Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 212: Bắt Được Bảo Bối Rồi
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:17:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mỗi gia đình phát một tờ giấy trắng và một bộ b.út màu, yêu cầu bố và con cái cùng cầm b.út, vẽ ngôi nhà trong lòng họ.
Nhân viên công tác lượt đưa vật liệu đến tay từng gia đình, còn chu đáo bê đến những chiếc bàn thấp và đệm .
Giữa sân trải những tấm t.h.ả.m màu sắc, bọn trẻ xổm mặt đất bắt đầu lục lọi hộp b.út màu.
Có đứa trẻ chờ đợi nữa liền vẽ bậy bạ lên giấy, khiến phụ bên cạnh cứ hét lên bảo đừng lãng phí màu.
Còn Sở Đông Nghiệp thì yên tĩnh hơn nhiều, bé chằm chằm tờ giấy trắng một lúc lâu mới đưa tay .
Sở Đông Nghiệp cầm b.út trái , cái đầu nhỏ nghiêng nghiêng suy nghĩ một lát, đó ngẩng lên hai lớn : “Mẹ, bố, con vẽ nhà của chúng ! Có con, , bố, còn vẽ một tòa lâu đài thật to, là nơi chúng ở!”
Cậu bé nghiêm túc, rành rọt từng chữ, sợ khác rõ.
Đứa trẻ bàn bên cạnh thò đầu sang một cái, lẩm bẩm “Mình cũng vẽ lâu đài”, kết quả nhẹ nhàng ngăn .
Sở Đông Nghiệp để ý đến những điều , tiếp tục nắm c.h.ặ.t cây b.út màu trong tay, đôi mắt sáng lấp lánh, giống như thấy bức tranh sắp xuất hiện giấy.
“Được thôi!”
Tưởng Tảo Tảo bật , “Vậy con vẽ bản , sẽ vẽ ngôi nhà, bố phụ trách mặt trời và mây trời, thấy nào?”
Cô xong còn cố ý vỗ tay một cái, giống như đang tăng thêm chút cảm giác long trọng cho nghi thức phân công .
Sở Đông Nghiệp xong lập tức thẳng lưng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, dường như nhận một nhiệm vụ trọng đại.
Tưởng Tảo Tảo thuận tay xoay cây b.út màu xanh hồ nước đầu ngón tay một vòng, đó nhẹ nhàng đặt lên đầu gối chờ đợi.
“Vâng!”
Sở Đông Nghiệp lập tức gật đầu, chọn một cây b.út màu đỏ, tiên tô một cái đầu tròn xoe giấy, tiếp đó thêm và tay chân.
Đường nét xiêu vẹo, nhưng sự nghiêm túc đó hiện rõ khuôn mặt, từng nét b.út đều toát lên sự vui vẻ.
Cậu bé chấm một nụ thật tươi khuôn mặt hình nhân vẽ xong, dùng màu vàng điểm thêm hai vòng tròn mắt.
Tưởng Tảo Tảo chọn một cây b.út màu xanh hồ nước, phác họa một tòa nhà nhỏ khang trang, cao ba tầng, cùng còn một sân thượng rộng rãi.
Sở Mộ Lân thì cầm lấy một cây b.út màu vàng tươi, thong thả tô một mặt trời mập mạp, bên cạnh thêm vài đám mây giống như kẹo bông gòn.
Khi vẽ cửa và cửa sổ, Tưởng Tảo Tảo cố ý thêm mái hiên hình vòm, còn vẽ một cánh cửa sổ hé mở ở tầng hai, đó là ban công phòng của Đông Nghiệp.
Sở Mộ Lân thì vẽ thêm một chú chim nhỏ ở góc trời, đôi cánh dang rộng đang bay về phía ánh nắng.
Ba kẻ tung hứng, phối hợp vô cùng ăn ý, chẳng mấy chốc bộ bức tranh trở nên sống động.
Sở Đông Nghiệp chằm chằm “ngôi nhà” ấm áp giấy, đôi mắt thành hình trăng khuyết: “Mẹ, bố, nhà của chúng quá mất!”
Thấy ánh mặt trời bóng râm, bé còn đặc biệt hỏi bố xem thể thêm một dải cầu vồng .
Cả nhà quây quần bên thì thầm thảo luận xem tiếp theo nên thêm những chi tiết gì.
Tưởng Tảo Tảo cong khóe miệng, “Chúng mang bức tranh về nhà, dán lên tường phòng khách, ngày nào cũng thể thấy.”
Tác phẩm của các gia đình khác xung quanh cũng lượt thành, vẽ ngôi nhà gỗ trong rừng, vẽ lều bạt bên bờ biển, mỗi bức tranh đều ẩn chứa những câu chuyện ấm áp khác .
“Vâng ạ!”
Sở Đông Nghiệp gật đầu thật mạnh, cái đầu nhỏ suýt nữa thì văng tia lửa.
Các hoạt động liên tiếp diễn , nào là “Bố và con cùng nhảy dây”, “Chuyền bóng chạy vòng tròn”, “Bịt mắt bắt ” lượt lên sàn.
Tưởng Tảo Tảo và Sở Mộ Lân cùng Sở Đông Nghiệp tham gia sót một trò nào, mặc dù chạy đến thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại, nhưng nụ mặt giấu .
Sở Đông Nghiệp càng tràn đầy nhiệt huyết, trong các hạng mục đều phản ứng nhanh nhẹn, tay chân lanh lẹ, phối hợp kín kẽ một kẽ hở.
Đến trưa, ban tổ chức tạm dừng hoạt động, bày một bàn thức ăn nóng hổi.
Gia đình ba ở khu vực nghỉ ngơi bóng cây, bóng cây loang lổ hắt lên mặt bàn và quần áo.
Họ mỗi bưng một khay thức ăn, ăn trò chuyện, bầu khí thoải mái tự tại, hòa thuận vui vẻ.
“Mẹ, hôm nay thú vị quá !”
Sở Đông Nghiệp nhai bánh sandwich, miệng nhét đầy ứ ự, “Buổi chiều con vẫn chơi trò khác nữa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-212-bat-duoc-bao-boi-roi.html.]
“Được thôi,” Tưởng Tảo Tảo híp mắt đáp lời, “Ăn xong nhà nghỉ ngơi một lát, tinh thần sảng khoái sân.”
Sở Mộ Lân rút một tờ khăn giấy, nhẹ nhàng lau vết tương cà dính khóe miệng bé: “Đông Nghiệp hôm nay thật xuất sắc, bố đặc biệt vui mừng vì con.”
“He he, cảm ơn bố!”
Sở Đông Nghiệp ngửa mặt lên, vẻ mặt đầy đắc ý, “Sau những chuyện như thế , con đều sẽ giành phần tham gia!”
Ăn cơm xong, Sở Đông Nghiệp kéo bạn nhỏ Nhạc Nhạc bãi cỏ chạy nhảy lăn lộn điên cuồng.
Hai đứa trẻ rượt đuổi , giẫm lên bãi cỏ mềm mại, lộn vài vòng bãi đất trống.
Tưởng Tảo Tảo và Tống Nguyên trải t.h.ả.m tán gẫu.
Hai uống nước, kể về những khoảnh khắc trưởng thành của con cái, giọng điệu ôn hòa và thiết.
Sở Mộ Lân lặng lẽ bước , lượn một vòng xách về mấy chai nước đá, lượt đưa cho .
“Sở Mộ Lân, hôm nay đúng là ông bố mẫu mực đấy, chơi với con cả buổi sáng mà mệt.”
Tống Nguyên trêu chọc, “Ông nhà , nếu lôi kéo đến, chắc chắn giờ vẫn đang trong văn phòng dán mắt máy tính cày cuốc đấy.”
“Trước đây là do đủ để tâm, bỏ lỡ quá nhiều thứ.”
Sở Mộ Lân xuống bên cạnh Tưởng Tảo Tảo, thuận thế nắm lấy tay cô, “Trẻ con lớn lên chỉ như một cơn gió, vắng mặt thêm nữa.”
Tưởng Tảo Tảo nghiêng đầu , trong mắt như ánh sáng lấp lánh: “Em bận, nhưng sẵn lòng đến, em thấy an tâm .”
Hoạt động đầu tiên của buổi chiều là “Cả nhà cùng tìm kho báu”.
Nhân viên công tác giấu sẵn một đống quà nhỏ ở các góc, bố và các bé cùng đào sâu ba tấc đất để tìm , tìm thì thuộc về .
Quy tắc hoạt động đơn giản rõ ràng, mỗi gia đình nhận một tấm bản đồ kho báu, đó đ.á.n.h dấu khu vực đại khái thể giấu đồ.
“Đông Nghiệp, hai bố con lập đội tìm kho báu nhé?”
Sở Mộ Lân dắt bàn tay nhỏ bé của con trai, dịu dàng.
“Chắc chắn ạ!”
Sở Đông Nghiệp lập tức nhảy cẫng lên, “Con tìm một đống đồ mới !”
Gia đình ba chia ba ngả bắt đầu lục lọi.
Sở Đông Nghiệp trợn to hai mắt, gốc cỏ, trong khe đá đều bỏ qua.
Tưởng Tảo Tảo chui bụi cây thấp sột soạt mò mẫm, cành lá cọ xát phát tiếng động nhỏ.
Sở Mộ Lân thì về phía bồn hoa ở đầu sân.
“Bố! Mẹ! Nhìn xem con vớt cái gì !”
Sở Đông Nghiệp đột nhiên giơ cao cánh tay, khoe một chú khủng long nhỏ bằng nhựa, giọng kích động đến mức lạc cả , “Con bắt bảo bối !”
Dưới sự đồng tâm hiệp lực của cả nhà, họ gom một đống đồ , ô tô đồ chơi, thạch trái cây, sách tranh các loại.
Sở Đông Nghiệp nắm c.h.ặ.t một đống đồ chơi trong tay, đến mức hai mắt sắp híp thành một đường chỉ.
Hoạt động tiếp theo mang tên “Gia đình cùng thủ công”, nội dung là bố và các bé cùng một chiếc l.ồ.ng đèn nhỏ.
Phụ và các bé nghiên cứu tờ hướng dẫn, bàn bạc xem nên phối màu và kiểu dáng như thế nào.
“Đông Nghiệp, hai con cùng một chiếc l.ồ.ng đèn thật nhé, chịu ?”
Tưởng Tảo Tảo cong mắt hỏi, “Con màu gì nào?”
“Lấy màu đỏ ạ! Lồng đèn đỏ là oai nhất!”
Sở Đông Nghiệp vỗ tay .
Tưởng Tảo Tảo chọn một tờ giấy đỏ, theo hình minh họa từng bước gấp .
Sở Đông Nghiệp thì chạy tới chạy lui bên cạnh, lúc thì đưa hồ dán, lúc thì cắt dây, luống cuống tay chân, nhưng hề qua loa chút nào, vô cùng nỗ lực.