biểu cảm của Tạ Vân Ỷ hiện rõ vẻ kinh ngạc thốt nên lời: "Phu nhân lẽ nào từng qua danh tiếng nhà họ Tạ? Nếu nhận sự giúp đỡ của Tạ gia, tướng quân sẽ chỉ thuận buồm xuôi gió mà thôi."
Tạ Vân Ỷ nhịn bổ sung thêm một câu. Thẩm Tri Sương nàng , khóe môi nhếch lên một nụ : "Những lời cô nương mà với tướng quân, quyết định ngài . Còn nếu cô nương quyết định của , thì vẫn cho rằng tự đ.á.n.h thiên hạ vẫn hơn, thắng thua đều là của . Nhận lợi ích của khác thì trả lợi ích lớn hơn. Không ai thích ăn lỗ vốn cả, Tạ cô nương hẳn là hiểu đạo lý hơn ."
Nói xong, nàng màng đến Tạ Vân Ỷ nữa, lướt thẳng qua nàng mà . Tạ Vân Ỷ ngẩn ngơ tại chỗ một lát, lâu cũng lên xe ngựa rời .
Rốt cuộc là cái chuyện quái gì thế ? Thẩm Tri Sương nhịn đưa tay xoa trán.
Lý Uyên đến quân doanh lâu, ngày thứ hai nhận báo cáo của thuộc hạ. Hắn bên ngoài khách quý tới. Lý Uyên nhíu mày, đang định mắng thuộc hạ năng rõ ràng, nhưng thấy biểu cảm của , mắt Lý Uyên chợt sáng lên, đột nhiên hiểu điều gì đó.
Hắn nghĩ ngợi nhiều, nhanh ch.óng sải bước khỏi lều trại. Đến nơi, thấy bóng dáng quen thuộc , khóe môi Lý Uyên vô thức nở nụ . Hắn lời nào, bước tới bên cạnh đó, vươn tay tháo mũ trùm đầu cho đối phương, quả nhiên là Thẩm Tri Sương.
"Sao nàng tới đây?" Giọng của Lý Uyên đột nhiên trở nên dịu dàng vô cùng.
Còn vì nữa, dĩ nhiên là vì Tạ Vân Ỷ . Thẩm Tri Sương lườm một cái, sang dặn dò thị vệ phía : "Trên xe đồ chuẩn cho tướng quân, các ngươi khiêng hết lều của ngài ."
Lý Uyên đôi khi vô tâm, cậy thể chất cường tráng nên chẳng bao giờ để tâm đến thời tiết nóng lạnh. Mấy ngày nay trời trở lạnh, đồ chống rét Lý Uyên mang theo chắc chắn đủ. Đã cất công đến thăm, Thẩm Tri Sương nhất định chuẩn chu đáo.
Lý Uyên liếc thùng xe ngựa, đủ loại vật dụng, ngay cả chăn màn Thẩm Tri Sương cũng mang tới cho . Cái lườm ban nãy lập tức quẳng đầu, Lý Uyên nhếch môi, định nắm lấy tay nàng. Không ngờ, nhận thêm một cái lườm sắc lẹm nữa.
Thế là ? Lý Uyên nhất thời ngơ ngác. Hắn Thẩm Tri Sương: "Ai chọc giận nàng ?"
Chắc chắn . Hắn gì .
Thẩm Tri Sương thị vệ chuyển đồ xong xuôi mới với Lý Uyên: "Chúng trong thong thả chuyện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bang-ha-moi-biet-hoang-hau-khong-muon-hop-tang-cung-tram/chuong-276.html.]
Lý Uyên đột nhiên một linh cảm, sự khó chịu của Thẩm Tri Sương chắc chắn liên quan đến .
"Tướng quân thấy Tạ cô nương thế nào? Gia thế , xinh , ai mà cưới nàng thì đúng là phúc đức ba đời."
Lý Uyên ngạc nhiên, hiểu Thẩm Tri Sương đột nhiên nhắc đến Tạ Vân Ỷ. nàng đang ghen tuông, lòng Lý Uyên chút căng thẳng, dâng lên một niềm vui sướng khó tả. Nhìn biểu cảm của , Thẩm Tri Sương ngay thích chiêu .
"Sao thế? Nàng gây sự với nàng ? Ta mới chỉ gặp nàng đúng một , chẳng hiểu gì về nàng cả."
Hoa Tây Tử
"Mới gặp một mà để nàng tới tìm , còn giới thiệu đại phu, cho nàng ở trong thành tịnh dưỡng. Thiếp thật sự , nếu hai chúng thành mà gặp , liệu nhiệt tình như ?"
Những lời ghen tuông của Thẩm Tri Sương khiến Lý Uyên nghệt mặt . Hắn nhớ rõ hai từng cãi về vấn đề , những gì cần giải thích đều giải thích xong, phụ nữ bắt đầu đào bới chuyện cũ? Lý Uyên vốn kiên nhẫn dỗ dành phụ nữ, nhưng đối phương là thê t.ử của , thể bỏ mặc .
"Có nàng gì với nàng ?" Lý Uyên nhanh ch.óng nắm bắt trọng điểm.
Thẩm Tri Sương như : "Lần trách lầm , phu quân , ngờ sức hút của lớn đến , Tạ cô nương chấm đấy. Nàng tìm , là chính thất phu nhân của , còn thì thể bình thê. Chúc mừng nhé, sắp thêm một đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành."
Sắc mặt Lý Uyên đổi. Hắn Thẩm Tri Sương, nàng cũng đang mỉm . Phải, nàng tới để "tặng" hoa đào cho đây.
Lý Uyên quả thực chút bất ngờ. Tạ Vân Ỷ vốn dĩ luôn cao ngạo, ngay cả khi cung vẫn luôn giữ kẽ, dễ dàng hạ . Kiếp , khi lên ngôi hoàng đế, Tạ gia xử lý đầu tiên nên dĩ nhiên bày tỏ lòng trung thành, cúi đầu . Đó mới là lý do Tạ Vân Ỷ cung. kiếp , thế lực của lớn, chẳng lý do gì Tạ Vân Ỷ đột nhiên nảy sinh tâm tư với .
Lý Uyên hiểu rõ sự khác biệt giữa lợi ích và tình cảm. Tạ Vân Ỷ tình với bận tâm, trọng điểm là nhà họ Tạ sẽ nước cờ sai lầm như .
"Ta chẳng điểm gì đáng giá cả, nàng trúng chắc chắn là ý đồ , nàng đừng bận tâm đến lời nàng ." Nghĩ đến Tạ Vân Ỷ, Lý Uyên chút mất kiên nhẫn.