Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 155: Dỗ Dành Anh Đi
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:14:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đột nhiên cầm điện thoại bàn lên, úp màn hình xuống mặt bàn.
Anh xuống chiếc ghế sofa đơn đối diện cô, rướn về phía , ánh mắt thẳng cô.
“Dỗ .”
Tưởng Tảo Tảo sững , phản ứng kịp đang gì.
Sở Mộ Lân bước vài bước tới, mặt cô, khoanh tay n.g.ự.c.
“Hôm nay em chỉ lo chơi với con trai, trong mắt căn bản .”
Tưởng Tảo Tảo ngẩn , đó nhịn bật thành tiếng.
“Thằng bé là con trai ?”
“Đông Nghiệp là cục cưng do chính miệng nhận, bây giờ thừa nhận nữa ?”
“Anh quan tâm.”
Sở Mộ Lân .
“Nó là đàn ông, vợ dỗ. Anh ai dỗ.”
Tưởng Tảo Tảo dậy, vòng tay ôm lấy eo .
“Vậy... ôm một cái nhé?”
Tưởng Tảo Tảo ngẩng đầu .
Sở Mộ Lân thuận thế ôm c.h.ặ.t cô lòng, cằm tựa lên hõm vai cô.
“Thế mới dáng chứ.”
Được cô ôm, chút chua xót trong lòng dần tan biến.
“Được .”
Tưởng Tảo Tảo vỗ nhẹ lưng , kéo giãn cách.
“Anh gọi em tới, chỉ để đòi ôm thôi chứ?”
Sở Mộ Lân lưu luyến buông tay, ánh mắt vẫn dừng mặt cô.
Anh kéo cô đến cạnh bàn việc, rút một tập tài liệu đưa cho cô.
“Xem .”
Cô nhận lấy mở , là một bản kế hoạch dự án.
Nội dung là về kế hoạch chuyển thể một loạt tiểu thuyết mạng thành phim truyền hình và điện ảnh.
“Đây là...?”
Bản kế hoạch cực kỳ chuyên nghiệp, rõ ràng là xuất phát từ tay trong nghề.
Sở Mộ Lân xưa nay chỉ tập trung các ngành công nghiệp cốt lõi của tập đoàn, bao giờ nhúng tay các mảng kinh doanh bên lề như giới giải trí.
“Em giúp để mắt tới dự án .”
Tưởng Tảo Tảo ngước mắt , chút khó hiểu.
Cô nhớ khi công ty định thử sức với mảng văn hóa giải trí, chính đích phủ quyết đề xuất.
Nói rằng rủi ro thể kiểm soát, chu kỳ thu hồi vốn quá dài.
thái độ đổi đột ngột lúc khỏi quá đường đột.
“Diêu An Dư giới giải trí. Anh trải đường cho con bé.”
“Bản kế hoạch bao quát rộng.”
Anh đưa tay gõ nhẹ lên tập tài liệu.
“Từ xu hướng thị trường, chân dung khán giả, đến đóng gói nghệ sĩ, nhịp độ tuyên truyền, đến vận hành sức ảnh hưởng mạng xã hội. Đây đều là những trọng điểm tiếp theo. Em xem qua , cũng ích cho em đấy.”
Tưởng Tảo Tảo lập tức hiểu , gật đầu.
“Ông chủ yên tâm, nhiệm vụ nhất định thành.”
Cô nhẹ nhàng gấp tài liệu , ôm n.g.ự.c.
“ mà... cái tính là dự án đặc biệt ? Có cần lập dự án riêng để cấp ngân sách ?”
Lúc sắp tan , Tưởng Tảo Tảo ở chỗ việc.
Mắt tuy chằm chằm màn hình, nhưng tâm trí bay bổng .
Cô gửi cho Sở Mộ Lân một tin nhắn, hỏi tối nay thể cùng đón Đông Nghiệp tan học .
Điện thoại im lìm một bên, mãi vẫn hồi âm.
“Chắc đang họp , đúng là bận tối mắt tối mũi.”
Cô khẽ lẩm bẩm một câu.
Điều hòa thổi quá lạnh, khiến cô nhịn rùng một cái.
Điện thoại đột nhiên rung lên, Tưởng Tảo Tảo lập tức đưa tay lấy xem.
“Vừa họp xong, lát nữa cùng qua đó”
Là tin nhắn Sở Mộ Lân gửi tới.
“Vâng ạ.”
Gửi tin nhắn xong, cô úp điện thoại xuống bàn, hai má nóng lên.
Hít sâu một , cố gắng nhắc nhở bản , nên xem qua bản báo cáo thị trường gác từ lâu .
Trên bàn chất đống vài tập tài liệu, tập cùng chính là bản kế hoạch lẽ nộp bản thảo sơ bộ từ thứ Sáu tuần .
Cô đưa tay lật lật mép giấy, chằm chằm dòng chữ "Phương án marketing quý ba" trang bìa mà ngẩn mất vài giây.
Thời gian thoắt cái trôi qua.
Khi cô và Sở Mộ Lân sóng vai ở cổng, chỉ còn mười lăm phút nữa là Đông Nghiệp tan học.
Cô cúi đầu túi bánh kem nhỏ xách tay, lớp giấy gói màu hồng in hình một con khủng long bạo chúa đang nhe răng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-155-do-danh-anh-di.html.]
Tiếng chuông tan học lanh lảnh vang lên.
Ngay đó, cửa lớp học kéo , đám trẻ con nhảy nhót ùa khỏi cổng trường.
Tưởng Tảo Tảo liếc mắt một cái thấy Sở Đông Nghiệp.
Cậu bé mặc chiếc áo phông trắng sạch sẽ và quần bò màu xanh nhạt, gấu quần xắn lên một gấu, để lộ một đoạn bắp chân trắng trẻo.
Trên mặt nở nụ rạng rỡ, vẫy tay mạnh về phía họ.
“Bố! Mẹ!”
Đông Nghiệp chạy nhanh, lao tới ôm chầm lấy chân Tưởng Tảo Tảo.
Tưởng Tảo Tảo lập tức xổm xuống, thẳng mắt bé.
Sau đó, cô lấy từ phía chiếc bánh kem nhỏ hình khủng long.
“Đoán xem mang gì cho con ?”
Mắt Đông Nghiệp lập tức sáng rực lên.
“Khủng long bạo chúa! Khủng long bạo chúa của con!”
Cậu bé nhận lấy chiếc bánh, hai tay nâng niu.
Đột nhiên, bé đầu Tưởng Tảo Tảo.
“Mẹ ơi, con thể cho Bạch Gia Nịnh xem một chút ạ? Bạn thích khủng long bạo chúa nhất đấy.”
Tưởng Tảo Tảo theo hướng ngón tay bé chỉ.
Thấy một bé gái khuôn mặt tinh xảo đang nắm tay một đàn ông, chậm rãi bước tới.
Bé gái buộc hai b.í.m tóc gọn gàng, mặc chiếc váy liền màu vàng nhạt.
Người đàn ông đó dáng cao, mặc một chiếc áo khoác vest kiểu dáng thường ngày màu xám nhạt.
“Đó là bố của Bạch Gia Nịnh ạ.”
Đông Nghiệp giải thích bên cạnh.
Vừa dứt lời, Bạch Gia Nịnh kéo bố bước đến mặt họ.
Ngón tay cô bé nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay bố, đôi mắt sáng ngời dán c.h.ặ.t chiếc bánh kem tay Đông Nghiệp.
“Bố ơi, đây là của Đông Nghiệp.”
“Dì ơi, đây là bố cháu ạ.”
Tưởng Tảo Tảo sững , khẽ gật đầu, lịch sự chào hỏi.
“Xin chào.”
Người đàn ông cũng mỉm ôn hòa.
“Xin chào, là bố của Bạch Gia Nịnh, Bạch Đình.”
lúc , Sở Mộ Lân từ bên cạnh bước lên, chủ động đưa tay .
“Lâu gặp.”
Bạch Đình ngước mắt một cái, đó cũng đưa tay .
“ , lâu gặp.”
Tưởng Tảo Tảo một bên, cảnh tượng mắt, khỏi chút bất ngờ.
“Hai ... quen ?”
Hai đồng thời gật đầu.
Còn Bạch Gia Nịnh thì chiếc bánh kem tay thu hút bộ sự chú ý.
Đôi mắt to tròn xoe dán c.h.ặ.t món bánh tay Đông Nghiệp.
“Oa, khủng long bạo chúa kìa! Ngầu quá! Nó còn răng nhỏ nữa!”
Đông Nghiệp lập tức giơ chiếc bánh tay lên.
“Nịnh Nịnh, chúng cùng ăn nhé! Cậu xem, đuôi của nó còn thể chia đôi !”
Hai đứa trẻ đùa ầm ĩ.
Chúng một miếng tớ một miếng, cẩn thận chia ăn chiếc bánh kem khủng long bạo chúa đó.
Bạch Đình Tưởng Tảo Tảo.
“So với đây, cô thực sự đổi nhiều. Trước đây luôn cảm thấy cô im lặng như một cái bóng, bây giờ... cả đều bừng sáng lên .”
Tưởng Tảo Tảo mỉm .
“Con cũng sẽ lớn lên mà, ngày tháng trôi qua, kiểu gì cũng sẽ đổi.”
Sở Mộ Lân im lặng bên cạnh cô, nhiều.
Một lát , Sở Mộ Lân lên tiếng.
“Hay là cùng ăn bữa cơm nhé? Vừa cũng thể trò chuyện, bao nhiêu năm gặp .”
Bạch Đình suy nghĩ, đó gật đầu.
“Được, cũng chuyện nhiều hơn.”
Trong nhà hàng sang trọng, Sở Mộ Lân nhẹ nhàng đưa thực đơn cho Tưởng Tảo Tảo.
“Em xem , ăn gì cứ gọi, đừng khách sáo.”
Tưởng Tảo Tảo gọi vài món ăn thanh đạm miệng, tinh tế hỏi han khẩu vị của Đông Nghiệp và Bạch Gia Nịnh.
Không bao lâu , từng món ăn lượt dọn lên bàn.
Mấy quây quần bên , ăn trò chuyện.
Bạch Đình vô tình ngẩng đầu, thấy con gái đang cãi đỏ mặt tía tai với Sở Đông Nghiệp.
“Đứa trẻ tính khí, giống hệt bố nó, chuyện quyết thì chín con bò cũng kéo .”