Sau khi bái đường với bài vị, phu quân ta đột nhiên trở về - 33

Cập nhật lúc: 2025-03-31 10:51:33
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhị phu nhân dù sao cũng nhặt được chút chức trách, vui mừng khôn xiết: "Vâng, thưa mẫu thân!"

Theo bà ta thấy, chuyện quản gia này, phải từng chút từng chút tranh giành mới được.

Khương Lệnh Chỉ nhìn đống của hồi môn chất đầy cả sân, sai người hầu kiểm tra lại theo danh sách rồi cất toàn bộ vào kho.

Chuyện này lỡ như không được như ý... thì đây chính là chỗ dựa cho nửa đời sau của nàng!

Trước bữa tối, thánh chỉ phong Khương Lệnh Chỉ làm Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân được đưa đến Quốc Công phủ.

Các phòng biết tin, tất nhiên phải đến tặng lễ chúc mừng.

Lục thị dù trong lòng vẫn khó chịu, không cam tâm nhưng cuối cùng cũng sai người đưa lễ vật đến.

Xuân Hạnh sau khi đặt đồ xuống, lại lấy ra một bản lễ đơn thỉnh Khương Lệnh Chỉ xem qua: "Tứ phu nhân, đây là lễ đơn hồi môn của người ngày mai. Phu nhân nhà chúng tôi nói, xin người xem qua, có gì không ổn thì cứ nói."

Lục thị vốn trong lòng đang ngột ngạt, muốn buông tay mặc kệ, nhưng vừa nghĩ đến Nhị phu nhân Cố thị, bà ta lập tức nhẫn nhịn, vực dậy tinh thần.

Bà ta không làm, chẳng phải Nhị phu nhân Cố thị đang hăm hở tranh giành đó sao!

Hơn nữa, chuyện lễ vật hồi môn này cũng không có gì khó khăn, trước đó đã chuẩn bị xong rồi.

Tuy nói ban đầu là chuẩn bị cho con dâu, nhưng bây giờ đổi thành em dâu, cũng vẫn dùng được.

Khương Lệnh Chỉ vẫn đang chẻ trúc, một đao bổ xuống, đầu cũng không ngẩng lên: "Đại tẩu quán xuyến việc nhà nhiều năm, làm việc tất nhiên chu toàn, không cần xem."

Hừ, tặng lễ cho Khương gia, nàng mới lười để tâm.

Nàng đây ung dung thản nhiên, Lục thị cũng thấy đỡ việc.

Vốn tưởng rằng chuyện lễ vật hồi môn cứ thế định rồi, ai ngờ, sau khi Lão phu nhân xem qua lễ đơn, lại cảm thấy không xứng với thân phận Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, bèn tự mình chọn thêm mấy rương đồ từ kho riêng, bảo Lục thị thêm vào lễ đơn.

Chuyện này vốn cũng chẳng có gì.

Nhưng sau khi Lục thị xem qua mấy rương lễ vật đó, liền thấy cả người khó chịu, tại sao đồ tốt đều cho vợ lão Tứ?

Bà ta vuốt ve tấm áo choàng lông cáo trắng muốt, than thở với Tiêu Cảnh Bình:

"Ông xem, lòng lão phu nhân thật thiên vị, mấy nàng dâu trong phủ, bà chỉ coi trọng vợ lão Tứ! Vừa xin được cáo mệnh, lại cho lễ vật hồi môn hậu hĩnh như vậy, ông lại nhìn tấm áo choàng lông cáo này xem, một sợi lông tạp cũng không có, chắc chắn là đồ được ban thưởng từ trong cung!"

Tiêu Cảnh Bình mất kiên nhẫn nói: "Bà lại nữa rồi? Ban ngày thì giữ lại của hồi môn của người ta, ban đêm lại nhớ thương lễ vật hồi môn của người ta, bà thật sự không sợ lão phu nhân trách phạt sao!"

Thấy chồng mình nói vậy, Lục thị tức giận nói: "Ông nói cái gì vậy hả? Cũng không nghĩ xem tôi làm vậy vì ai?! Không có của hồi môn đó, tôi còn phải nghĩ cách khác để gom đủ mười vạn lượng cho ông!"

Ánh mắt Tiêu Cảnh Bình lóe lên, vội vàng dịu giọng: "Được rồi được rồi, là tôi không đúng, tôi không nói nữa, bà đừng giận nữa được không?"

 

Loading...