Sau Khi Bị Đoạt Xá, Đại Tiểu Thư Trở Lại Báo Thù - Chương 112: Thiếu Niên Hư Hỏng

Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:13:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây là sự bảo đảm cơ bản của quy trình pháp lý, cũng là bước then chốt để tránh đối phương lợi dụng sơ hở.

Đặc biệt là khi liên quan đến thương tích thể và vụ án trị an.

Chi tiết thường quyết định kết quả, chỉ cần sơ sẩy một chút là thể ảnh hưởng đến bộ hướng .

“Em qua đó?”

Đầu dây bên , Sở Mộ Lân đang họp giao ban.

Nghe thấy giọng cô, trực tiếp giơ tay hiệu cho giám đốc ngừng báo cáo.

Bầu khí trong phòng họp lập tức đông cứng.

Tất cả nín thở, ngay cả tiếng lật tài liệu cũng im bặt.

“Ừm, đến một chuyến .”

Câu trả lời của Tưởng Tảo Tảo ngắn gọn.

đang cầu xin giúp đỡ, mà là đang lệnh.

Bởi vì chuyện vượt quá phạm vi một thể xử lý.

“Được, việc gì cứ gọi bất cứ lúc nào.”

Giọng Sở Mộ Lân vẫn trầm như cũ.

Anh sẽ bao giờ hỏi quá nhiều lý do, chỉ cần cô cần, sẽ lập tức hành động.

Điều chỉ vì mối quan hệ hợp tác giữa họ.

Cúp điện thoại, đầu với Diệp Huy: “Bảo luật sư Điền đến đồn công an một chuyến.”

Ông chủ đích điểm danh xuất động luật sư Điền.

Điều nghĩa là sự việc tuyệt đối vụ án nhỏ bình thường, khả năng liên quan đến trách nhiệm trọng đại hoặc rủi ro dư luận tiềm ẩn.

“Cậu, cũng .”

Sở Mộ Lân về phía trợ lý Diệp.

“Vâng, thưa ông chủ.”

Trợ lý Diệp lập tức dậy, vẻ mặt nghiêm túc.

Cậu khoảnh khắc chỉ đại diện cho việc chạy vặt.

Mà là với tư cách tâm phúc của Sở Mộ Lân, đại diện cho văn phòng luật sư tại thời điểm quan trọng, nắm bắt thông tin trực tiếp.

……

Bên .

Tưởng Tảo Tảo cúp điện thoại, thẳng đến văn phòng đồng chí công an.

Ánh đèn hành lang lạnh lẽo trắng toát.

Đây đầu tiên cô đồn công an, nhưng là đến nhất.

Cuối cùng cô cũng gặp Tưởng Tuấn.

Cách một lớp cửa kính, bóng dáng quen thuộc đang ở góc phòng thẩm vấn.

khi tầm mắt thực sự rơi , trái tim Tưởng Tảo Tảo chợt trầm xuống.

Người mắt , còn nửa điểm dáng vẻ bé ngoan ngoãn trong ký ức của cô?

Cậu bé từng mặc đồng phục, văn tĩnh hướng nội, giờ đây đổi diện mạo.

Tóc xanh nhuộm ch.ói mắt, từng cụm từng cụm dựng ngược lên.

Trên tai đeo chi chít bảy tám cái khuyên tai, kim loại phản quang đau mắt .

Chỉ thiếu xăm trổ đầy nữa thôi.

, cũng sắp gom đủ “trọn bộ trang thiếu niên hư hỏng” .

kỳ lạ là, khuôn mặt đó vẫn mang gen của nhà họ Tưởng, thanh tú sắc sảo.

Giữa trán và mắt rõ ràng di truyền từ trai cô.

Cho dù ăn mặc như ca sĩ chính của ban nhạc ngầm.

Đứng giữa một đám côn đồ đường phố, vẫn giữ khí thế áp đảo.

Cái loại khí chất quý phái và kiềm chế từ trong xương tủy đó, vẻ bề ngoài che lấp .

Tưởng Tuấn cũng thấy cô.

Tư thế lười biếng dựa ghế ban đầu cứng một chút.

Khoảnh khắc bốn mắt , ánh mắt lạnh , khóe miệng nhếch lên một độ cong châm chọc.

Tưởng Tảo Tảo thẳng vấn đề: “Chuyện là thế nào? Tại đ.á.n.h ?”

Tưởng Tuấn lạnh một tiếng.

“Cô là ai? Cô dựa cái gì mà đến thẩm vấn ?”

Cậu ngẩng đầu lên, cố ý dùng ánh mắt khiêu khích đón lấy tầm mắt của cô.

lời thì hùng hồn, thực chất giấu giếm vài phần chột .

Tưởng Tảo Tảo nhướng mày: “Cậu tưởng rảnh rỗi quản chắc? Nếu cô hai của lóc cầu xin , còn lâu mới thèm chạy qua nửa cái thành phố .”

Quả thực, nếu nhà quỳ xuống cầu xin cô.

Cô căn bản sẽ chạy đến đồn công an giữa đêm hôm khuya khoắt thế để dọn dẹp tàn cuộc cho một đứa trẻ cảm kích.

Tưởng Tuấn xì một tiếng: “Không chỉ là đ.á.n.h thôi ? So với chuyện cô , thế tính là gì?”

Vừa dứt lời, chính cũng cảm thấy quá đáng.

“Cái đó thể giống ?”

Tưởng Tảo Tảo nghiến răng.

“Đó là việc riêng của ! Có liên quan nửa xu đến việc động thủ đả thương khác ? Đừng nhảm!”

Yết hầu Tưởng Tuấn chuyển động, đột nhiên chút chột .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bi-doat-xa-dai-tieu-thu-tro-lai-bao-thu/chuong-112-thieu-nien-hu-hong.html.]

Những ký ức tuổi thơ kiểm soát mà ùa về.

Hồi nhỏ bà cô út cũng ít tẩn .

Một cái tát giáng xuống, m.ô.n.g thể đau ba ngày.

Nỗi đau thể xác đó sớm phai nhạt.

bóng ma tâm lý đến nay vẫn còn.

Đối mặt với phụ nữ mắt , sinh một nỗi sợ hãi lâu gặp.

Tưởng Tảo Tảo bước tới gần một bước.

“Bây giờ nếu bình an khỏi đây, lưu án tích, thì thành thật cho , rốt cuộc là chuyện gì.”

Cô tới gần hai bước, từ cao xuống .

Đây đe dọa, mà là trần thuật sự thật.

Một khi lưu án tích, đối với việc học lên cao, tìm việc trong tương lai của đều sẽ tạo thành ảnh hưởng thể vãn hồi.

“Lưu... lưu thì lưu chứ ...”

Miệng thì vẫn còn cứng, nhưng lời còn hết chính nuốt trở về.

Cậu đầu , cô nữa, giọng càng càng yếu.

Lời vẫn cứng rắn, nhưng giọng điệu rõ ràng thấp một nửa.

Lúc đầu đồng chí công an những điều .

Cậu chẳng thèm quan tâm, cảm thấy chẳng qua chỉ là theo quy trình, cùng lắm là giam giữ vài ngày sẽ .

từ miệng Tưởng Tảo Tảo .

Trong lòng thót một cái, m.ô.n.g lung hoảng sợ.

Tưởng Tảo Tảo chằm chằm , động đậy, cũng biểu cảm gì.

“Nếu mang họ Tưởng, đến cái cửa cũng sẽ bước .”

Tưởng Tuấn cúi đầu, khóe miệng bĩu môi, dám cãi nữa.

Móng tay cắm sâu lòng bàn tay, cố gắng duy trì chút bướng bỉnh cuối cùng.

“Rốt cuộc, tại động thủ?!”

Tưởng Tảo Tảo thật sự dây dưa nhiều với Tưởng Tuấn.

Thời gian về nhà thẳng cẳng ngủ bù một giấc sướng ?

Đêm qua cô thức trắng sửa phương án, sáng nay điện thoại đ.á.n.h thức.

thể , bởi vì cô , nếu hôm nay đến hỏi cho rõ ràng, ngày mai thể sẽ một gia đình khác .

Tưởng Tuấn cuối cùng cũng mở miệng.

“Cũng chẳng gì, ngứa mắt hai thằng đó, ngày nào cũng giả vờ học sinh ngoan, lừa gạt con gái, ghê tởm c.h.ế.t .”

“Có tí tiền thì ngon lắm ? Hại bao nhiêu cô gái ?”

Cậu ngẩng đầu lên, hốc mắt đỏ hoe, giọng run rẩy.

“Đến con gái cũng t.h.a.i ! tận mắt thấy bọn nó lôi một bạn nữ lên xe, váy cũng xé rách , mới xông lên cản...”

Tưởng Tảo Tảo theo ánh mắt , liếc thấy cô nữ sinh ở trong góc.

“Là vì cô bé đó?”

Cô hỏi.

“Ừm.”

Nữ sinh vẫn cúi đầu, hai tay nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo đồng phục.

Tưởng Tảo Tảo tới, xổm xuống, để tầm mắt của ngang bằng với nữ sinh.

“Bạn học, em thể cho chị , rốt cuộc là chuyện gì ?”

Lời quan trọng.

Tính chất của sự việc, đều ở mấy câu .

Nếu nữ sinh Tưởng Tuấn là vì bảo vệ cô bé mới tay đ.á.n.h .

Vậy thì vụ việc sẽ còn là bạo lực học đường đơn thuần nữa, mà là thấy việc nghĩa hăng hái .

nếu cô bé im lặng, hoặc những lời bất lợi cho Tưởng Tuấn, hậu quả sẽ thể tưởng tượng nổi.

Nữ sinh cuối cùng cũng ngước mắt lên một cái, ánh mắt chần chừ chạm ánh mắt của Tưởng Tảo Tảo.

chỉ trong nháy mắt, cô bé cúi gằm mặt xuống.

Tưởng Tảo Tảo nhíu mày.

Trong lòng cô lướt qua một tia bất an.

Phản ứng quá kỳ lạ.

Hai nam sinh và gia đình bọn họ mãi vẫn đến.

Ngược hại , đến sự thật cũng dám .

Đợi đến khi hai gia đình thực sự mặt, cô bé e rằng sẽ áp lực ép cho càng thêm im lặng.

Đang suy nghĩ, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân ồn ào.

Hai phụ nữ khí thế hung hăng xông .

Bọn họ mặc đồ hiệu, váy áo lấp lánh, dây chuyền vàng cổ tay kêu leng keng.

Vừa cửa, một trong đó liền chỉ đám trong văn phòng.

“Đứa đ.á.n.h con ?! Đứng đây! Hôm nay nhất định cho nó thế nào là lợi hại!”

Sắc mặt Tưởng Dao đổi, vội vàng kéo Đại Mạch và Tiểu Mạch lưng, che chở kín mít.

 

 

Loading...