởng Tảo Tảo thấy thế, thuận thế tiếp lời, giọng điệu vui vẻ.

"Vừa em còn nghĩ hôm nay mấy giờ mới về cơ. Có chuyện với một tiếng, tuần em định đến chỗ Tiểu Dĩnh ở mấy ngày."

"Cô gần đây tâm trạng sa sút, em ở bên cô ."

Cô khựng , ngước mắt về phía , bổ sung.

"Cuối tuần sẽ về, lâu . Trong thời gian phiền bảo trợ lý Diệp tiện đường đưa đón Đông Nghiệp chút, thằng bé tan học giờ giấc cố định, cũng mà, đừng để nó đợi một quá lâu."

Sở Mộ Lân ngẩn , đáy mắt lướt qua một tia kinh ngạc.

Hôm nay mới thứ hai, cô ?

Đi một cái là trọn vẹn năm ngày?

Vậy những cuộc họp ứng thù đặc biệt gạch bỏ hôm nay, thời gian riêng tư dọn , tính là gì?

Anh giọng trầm thấp hỏi.

"Phải ở cả tuần?"

"Cũng là để khuyên cô ."

Tưởng Tảo Tảo lắc đầu, nhét mấy bộ quần áo giặt túi.

" lúc tuần em cũng việc bận, hạn ch.ót nộp bản thảo vòng sơ khảo là tối thứ năm, bản thảo còn thiếu phần điều chỉnh chi tiết cuối cùng. Ở chỗ cô yên tĩnh, còn thể tiện thể nấu cơm cho cô , tán gẫu, hai việc lỡ dở."

Sở Mộ Lân mím môi, truy hỏi nữa.

Anh chằm chằm bóng lưng thu dọn đồ đạc của cô, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cỗ bực bội.

Quách Dĩnh chọn ngày , đúng là chuẩn thật.

Cứ lúc ở bên cô thêm mấy ngày, cô rời .

Tưởng Tảo Tảo thấy im ỉm lời nào, ghé sát lên vài bước, mặt nở một nụ .

"A Mộ, sẽ ... thật sự chút nỡ xa em chứ?"

Lời dứt, cô liếc mắt thấy túi giấy màu hồng xách trong tay.

"Oa! Bánh kem nhà Huệ Trừng?! Sao mua của nhà ?"

Giọng cô đột ngột cao lên, tràn đầy kinh hỉ.

"Anh đặc biệt mua cho em ? Sao gần đây em vẫn luôn ăn?"

Sở Mộ Lân im lặng nhét bánh kem tay cô.

Sau đó xoay về phía thư phòng.

bóng lưng , cúi đầu bánh kem trong tay, nhỏ giọng lầm bầm.

"Giận ?"

nghĩ , cũng trẻ con, đến mức vì cô đến nhà bạn ở mấy ngày mà giận dỗi chứ?

Cửa thư phòng đóng, Sở Mộ Lân dựa lưng cửa, n.g.ự.c khó chịu dữ dội.

Anh móc điện thoại , nhanh ch.óng gõ một tin nhắn.

“Chuyện hôm nay hủy bỏ, theo kế hoạch ban đầu.”

Chưa qua vài giây, Diệp Huy lập tức trả lời một dấu hỏi chấm.

Ngay đó bổ sung một câu.

“Ông chủ, mới dọn trống lịch trình thứ sáu của ngài, đến hợp đồng của khách hàng cũng hoãn !”

Sở Mộ Lân trả lời.

Anh đến bàn việc xuống, ánh mắt rơi cuốn sổ lịch trình đang mở .

Mấy mục sắp xếp vốn dĩ dùng b.út đỏ gạch , giờ từ đầu.

Tưởng Tảo Tảo thu dọn quần áo xong, ánh mắt bỗng nhiên rơi cái hộp bánh kem bàn .

Cô nhớ cửa hàng đó trong con ngõ sâu nhất ở khu phố cổ.

Bình thường căn bản tiện đường.

Trừ khi...

Là chuyên một chuyến qua đó mua?

Nghĩ đến đây, tim cô đập mạnh một cái.

Chẳng trách lời nào.

Đổi là cô, vất vả đường vòng, chỉ để mua cho một miếng bánh.

Kết quả đến câu cảm ơn cũng kịp , còn xoay ngoài ở một tuần...

Trong lòng cũng chua xót chứ?

Sở Mộ Lân hôm nay, thật sự giống bình thường.

Bình thường tuy tỉ mỉ, nhưng từng chủ động loại chuyện "lãng mạn" .

Cô gãi gãi đầu, cố gắng vứt hết những suy nghĩ đó ngoài.

Kệ , để tâm, đúng ý cô ?

Ý nghĩ xoay chuyển, cô đột nhiên tò mò, rốt cuộc để ý cô bao nhiêu?

Cô xách bánh kem, chạy chậm về phía thư phòng.

 

 

Loading...