Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/uDJs77hFWU
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ôi chao, Đại tẩu nói gì vậy, không có chìa khóa thì có gì là khó chứ? Tứ đệ muội muốn chuyển hồi môn, thì tẩu cứ việc sai người phá khóa kho ra là xong!
Đại tẩu, chẳng lẽ tẩu bệnh đến hồ đồ rồi hay sao, nếu không thì để muội quản lý việc nhà thêm vài ngày nữa nhé?"
Mấy năm nay, cứ mỗi độ đông về là Lục thị lại đổ bệnh, Cố thị liền thay bà ta quán xuyến công việc trong nhà, lo liệu mọi thứ cho dịp Tết nhất.
Cố thị làm việc vô cùng hào phóng, tiền thưởng ban phát không tiếc tay, trên dưới trong phủ ai nấy đều vui vẻ, ngay cả Quốc Công gia cũng từng khen ngợi bà ta hiền đức.
Cố thị đã sớm nếm được mùi vị ngon ngọt của quyền quản gia, trong lòng cũng nhen nhóm ý muốn tranh đoạt, chỉ chờ cơ hội để bắt thóp Lục thị mà thôi.
Lục thị nghe thấy Cố thị nhắc đến chuyện quyền quản gia liền tức giận nghiến răng, lại sợ bà ta vin vào cớ sự việc hôm nay, đến chỗ Lão phu nhân gây sóng gió.
Bà ta tiến thoái lưỡng nan một hồi, cảm thấy so đo thế nào thì quyền quản gia vẫn là thứ quan trọng hơn cả.
Cắn răng một cái, bà ta cố gắng nặn ra một nụ cười tươi rói: "Nhị đệ muội nói gì vậy? Chẳng lẽ ta lại không nghĩ ra được cách này sao? Ta vốn đang định dặn dò quản gia, sai người phá khóa kho ra đây!"
Khương Lệnh Chỉ nghe thấy bà ta cuối cùng cũng chịu nói ra một câu tiếng người, lúc này mới cong môi cười nhạt, quay đầu nhìn quản gia đang vội vã chạy theo, phân phó dứt khoát: "Phá!"
Quản gia nào dám hé răng nửa lời, vội vàng dẫn người tiến vào: "Dạ! Dạ vâng ạ!"
Nhị phu nhân Cố thị liếc nhìn sắc mặt tái mét của Lục thị, trong lòng vô cùng hả hê, mặt mày hớn hở ra mặt.
Bà ta càng nhìn Khương Lệnh Chỉ càng thấy thuận mắt: "Đệ muội giỏi lắm, muội đừng sợ, sau này ở trong phủ nếu có chuyện gì, cứ việc tìm Nhị tẩu, Nhị tẩu nhất định sẽ chống lưng cho muội."
Khương Lệnh Chỉ liếc mắt nhìn ra được Lục thị và Cố thị vốn dĩ bất hòa, cũng không hề từ chối lời thị hảo nửa thật nửa giả này: "Vậy thì đa tạ Nhị tẩu."
Lục thị trơ mắt nhìn quản gia dẫn một đám người hùng hổ xông vào phá khóa cửa kho, như châu chấu tràn đồng càn quét sạch sẽ kho tàng, thậm chí còn giẫm đạp làm tan nát cả những cây hoa cỏ quý giá trồng trong sân.
Bà ta chỉ cảm thấy tim mình như đang rỉ m.á.u từng giọt.
Bà ta đã từng xem qua danh sách của hồi môn, số hồi môn này, Khương phu nhân thật sự đã dụng tâm chuẩn bị vô cùng chu đáo, ít nhất cũng phải trị giá mười vạn lượng bạc!