Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 122: Hạ Chiến Thư
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:13:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Em tự tin là chuyện , nhưng đừng lơ là cảnh giác.”
Tần Lị Nhã khẽ nhíu mày.
“Cuộc thi thiết kế trò trẻ con, mắt của ban giám khảo khắt khe, thủ đoạn của trong nghề càng là tầng tầng lớp lớp. Lần em lấy tác phẩm giấu đáy hòm , thể để xảy nửa điểm sai sót.”
“Được , em lời cô mà!”
Tưởng Tảo Tảo tinh nghịch chớp chớp mắt với bà.
Sau đó nghiêm túc gật đầu.
“Em chuẩn nghiêm túc ròng rã một năm trời, từng đường kim mũi chỉ, đều khâu đó quyết tâm của em. Đây chỉ là một cuộc thi, mà còn là cơ hội để em chứng minh bản với tất cả .”
Bên .
Sở Mộ Lân kết thúc buổi đàm phán thương mại.
Diệp Huy bước nhanh tới, cung kính đưa chìa khóa xe.
“Sếp, hôm nay phu nhân tham gia cuộc thi thiết kế thời trang trẻ quốc tế, nhận tin, cô giành giải nhất !”
“Lấy giải nhất .”
Sở Mộ Lân nhạt giọng lên tiếng.
ngay giây tiếp theo, bước chân khựng , đuôi lông mày khẽ nhướng lên.
Anh luôn cho rằng việc Tưởng Tảo Tảo thành lập thương hiệu độc lập, chẳng qua chỉ là sở thích lúc rảnh rỗi.
ngờ, cô chỉ kiên trì, mà còn thực sự nên chuyện.
Anh lấy điện thoại , bấm giao diện trò chuyện với Tưởng Tảo Tảo.
Muốn gửi một câu “Chúc mừng”, thấy quá lạnh nhạt.
Muốn “Em giỏi quá”, vẻ quá gượng gạo.
Anh chợt ngẩng đầu, Diệp Huy đang chờ bên cạnh.
“Cậu thấy, nên tặng cô thứ gì ?”
Diệp Huy sững , buột miệng .
“Chắc chắn tặng ! Hơn nữa tặng thật mạnh tay !”
“Tặng gì thì ?”
Ánh mắt Sở Mộ Lân trầm xuống.
Diệp Huy nhíu mày suy nghĩ, nhanh ch.óng phân tích lợi hại.
“Đừng tặng trang sức. Bình thường phu nhân ăn mặc phô trương, tặng đồ quá đắt tiền, chắc cô thích, ngược còn tỏ xa cách.”
“Vậy tặng gì?”
Giọng điệu Sở Mộ Lân mang theo một tia dò hỏi.
Diệp Huy im lặng giây lát, trong đầu nhanh ch.óng cân nhắc, lập tức đổi giọng.
“Tặng trang sức .”
Cậu quá hiểu .
Trong lòng sếp đang nghĩ đến trang sức.
Chút đắn đo đó, chẳng qua là sợ tặng hợp ý mà thôi.
Trong đầu Sở Mộ Lân chợt lóe lên một hình ảnh.
Đêm mưa, Tưởng Tảo Tảo lễ phục, lưng về phía gương.
Ánh trăng hắt , phác họa vòng eo thon thả của cô.
Lắc eo?
Ý nghĩ nảy , dai dẳng tan.
“Sếp, đặt ngay nhé?”
Diệp Huy thăm dò hỏi.
“Không cần.”
Sở Mộ Lân thu hồi dòng suy nghĩ, cất điện thoại túi trong áo vest.
“ tự chọn.”
Diệp Huy gật đầu một cái.
Đang chuẩn lui xuống, chợt nhớ điều gì, nét mặt ngưng trọng.
Sở Mộ Lân liếc một cái, giọng điệu lạnh lùng.
“Có gì cứ thẳng, đừng ấp a ấp úng.”
Diệp Huy hít sâu một , hạ giọng .
“Hôm nay tại cuộc thi, phu nhân mặt tất cả , hạ chiến thư với Tống tiểu thư.”
“Chiến thư?”
Ánh mắt Sở Mộ Lân lạnh lẽo.
“Vâng.”
Diệp Huy gật đầu, giọng điệu nặng nề.
“Phu nhân bục nhận giải, đột nhiên lấy một bản thiết kế từng công bố từ bảy năm , trình chiếu trực tiếp tại hiện trường. Bản vẽ đó, gần như giống hệt với tác phẩm gây chấn động giới thiết kế của Tống tiểu thư khi mới mắt năm xưa. Tất cả đều chấn động.”
Sở Mộ Lân nhíu mày, ánh mắt sầm xuống vài phần.
“Đi lật bộ các tác phẩm công khai của Tống Yểu trong mấy năm nay, cùng với hồ sơ thiết kế của các thương hiệu hợp tác với cô , bỏ sót bất kỳ cái nào.”
Anh đương nhiên tin Tưởng Tảo Tảo.
Cô là loại b.ắ.n tên đích.
Dám công khai gây khó dễ, ắt hẳn bằng chứng mười mươi.
“Điều tra thêm tất cả các bản thảo thiết kế mà Tống Yểu nộp bảy năm .”
Anh gằn từng chữ.
“Bất kể công bố , lôi hết cho . , bản vẽ đó, rốt cuộc là cô vẽ , là Tưởng Tảo Tảo.”
Tim Diệp Huy thót lên, âm thầm ghi nhớ mệnh lệnh.
“Vâng, sếp.”
Hỏi xong chuyện, Sở Mộ Lân mới lấy điện thoại nữa.
Mở giao diện trò chuyện với Tưởng Tảo Tảo, nghiêm túc gõ vài chữ.
[Chúc mừng Sở phu nhân.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-122-ha-chien-thu.html.]
Anh chợt nhớ , Quách Dĩnh Iceland, ánh mắt cô sáng rực lên đến dọa .
“Diệp Huy, đẩy hết lịch trình gần đây . nghỉ phép.”
Giọng Sở Mộ Lân bình thản.
“Sếp, thực sự nên nghỉ ngơi .”
Khóe môi Diệp Huy khẽ nhếch lên.
“Sống là để cho thoải mái ? Trước đến cả cuối tuần tăng ca còn chê đủ thời gian, bây giờ chủ động xa? Sự đổi nhỏ nha.”
Tưởng Tảo Tảo cũng ngờ, Sở Mộ Lân thực sự sẽ đưa cô chơi.
Lên máy bay cô vẫn còn ngơ ngác.
Sở Mộ Lân giúp cô thắt dây an .
“Chuyến bay mất hơn mười tiếng, em nhắm mắt chợp mắt một lát ?”
Sau khi máy bay cất cánh, đưa qua một ly vang đỏ.
Tưởng Tảo Tảo bưng ly rượu, vẻ mặt đầy mới mẻ.
“Trời ạ, đầu tiên trong đời em loại máy bay riêng đấy! Sao mà ngủ ?”
Cô vuốt ve chiếc ghế bọc da, ngọn đèn sách đỉnh đầu, nhịn bật .
“Cái cứ như cảnh trong phim !”
Trước ghế phổ thông còn xót tiền, hành lý quá cân cũng dám mua thêm.
Bây giờ, đây chính là bầu trời dành riêng cho bọn họ!
Cô tận hưởng cho ghiền mới .
một tiếng , sự phấn khích dần nhạt .
Cô ngáp một cái, dụi dụi mắt, cuối cùng ườn ghế.
“A Mộ, chúng xem phim ?”
Sở Mộ Lân đang trả lời email.
Anh ngẩng đầu lên, nhạt giọng .
“Được, em chọn .”
Cô tiện tay bấm một bộ phim tình cảm.
Trên màn hình, nam nữ chính ôm mưa.
Ống kính dần phóng to, môi kề môi, hôn càng lúc càng cuồng nhiệt.
Mặt Tưởng Tảo Tảo lập tức nóng bừng.
Cô lén lút liếc Sở Mộ Lân.
Anh từ lúc nào đặt máy tính xuống, ánh mắt chằm chằm màn hình.
Mà khóe môi , còn mang theo chút ý như đang suy ngẫm điều gì.
Hình bóng màn hình buông thả.
Động tác táo bạo, hình ảnh mờ ám đến mức gần như thiêu rụi khí.
Tưởng Tảo Tảo ngây ngốc.
Tình huống gì đây?!
Sở Mộ Lân xem vô cùng chăm chú.
Cả cô như đống lửa, lòng bàn tay rịn mồ hôi hột.
Tắt? Hay tắt?
Bây giờ tắt càng tỏ chột ?
Cuối cùng, ánh mắt Sở Mộ Lân rời khỏi màn hình, rơi xuống cô.
Tưởng Tảo Tảo giải thích rằng cô thực sự cố ý xem cái .
lời kịp khỏi miệng, lên tiếng .
“Em thích tư thế ?”
Tưởng Tảo Tảo sững sờ.
Thế mà cũng hỏi thẳng ?
Cô theo bản năng quét mắt quanh, xác nhận trong khoang máy bay ai khác.
“Đừng căng thẳng.”
Giọng thản nhiên.
“Đây là máy bay riêng, hiệu quả cách âm cực .”
Nói xong, mà còn mặt biến sắc bồi thêm một câu.
“Nếu thực sự thích, chúng thể thử hết một lượt.”
Mặt Tưởng Tảo Tảo lập tức đỏ bừng như bốc cháy.
“Không ! Em thích!”
Cô điên cuồng xua tay.
lời thốt , cô chợt khựng .
Ánh mắt ngưng đọng, trong lòng lóe lên một tia bất thường.
Khoan ! Sao bình tĩnh thế?
Trước , Sở Mộ Lân ngoài công việc , đối với những chuyện khác đều hứng thú ?
Cô hồ nghi chằm chằm màn hình máy tính của , thăm dò mở miệng.
“A Mộ, mỗi công tác máy bay, đều xem loại phim ?”
Sở Mộ Lân sững .
Ngay đó phản ứng cô hiểu lầm chuyện gì.
“Người chiếc máy bay là Quách Dĩnh. Cô xem xong xóa bộ nhớ đệm.”
Tưởng Tảo Tảo lập tức bừng tỉnh đại ngộ.
Ồ, hóa là chuyện do cô bạn tự xưng là “Bậc thầy thẩm định phim ảnh” của cô .
Cô bĩu môi, thầm nghĩ chuyện sớm nên lật sang trang .