"Phu quân, ăn mặc thế thế nào, đủ trấn áp đám ?"
Thấy Lý Uyên đang thẩn thờ, Thẩm Tri Sương mỉm tiến tới nắm tay . Trang trọng nghiêm nghị là dành cho ngoài, còn đối với , nàng tất nhiên vẫn là một vợ.
Lý Uyên Thẩm Tri Sương, nàng trông thư thái, ánh mắt long lanh đầy tình ý. Một nàng "thanh lãnh" của kiếp và nàng lúc dường như là hai khác . Hắn một nữa tự nhắc nhở : Đã khác , đời họ tình đầu ý hợp, và Thẩm Tri Sương là phu thê, là đế - hậu của kiếp .
Hắn vươn tay kéo nàng lòng, lời nào mà cúi xuống hôn lấy môi nàng. Một lúc , Thẩm Tri Sương vội vã đẩy , mặt đỏ bừng. Cái đàn ông lúc nào cũng "như " nhỉ.
"Son môi của hỏng hết ." Thẩm Tri Sương cố ý xa một chút, còn khẽ lườm một cái.
Lý Uyên thấy nàng cực khổ trang điểm, đương nhiên phá hỏng thành quả của nàng. Hắn bình tâm đôi chút, nhếch môi : "Ta ngoài đợi nàng."
Cả hai mấy ngày gặp, đang độ sức dài vai rộng, nhưng cũng sợ lỡ việc trọng đại hôm nay. Nói xong, bước khỏi phòng ngủ. Thấy , Thẩm Tri Sương tranh thủ thời gian dặm lớp trang điểm.
Khi trở chính đường, vẻ mặt Lý Uyên trông gì khác biệt. Thẩm Tri Sương vốn giỏi nhẫn nhịn, tâm tư đang nghĩ gì, chỉ đến đêm mới .
Lý Uyên đến thành Lăng Châu tự phong vương, ngoài vẫn gọi là Tướng quân. Vậy nên phủ nha nơi họ ở đương nhiên gọi là Phủ Tướng quân. Vừa đến giờ hẹn, các gia tộc hào môn thế gia đều xe ngựa tới đích đến. Nam quyến nữ quyến, ai nấy đều ăn vận vô cùng dụng tâm. Nha , bà v.ú, gia đinh theo cùng với nhiều xe ngựa trong phút chốc khiến cổng phủ chật như nêm cối.
Thẩm Tri Sương hỏi ý kiến Lý Uyên, đó mới cùng cửa đón khách. Lý Uyên vẫn giữ đúng đạo "tiên lễ hậu binh". Bất luận dùng thủ đoạn gì, thì lúc mới đến thành Lăng Châu cũng thể kiêu căng ngạo mạn mà mất phong thái.
Lý Uyên và Thẩm Tri Sương sóng đôi ở cửa, thấy đôi phu thê thu hút. Chưa đến việc khác, Lý Uyên kiếp hoàng đế, kiếp trọng sinh, khí độ quả thực phi phàm. Bản vốn tuấn tú, thêm khí chất khó ai bì kịp, chỉ cần đó thôi khiến thể rời mắt.
Hoa Tây Tử
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-bang-ha-moi-biet-hoang-hau-khong-muon-hop-tang-cung-tram/chuong-153.html.]
Thẩm Tri Sương bên cạnh , khí thế cũng hề lấn át. Người ngoài thấy nàng dung mạo mỹ lệ, khí chất thanh lãnh mang theo vẻ cao quý, dường như thể chạm tới. Hai cạnh , ai lấn át ai, ngược còn hỗ trợ cho , khiến tự chủ mà cảm thán: là một cặp "châu liên bích hợp", xứng đôi lứa.
Chỉ chạm mặt đầu, nhiều thu vẻ hời hợt sâu trong lòng, thêm đó là vài phần thận trọng. Lý Uyên trò chuyện vài câu với các hào tộc đưa họ trong. Thẩm Tri Sương đương nhiên phụ trách tiếp đón các nữ quyến.
Thành Lăng Châu địa thế hẻo lánh, kinh tế phát triển, đám nữ quyến so với những nhân vật khó nhằn ở kinh thành thì còn kém xa. Tuy , Thẩm Tri Sương hề lơ là, đôi khi những nhân vật nhỏ là những nên đắc tội nhất. Nàng phối hợp với Lý Uyên hành sự, đương nhiên luôn cảnh giác.
Ấn tượng đầu tiên Thẩm Tri Sương mang là sự thanh lãnh cao quý, nhưng khi nàng cất lời khiến cảm thấy như gió xuân ấm áp. Chỉ qua vài câu xã giao ngắn ngủi, tâm trạng căng thẳng của các nữ quyến dịu . Họ theo chân Thẩm Tri Sương trong phòng.
Nữ quyến các gia đình châu báu đầy đầu, hương phấn thơm nồng nặc. Thẩm Tri Sương lệnh dâng nước, bày biện các loại bánh ngọt, năng nhẹ nhàng khiến ai dám ngó lơ nàng. Nhiều nữ quyến ở đây thậm chí còn từng khỏi thành Lăng Châu, chi đến kinh thành. Nghe danh vị Lý phu nhân cha là Thượng thư đương triều, từ nhỏ tinh thông cầm kỳ thi họa, đúng chuẩn một đại tiểu thư khuê các. Hôm nay gặp mặt, cách hành sự và lời ăn tiếng của nàng, ít tự dưng sinh lòng tự ti.
cũng nhiều kẻ sinh lòng ganh đua. Có vị phu nhân trẻ tuổi diện mạo yêu kiều dùng khăn tay che miệng khẽ: "Trăm bằng một thấy, hôm nay cuối cùng cũng gặp phu nhân tướng quân trong truyền thuyết, quý nhân kinh thành quả nhiên khác biệt hẳn với những kẻ thô kệch ở vùng quê như chúng ."
Thẩm Tri Sương mỉm : "Đều là ăn ngũ cốc mà lớn lên cả, gì mà khác biệt chứ? Lưu phu nhân đây mới thật là khí chất ngời ngời."
Vị Lưu phu nhân sắc mặt đổi, tiếp tục : "Nghe kinh thành đang loạn, phu nhân theo tướng quân đến đây, điều gì thích nghi ? Dù nơi trời cao hoàng đế xa, những bản địa như chúng chỉ sợ chăm sóc chu đáo."
Cô mở miệng là " bản địa", ý đồ bài xích lộ rõ trong từng lời .
Thẩm Tri Sương lắc đầu: "Mọi thứ đều , và tướng quân sẽ định cư lâu dài ở đây, bản địa nơi khác đến sẽ còn gì khác biệt nữa."