Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 185: Ra Tay Nhanh Vậy Sao?

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:17:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Không trộm, là quan tâm. Đừng uống rượu.”

Tưởng Tảo Tảo tức buồn , đầu ngón tay gõ chữ màn hình.

Đang chuẩn đáp một câu mỉa mai, điện thoại của Diêu An Dư đột nhiên reo lên.

Cô cúi đầu , sắc mặt lập tức đổi.

“Là Dư Thành Khang gọi…”

Không khí trong phòng riêng lập tức lạnh .

Tưởng Tảo Tảo đặt đũa xuống, vẻ mặt trở nên cảnh giác.

thẳng , ánh mắt bình tĩnh Diêu An Dư.

“Nghe .”

Diêu An Dư gật đầu, nhấn nút loa ngoài.

Giọng của Dư Thành Khang lập tức truyền , vẻ nhiệt tình, còn mang theo vài phần tùy ý cố tình tạo .

“Tiểu Diêu , cô đang ăn cơm cùng Tưởng tổng? đang ở con phố bên cạnh, gọi qua cùng …”

“Không cần , Dư tổng.”

Tưởng Tảo Tảo trực tiếp xen , giọng điệu dứt khoát, để bất kỳ đường lui nào.

“Chúng chút chuyện của phụ nữ, một đàn ông như ông chen gì?”

Đầu dây bên lập tức im lặng.

Vài giây , khi Dư Thành Khang mở miệng nữa, giọng điệu còn như .

“Tưởng tổng . mà, một chuyện lẽ cô , Tống Thanh Mạt công ty đuổi , là do Sở tổng đích phê duyệt.”

Dư Thành Khang ngờ sự việc diễn nhanh đến .

Tưởng Tảo Tảo và Diêu An Dư , trong mắt đầy vẻ kinh ngạc.

Sở Mộ Lân tay nhanh ?

Diêu An Dư nhịn mà nhíu mày.

Cô hiểu thủ đoạn của Sở Mộ Lân, nay luôn trầm , chính xác, dây dưa.

Lần trực tiếp đuổi Tống Thanh Mạt , chứng tỏ mất kiên nhẫn với .

“Dư tổng ,” Tưởng Tảo Tảo chậm rãi rút một tờ khăn giấy lau khóe miệng, “Ông tại Sở tổng thể đến vị trí ngày hôm nay ?”

“Những nào chỉ là để chơi bời, những nào là thực sự quan tâm. Đụng đến những chơi bời qua đường, cùng lắm chỉ trừ, nhưng nếu dám động đến thật lòng bảo vệ…”

dừng một chút, một tiếng.

khuyên ông đừng để Tống Thanh Mạt chạy lung tung, lỡ cẩn thận gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ thì đáng tiếc lắm.”

Nói xong, cô nhẹ nhàng cúp điện thoại, đầu Diêu An Dư đang suýt nữa thì rớt cằm vì kinh ngạc.

“Sao ? Biểu cảm như gặp ma .”

Động tác của cô tự nhiên lưu loát, cất điện thoại túi, tiện tay sửa tay áo.

“Cô… cô những lời đó,” Diêu An Dư lắp bắp chỉ cô, “Nghe như đại ca trong phim truyền hình…”

Tưởng Tảo Tảo nhịn mà bật .

“Học từ họ cô chứ . là thật sự dám , còn thì, cũng chỉ giỏi mồm mép thôi.”

Cô nhún vai, giọng điệu trở vẻ thoải mái.

Cô nâng ly rượu lên, cụng nhẹ với Diêu An Dư.

Một góc nào đó trong lòng Diêu An Dư đột nhiên thả lỏng một chút.

Có lẽ… để cô chị dâu họ của , hình như cũng khó chấp nhận đến thế.

Diêu An Dư cúi đầu bóng trong ly, suy nghĩ chút rối bời.

Cô bắt đầu nhận , phụ nữ mắt phức tạp hơn cô tưởng nhiều, cũng mạnh mẽ hơn nhiều.

Haiz, xin các vị nhé, cô bé An Dư bắt đầu d.a.o động .

Chuông tan học còn reo hết, Sở Đông Nghiệp như một quả tên lửa nhỏ lao khỏi lớp học.

Mỗi ngày tan học đều tranh thu dọn cặp sách, nhanh gọn gàng.

Chỉ cần việc gì đặc biệt, nhất định sẽ đến đón !

Đây là chuyện mong chờ nhất!

Thỉnh thoảng bố mới lộ mặt, cũng là lạnh lùng nhạt nhẽo.

“Mẹ!”

Cậu nhón chân, cố gắng tìm bóng dáng Tưởng Tảo Tảo trong đám đông, khuôn mặt rạng rỡ.

Mỗi đến đều ăn mặc .

Sở Đông Nghiệp vì điều mà cảm thấy vô cùng tự hào.

Người dần dần tản , lòng Sở Đông Nghiệp cũng từ từ chùng xuống.

Đột nhiên, thấy chiếc Maybach màu đen to lớn ở cổng trường.

Cửa sổ xe hé mở, để lộ khuôn mặt nghiêng lạnh lùng của Sở Mộ Lân.

Khuôn mặt nhỏ của Sở Đông Nghiệp lập tức xịu xuống.

Cậu lề mề tới, ngón tay siết c.h.ặ.t quai cặp.

“Mẹ ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-185-ra-tay-nhanh-vay-sao.html.]

“Mẹ hứa sẽ đến đón con mà.”

Sở Mộ Lân liếc một cái, đặt điện thoại xuống, trả lời ngay.

Anh đưa tay nới lỏng cà vạt, cất điện thoại túi trong áo vest.

“Lên xe.”

“Con !”

Cậu hét lớn, khiến một vị phụ cách đó xa đầu .

“Mẹ rõ ràng sẽ đến đón con! Mẹ giữ lời!”

Sở Mộ Lân nhíu mày.

Anh ghét nhất là khác chằm chằm.

“Mẹ việc đột xuất, ăn cơm với dì con .”

Anh cố gắng dịu giọng, hạ thấp giọng xuống một chút.

“Tối nay, bố ăn cùng con.”

Hốc mắt của Sở Đông Nghiệp lập tức đỏ lên…

Gió từ cổng trường thổi qua, cuốn theo vài chiếc lá khô lướt qua ống quần .

Cảnh tượng khiến lòng chấn động.

Sở Mộ Lân dường như thấy chính của hai mươi mấy năm .

Cậu bé tám tuổi đó, một cô đơn ở cổng trường, chờ đợi một bóng hình bao giờ đến.

“Sở Đông Nghiệp.”

Sở Mộ Lân mở cửa xe bước xuống, động tác dứt khoát gọn gàng.

Anh cúi xổm xuống ngang tầm với con trai.

Đây là phương pháp Tảo Tảo dạy , rằng trẻ con thích lớn cúi đầu chúng.

“Mẹ dì gọi ăn cơm, bảo bố đến đón con.”

Sở Đông Nghiệp đầu , ánh mắt hướng về một cái cây ở xa.

Sở Mộ Lân tiếp: “Không chỉ con dẫn , mà bố cũng gọi.”

Câu dứt, âm thanh xung quanh dường như đều xa dần.

Lời , đôi tai nhỏ của Sở Đông Nghiệp khẽ động đậy.

“Được , lên xe , về nhà.”

Sở Mộ Lân dậy, mở cửa ghế phụ, chờ .

Nhìn con trai nhảy tót xe, nhanh nhẹn cài dây an , khóe miệng còn mang theo nụ giấu .

Trong lòng đột nhiên thoáng qua một tia nhẹ nhõm kỳ diệu.

“Hôm nay ở trường thế nào?”

“Cũng ạ.”

Sở Đông Nghiệp nghịch món đồ trang trí nhỏ cặp sách.

Cậu dừng một chút, vẫn nhịn .

“Toán một trăm điểm, cô Diêu khen con.”

Sở Mộ Lân gật đầu, ánh mắt lướt qua mặt trong gương chiếu hậu.

Anh vài lời động viên, nhưng thể lời.

Cuối cùng chỉ đưa tay xoa đầu con trai.

Đây là động tác dịu dàng nhất mà .

“Bố,” Sở Đông Nghiệp nhoài về phía , tay vịn mép ghế , nghiêng về phía , “Tại dì Diêu An Dư ít khi đến nhà ạ? Tại là con thăm ông bà nội, mà họ đến thăm chúng ?”

Từng câu hỏi dồn dập tới, trong xe im lặng vài giây.

Đèn đường sáng, ánh sáng vàng mờ ảo xuyên qua cửa sổ xe chiếu .

Tay Sở Mộ Lân nắm vô lăng bất giác siết c.h.ặ.t.

Anh bao giờ nghĩ, nên với một đứa trẻ ba tuổi những chuyện như thế nào.

“Bởi vì… lớn đều bận.”

Sở Đông Nghiệp buồn bã rụt về chỗ : “Ồ.”

“Vậy hôm nay là bố đến đón con? Mẹ chỉ ăn cơm thôi ạ?”

Không khí trong xe đột nhiên trở nên yên tĩnh, chỉ tiếng gió điều hòa khẽ thổi.

Sở Mộ Lân thấy đôi mắt đầy nghi ngờ trong gương chiếu hậu, lòng khẽ động.

Đứa trẻ , giống hệt , tâm tư tinh tế.

“Mẹ cứu dì con, họ ăn mừng một chút.”

Anh quyết định một chút sự thật, dù con trai cũng nên cách bảo vệ con gái.

“Hôm nay một thứ suýt nữa rơi xuống trúng dì, đẩy dì .”

Sở Đông Nghiệp mở to mắt.

“Mẹ thương ạ?”

 

 

Loading...