Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 188: Ngoan Ngoãn Quá Đáng

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:17:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cả ngày nay em chẳng nhớ gì cả."

Ngừng một chút, yết hầu trượt lên xuống rõ rệt.

Không khí trong thư phòng bỗng trở nên đặc quánh.

"Sở Mộ Lân."

Cô chủ động rướn lên, hôn nhẹ khóe môi .

"Chẳng em về tám rưỡi ?"

Anh bật trầm thấp, đột nhiên bế bổng cô lên, xoay đặt lên bàn việc.

Đèn bàn va trúng lắc lư hai cái, ánh sáng vàng nhạt tỏa xung quanh.

"Em đúng là ngoan ngoãn quá đáng."

Câu khiến trái tim Tưởng Tảo Tảo khẽ run lên.

Người ngoài đều đồn nắm quyền một hai của nhà họ Sở, việc sấm rền gió cuốn, thủ đoạn tàn nhẫn.

bây giờ thì , rõ ràng là đang giận, mà vẫn để cô dỗ dành.

"Lần nhớ là nhớ đấy."

Lời còn dứt, ngoài thư phòng vang lên giọng trẻ con mềm mại của Sở Đông Nghiệp.

"Bố! Mẹ! Con tắm xong ạ!"

Động tác của Sở Mộ Lân cứng đờ, trán tựa trán cô.

Tưởng Tảo Tảo nhịn , vỗ vỗ lưng .

"Sở tổng, nhiệm vụ kìa."

Cửa mở, Sở Đông Nghiệp vung vẩy đôi chân ngắn cũn chạy bay .

"Bố đang chơi trò gì thế ạ?"

Cậu nhóc ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt tròn xoe đảo qua đảo mặt hai .

Một tay bé nắm lấy góc khăn tắm, tay chỉ hai bàn tay đang đan của họ.

Tưởng Tảo Tảo bế thốc bé lên, hai má vẫn còn ửng hồng.

"Đang chơi trò của lớn."

"Mau ngủ thôi."

Anh xong liền cúi đầu đồng hồ.

Đã gần chín rưỡi , giờ giấc sinh hoạt của trẻ con thể để rối loạn .

Kim Ti Sơn Trang.

Ánh sáng xuyên qua giàn hoa nhảy múa chiếc sườn xám màu trắng.

Sở Ngọc Oánh dùng ngón út đỡ lấy đáy chén , chiếc vòng ngọc mỡ cừu cổ tay va chiếc bàn bằng gỗ lim.

"Cô ơi! Cô đang uống ở đây ạ, cháu cất công đến thăm cô !"

"Macaron, bánh hạnh nhân, còn cả chocolate mà cô thích nhất nữa!"

Cô nàng mở hộp quà, bày từng thứ một lên chiếc bàn mặt đá cẩm thạch.

Sở Ngọc Oánh lấy khăn tay che khóe miệng, giấu nụ .

Đứa trẻ , trời sinh cứ như quả ngọt bọc đường .

Đâu giống Sở Mộ Lân, từ bé lạnh lùng như tảng băng.

"Cô ơi, cháu hỏi cô một chuyện ?"

"Nói ."

Sở Ngọc Oánh đặt chén xuống.

"Sao cháu từng gặp chị dâu họ ? Có đều ưa chị ?"

Diêu An Dư xuống tiện tay vuốt nếp váy.

Sở Ngọc Oánh , lạnh một tiếng.

"Loại phụ nữ đó, nếu Sở Mộ Lân che chở, thì đuổi khỏi cửa nhà họ Sở từ lâu ."

Vừa dứt lời, bà cầm ngay điện thoại lên, dí thẳng màn hình mặt Diêu An Dư.

Trong ảnh, Sở Đông Nghiệp co ro ở góc phòng chứa đồ, cánh tay là những vết hằn đỏ dài sâu.

"Cháu tự xem , đây chính là chuyện chị dâu họ của cháu đấy!"

"Sao thể..."

Ngón tay Diêu An Dư khẽ run rẩy, bất giác cọ cọ viền điện thoại.

"Đó là con trai ruột của chị mà... thể tay tàn nhẫn như ..."

"Con trai ruột? Cô thèm ngó ngàng tới thì cũng thôi ! Càng quá đáng hơn là, cô dám nhốt Đông Nghiệp một trong phòng chứa đồ suốt cả đêm!"

Giọng Sở Ngọc Oánh đột ngột cao lên.

Móng tay Diêu An Dư cắm phập lòng bàn tay, đau đến mức khóe mắt cũng đỏ hoe.

"Quá độc ác! Loại tư cách chứ!"

Lời khỏi miệng, hình ảnh Tưởng Tảo Tảo dịu dàng dỗ dành đứa trẻ bỗng hiện lên trong đầu.

Cô nàng lập tức c.ắ.n c.h.ặ.t đ.ầ.u lưỡi, cố gắng đè nén sự mềm lòng đó xuống.

"Cho nên mới , nếu Mộ Lân ma xui quỷ khiến, thì ai thể dung túng cho loại phụ nữ chà đạp con cái như ?"

"Cháu gặp chị ."

Diêu An Dư bỗng ngẩng đầu lên.

Không khí đột nhiên như đóng băng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-188-ngoan-ngoan-qua-dang.html.]

Tay Sở Ngọc Oánh khựng giữa trung.

"Gặp cô ? Làm gì? Nghe cô diễn kịch giả vờ đáng thương ?"

"Phải gặp một mới thật giả chứ."

Diêu An Dư thẳng lưng, bộ vest Chanel tôn lên dáng vẻ kiên định.

"Đông Nghiệp là cháu trai nhà họ Sở, thể chịu tội oan uổng như ."

"Thật giả gì? An Dư, cháu đúng là ngốc."

Sở Ngọc Oánh thở dài.

Diêu An Dư chịu bỏ qua, cả mềm nhũn dựa , mái tóc cọ cọ cổ cô , chớp chớp mắt.

"Cho cháu gặp một mà, cháu chỉ xem rốt cuộc chị như thế nào thôi."

Nhìn dáng vẻ nũng của cô nàng, Sở Ngọc Oánh cuối cùng cũng chịu nổi, xua xua tay: "Được , để cô gọi điện cho cháu!"

Mắt Diêu An Dư sáng rực lên, lập tức mở danh bạ, nhấn nút gọi.

Thực Sở Ngọc Oánh đó đến Vân Yên Uyển một chuyến.

Vương mụ lén với bà rằng, Tưởng Tảo Tảo đổi nhiều, đối xử với tiểu thiếu gia cũng tận tâm.

Lần bà cũng tận mắt xem xem, rốt cuộc là sự thật .

Lúc , Sở Mộ Lân đang cửa sổ sát đất trong phòng việc.

"Chi tiết của vụ sáp nhập tuần , kiểm tra ba nữa."

Anh dặn dò cấp Diệp Huy xong, chiếc điện thoại màu đen bàn bỗng rung lên.

Im lặng hai giây, nhấn nút : "Mẹ."

"Mộ Lân, mấy hôm nữa là sinh nhật bố con."

Giọng Sở Ngọc Oánh nhẹ nhàng.

"Đông Nghiệp cũng nên đưa về , còn ... vợ con nữa."

Sở Mộ Lân cúi đầu chậu hoa nhài bệ cửa sổ, là do Tưởng Tảo Tảo tiện tay đặt trong phòng việc của .

"Dạo con bận."

Đầu dây bên truyền đến một lặng ngắn, ngay đó là tiếng hét lớn của Diêu An Dư.

"Anh họ, nếu dám đến, em sẽ gửi ảnh mặc đồ ngủ hồi cấp ba nhóm gia đình đấy!"

"Đừng loạn."

Sở Mộ Lân nhíu mày, theo thói quen day day mi tâm.

Anh thấy bên cạnh truyền đến một giọng quen thuộc khác, là Sở Ngọc Oánh.

Bà nghiêm giọng quát một câu.

chỉ vài chữ , giọng điệu bất giác mềm mỏng .

"Mấy ngày nay bố con cứ nhắc đến Đông Nghiệp suốt, con cứ coi như là về bầu bạn với lớn ?"

xong liền dừng .

Hai đầu điện thoại chìm im lặng.

Sở Mộ Lân ánh đèn neon lấp lánh ngoài cửa sổ.

Trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh Tưởng Tảo Tảo và Sở Đông Nghiệp cùng nấu ăn trong bếp.

"Con ."

Anh khẽ lên tiếng, ngón tay buông lỏng vỏ điện thoại.

"Bảo đầu bếp bên nhà chính chuẩn thêm vài món củ sen, cô ... thích ăn đồ chua ngọt."

Cúp điện thoại, Diệp Huy ở cửa, ôm kẹp tài liệu trong tay, ánh mắt rơi Sở Mộ Lân.

Cậu từng thấy Sở tổng luôn bình tĩnh tự chủ, khi xong một cuộc điện thoại phá lệ chằm chằm điện thoại ngẩn ngơ vài giây.

Diệp Huy gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tài liệu lên góc bàn việc, lúc rời thì khép cửa .

Anh kéo ngăn kéo bên lấy một cây b.út.

Mở sổ lịch trình, khoanh một vòng tròn cột thứ ba tuần .

"Lịch trình tuần rút gọn , cuộc họp sáp nhập sắp xếp sớm lên."

Ánh tà dương xuyên qua cửa kính tòa nhà văn phòng, chiếu lên bàn việc.

Tưởng Tảo Tảo đang chằm chằm máy tính đối chiếu dữ liệu, ngón tay gõ phím thoăn thoắt.

Cốc của cô đặt bên tay trái, nước nguội ngắt.

Điện thoại bỗng rung lên, liên tục ba tiếng.

Màn hình sáng lên ba chữ "Cô Diêu".

Tim cô đập thịch một cái, ngón tay run rẩy nhấn nút .

"Cô Diêu, Đông Nghiệp xảy chuyện gì ?"

Giọng cô lập tức căng thẳng, bờ vai cũng bất giác gồng lên.

"Mẹ Sở Đông Nghiệp, chị tiện đến trường một chuyến ?"

Giọng giáo viên chủ nhiệm mang theo chút áy náy, tốc độ chậm hơn bình thường một chút.

"Đông Nghiệp và bạn Lưu Gia Nhạc xảy chút xô xát, hai đứa trẻ đều thương nhẹ."

Cô giáo dừng một chút, bổ sung: "Vết thương xử lý , bác sĩ trường cũng xem qua, vấn đề gì lớn, nhưng vẫn mời chị qua đây một chuyến."

Tưởng Tảo Tảo vớ lấy túi xách, chiếc ghế cọ xuống sàn nhà tạo âm thanh ch.ói tai.

 

 

Loading...