Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 135: Thật Sự Không Nhớ Tôi Sao?

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:14:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bây giờ lúc chuyện , là..."

hoảng loạn lắc đầu, lời còn hết, cắt ngang.

"Cô nguyện ý ?"

còn xong, hỏi thứ ba.

"... nguyện ý... nhưng mà..."

"Được, cô đồng ý , phần còn giao cho ."

lòng bàn tay Nãi Phao là mồ hôi.

Người , quả thực là vị hôn phu danh nghĩa của cô .

Chẳng qua là từ nhỏ lớn hai nhà coi như trò đùa thuận miệng hứa hẹn đính ước từ bé.

Lúc đó hai nhà ở gần, lễ tết qua thường xuyên.

Người lớn uống nhiều rượu, liền định mối "hôn sự" , còn bảo hai đứa trẻ bái thiên địa ngay tại chỗ.

Hồi nhỏ, hai quả thực còn cùng ăn kẹo, tay nắm tay nhảy dây.

lên cấp ba, thứ đều đổi.

trở thành học bá top 3 khối, thành tích ưu tú, mục tiêu rõ ràng.

Còn gã thì ?

Nhuộm tóc, trong cặp sách đựng sách giáo khoa, mà là t.h.u.ố.c lá.

Gã lăn lộn hộp đêm, đổi bạn gái còn chăm hơn đổi áo sơ mi.

Hai sớm liên lạc, ngay cả vòng bạn bè cũng chặn .

Mãi đến gần đây, gã đột nhiên xuất hiện, ngậm t.h.u.ố.c lá, khóe miệng nhếch lên nụ .

"Yo, vị hôn thê nhỏ, nhớ ?"

Từ đó về , gã ngày ngày chặn đường cô , quấy rối cô .

Không xổm ở cổng trường, thì là nửa đêm gửi tin nhắn, lúc còn cố ý lượn lờ cửa nhà cô .

Bố chuyện kiên quyết phản đối.

ngăn gã ăn vạ , thậm chí lôi câu đùa khi uống rượu của lớn năm xưa.

Diệp Huy xong cô kể , mày nhíu c.h.ặ.t.

Cậu nhẹ nhàng nắm lấy tay cô , thấp giọng .

"Đừng sợ."

"Hôm nay, chuyện lật tung lên cho cô xem."

Vừa dứt lời, cửa bỗng nhiên truyền đến một trận ồn ào, cửa kính đẩy mạnh .

Hơn mười gã đàn ông ăn mặc lôi thôi lếch thếch xông .

Kẻ cầm đầu, chính là gã đàn ông Diệp Huy một đ.ấ.m hạ gục bên ngoài cửa tiệm.

Giờ phút gã đầy mặt nộ khí, ngón tay run rẩy chỉ Diệp Huy.

"Chính là nó! Chính là thằng mặt trắng động thủ! Anh, em phế nó!"

Người lạnh một tiếng, sải bước trong tiệm.

"Hồ Vĩ, mày đúng là phế vật."

Gã lạnh lùng mở miệng.

"Một thằng mặt trắng, mày gọi nhiều thế ? Truyền ngoài, Ngô Thuận tao còn mặt mũi nào lăn lộn đường?"

Hồ Vĩ cúi đầu, vội vàng lành.

"Anh Ngô, em thêm năm nghìn nữa, bớt giận, thật sự động não..."

Ngô Thuận toét miệng , nhận lấy phong bì Hồ Vĩ đưa tới, tùy ý lật xem, khi xác nhận sai, sắc mặt lập tức dịu .

Gã xoay , ánh mắt quét qua trường, cuối cùng rơi Diệp Huy.

"Hai tay, đ.á.n.h gãy hết cho tao. Ông đây ghét nhất loại màu , tưởng thanh cao lắm ? Ở địa bàn của Ngô Thuận tao mà giở thói ngang ngược?"

trong sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc , Diệp Huy bỗng nhiên .

"Ngô Thuận, cái tính khí của mày, hai mươi năm vẫn tiến bộ ?"

Bước chân Ngô Thuận khựng , nheo mắt chằm chằm Diệp Huy, tỉ mỉ đ.á.n.h giá.

Người ăn mặc đơn giản, mặt biểu cảm gì.

cái giọng điệu đó, cái ánh mắt đó, khiến gã mạc danh tim đập nhanh.

Người ...

Không chính là cái tên xui xẻo năm đó bắt cóc Tưởng Tảo Tảo, kết quả Sở Mộ Lân đuổi đ.á.n.h ?

Diệp Huy nhớ rõ ràng, năm đó mười lăm tuổi, Ngô Thuận mười tám.

Cậy chút thế lực liền cưỡng ép bắt , kết quả Diệp Huy liên thủ với Sở Mộ Lân phản chế, khống chế ngay tại chỗ.

Diệp Huy của ngày hôm nay, ăn mặc tùy ý, giống bộ dạng nho nhã lễ độ trong công ty bình thường.

Ngô Thuận nheo mắt mấy giây, đột nhiên ngẩn .

Giọng , ánh mắt , quen thế nhỉ?

Trong đầu gã ong lên một tiếng.

Hồ Vĩ ở bên cạnh gân cổ lên gào, tìm mặt mũi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-135-that-su-khong-nho-toi-sao.html.]

"Thằng mặt trắng mày chán sống ? Tên Ngô cũng là để mày gọi ? Tin tao khiến mày lăn lộn ở con phố nữa!"

"Lên cho tao!"

Gã gầm lên một tiếng, đang định vẫy tay gọi đàn em động thủ.

Ngô Thuận giơ tay lên, ngăn gã .

"Từ từ... Mày quen tao?"

Diệp Huy chuyện, chỉ bỗng nhiên giơ tay lên, một phát hất tóc mái trán lên, lộ bộ khuôn mặt.

"Thật sự nhớ tao ?"

Ngô Thuận tháo kính râm xuống, ánh mắt gắt gao khóa c.h.ặ.t khuôn mặt Diệp Huy.

Mười giây , đồng t.ử gã co rút mạnh.

"Mày... mày rốt cuộc là ai? Sao tao cảm giác gặp mày ở ?"

"Nhận ."

Diệp Huy nhẹ nhàng.

"Đây là bạn gái tao."

Cậu một phát kéo Nãi Phao qua, cánh tay chắn ngang, ôm cô lòng.

Ngô Thuận trong nháy mắt hiểu , sắc mặt đổi, lập tức xoay gầm lên với Hồ Vĩ.

"Mày cút ngay cho tao! Đừng ở đây mất mặt hổ! Chuyện tao xử lý! Anh Diệp, yên tâm, thằng cháu nếu còn dám đụng chị dâu một cái, em đích đ.á.n.h gãy chân nó! Để nó chỉ thể chống nạng đường!"

"Mày việc, tao tin ."

Diệp Huy gật gật đầu, ánh mắt quét qua Ngô Thuận.

Ngô Thuận vội vàng gật đầu khom lưng, mặt chất đầy nụ .

Nhân viên cửa hàng vốn dĩ mò điện thoại định báo cảnh sát , kết quả .

Hồ Vĩ ngay cả một câu cứng rắn cũng dám thêm, trực tiếp xám xịt chạy mất.

ngơ ngác Diệp Huy, tay cầm điện thoại cũng quên bỏ xuống, trong lòng thầm nhủ.

Cái cũng quá mạnh chứ?

Nãi Phao chằm chằm Diệp Huy, mày khẽ nhíu .

"Anh... sẽ là dân xã hội đen chứ? Cảnh tượng , cũng quá dọa ."

"Xã hội đen?"

Diệp Huy , nhịn tiếng.

"Bây giờ là thời đại nào , còn mấy thứ cổ lỗ sĩ đó? Mấy đó chỉ là một đám côn đồ vô công nghề, rảnh rỗi sinh nông nổi, việc đàng hoàng. và cái tên cầm đầu , cùng lắm tính là gặp qua một ở trường hợp nào đó, ngay cả chuyện cũng mấy câu, thuần túy là quen sơ sơ thôi."

Cậu sợ Nãi Phao hiểu lầm, ảnh hưởng đến quan hệ nóng lên của hai , bèn kể chuyện của Tưởng Tảo Tảo một lượt.

Nãi Phao xong, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

"Vậy... chúng bây giờ là bạn trai bạn gái?"

nhỏ giọng hỏi, hai má ửng hồng, ánh mắt dám thẳng Diệp Huy.

"Hừ, còn nghĩ ."

Diệp Huy cố ý xụ mặt.

"Vừa rõ ràng đồng ý !"

Nãi Phao cuống lên, mày nhíu , đầu ngón tay khẽ chọc n.g.ự.c một cái.

"Anh thể lời giữ lời!"

" cô quen nhiều như ? Còn động một chút là đến khiêu khích? Cô đây là giở trò, cố tình hố !"

Vừa còn vì Hồ Vĩ mà náo loạn vui, bầu khí một cứng ngắc.

Lúc ngược giống như thêm một mồi lửa, chẳng những ảnh hưởng tình cảm, ngược khiến cách giữa hai kéo gần hơn nhiều.

Tưởng Tảo Tảo đẩy cửa tiệm , liếc mắt thấy trong góc một đàn ông đeo khẩu trang đen, mặc áo khoác oversize hàng hiệu đang .

"Xin chào, tìm ông chủ Quách."

Người đàn ông ngước mắt quét cô một cái.

"Muốn chữ ký, là chụp ảnh chung?"

"Hả?"

Tưởng Tảo Tảo ngẩn , hiểu ý tứ câu của .

"Chữ ký, là chụp ảnh chung?"

Anh nhạo một tiếng, dựa lưng ghế, vắt chéo chân.

"Không ngờ cô fan cuồng nhiệt , còn kiên trì, ngay cả cửa hàng nhà cũng mò , đúng là bản lĩnh."

Tưởng Tảo Tảo nhướng mày.

"Anh... là con trai ông chủ Quách?"

Quách Dĩ An vẻ mặt ghét bỏ chậc một tiếng.

"Cô fan diễn cũng thật đấy, cứ như thật . Được , đừng ở đây lằng nhằng nữa, đưa điện thoại đây, chụp một tấm ảnh mau , còn việc đây."

"Bớt giở trò ! Ai thèm chụp ảnh với chứ!"

Sở Mộ Lân lập tức nhíu mày.

 

 

Loading...