[Xì xì xầm... Gớm, thứ tình cảm đến muộn chẳng khác gì rau thối ngoài chợ, lời xin bây giờ mà phát ngấy. Làm thì xin để gì? Xóa những tổn thương ?]
[Nói thật, nếu chị Y Y là mạnh mẽ như siêu nhân, chắc giờ họ vùi xác trong rừng !]
[Chuẩn! Chị Y Y còn sống bước khỏi rừng, vì nhà họ Cố nương tay, mà vì chị bản lĩnh quá lớn, mấy trò mạt hạng đó hại chị !]
[Đừng xin nữa, vô nghĩa lắm! Trước dồn đến đường cùng, giờ quỳ gối van xin?! Đáng c.h.ế.t!]
[Mau mà tự kết thúc !]
[Chị Y Y đừng tha thứ! Thằng chỉ ngu mà còn độc ác! Người ngu mà lương thiện thì sẽ những chuyện tàn nhẫn như !]
[Mình thấy ác nhất vẫn là Cố Minh Châu, Cố Hiên là cô lừa, tưởng là ân nhân cứu mạng, nên mới đủ trò hại Sở Y Y. Giờ tỉnh ngộ , nên cho cơ hội sửa sai chứ nhỉ?]
[Ừ thì cũng tội. Người đẩy Sở Y Y xuống vực là Minh Châu, Cố Hiên chỉ là kẻ đồng lõa, vì hiểu lầm mới sai. Đâu cố ý?]
[Mình nghĩ nếu giờ nhận sai lầm, còn quỳ xuống xin chân thành như thế, thì thể cho một cơ hội. Dù Sở Y Y và cũng là một nhà, một nhà thì nên bao dung, tha thứ cho , chứ cứ chấp nhặt từng một thì vô tình quá …]
[Chuẩn luôn! Người bình thường ai g.i.ế.c chỉ vì xúi? Cha ruột mà kêu g.i.ế.c còn chẳng nữa là một con nhỏ!]
Trên sóng livestream, dân mạng đang cãi như vỡ chợ.
Tại hiện trường, Cố Hiên vẫn đang chằm chằm Sở Y Y với vẻ mặt ăn năn hối , giọng khàn khàn cầu khẩn:
“Y Y, xin … Anh tổn thương em, nhưng sẽ bù đắp. Xin em, hãy cho một cơ hội để chuộc , ?”
Tất cả ánh mắt dồn về phía Sở Y Y.
Cô khoanh tay n.g.ự.c, mặt lạnh như băng:
“Làm sai thì mà tù, cầu xin gì?”
“Với , sớm còn quan hệ gì với cái nhà họ Cố của mấy nữa . Nói chuyện cho cẩn thận , đừng thấy buồn nôn.”
Cố Hiên cứng , ánh sáng trong mắt vụt tắt như ngọn đèn gió thổi tắt, cả như rút cạn sinh khí, bơ phờ như cái xác hồn.
“Y Y, …”
Anh còn tiếp, nhưng đối diện với đôi mắt lạnh lùng vô cảm , bao nhiêu lời đều nghẹn nơi cổ họng, thể thốt nên lời.
Sau khi kết thúc “cuộc xử tội” Cố Minh Châu và Cố Hiên, các phóng viên tiếp tục xoáy ba kẻ phản bội còn : Trương Giai Giai, Tần Tu Hàn, và Đoạn Tương.
“Trương Giai Giai, trong cảnh lúc đó, Sở Y Y chia phần đồ ăn quý giá cho cô. Đó là hành động cứu tinh giữa lúc khốn khó. Thế mà đó, cô phản bội cô , lên truyền hình trắng thành đen, cố tình bôi nhọ cô . Cô từng nghĩ nếu thành công, cô sẽ gánh chịu điều gì ?”
“Nếu vu oan thành công, Sở Y Y thể bắt vì tội mưu sát. Cho dù Cố Hiên c.h.ế.t, thì cũng đủ để khép tội ‘cố ý g.i.ế.c thành’. Đây là cách cô ‘trả ơn’ từng giúp ?”
“Tần Tu Hàn, nghĩ một cơ hội hợp tác đáng giá hơn danh dự và sự trong sạch của một con ?”
“Đoạn Tương, thành tích của vốn nổi bật, nếu chịu khó rèn luyện, từ từ tiến lên, thì tương lai vươn tầm quốc tế cũng chẳng chuyện xa vời. Vậy vì cái gì mà bán rẻ cả nhân cách chỉ để đổi lấy chút lợi lộc vặt vãnh như thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-90-qua-nhien-phat-dien-chinh-la-vu-khi-manh-nhat-de-chong-lai-ca-the-gioi.html.]
“Cả ba , đối với Sở Y Y, thực sự chút cảm kích nào ?”
“Mấy nghĩ về hành vi đ.â.m lưng bạn bè?”
“Các , nhờ việc Sở Y Y chia sẻ đồ ăn, khán giả mới phần nào tha thứ cho hành vi bắt nạt đó của mấy ? Đáng đây là cơ hội để các ‘tẩy trắng’, thậm chí thể nổi tiếng, thăng tiến. Vậy mà tự tay hủy hoại hết tất cả.”
“Nếu một thể liên tục sai đường, thì vấn đề ở chính bản chất. Những hành động đó chẳng qua là nhờ ảnh hưởng tích cực từ Sở Y Y, còn bản tính thật thì vẫn là ngụy quân t.ử.”
“Sau vụ , thể cả ba sẽ tẩy chay khỏi giới giải trí. Các gì ?”
Trước loạt câu hỏi như b.úa bổ, Trương Giai Giai, Tần Tu Hàn, Đoạn Tương đều mặt xám như tro, cúi gằm, dám ngẩng lên.
Họ hối hận.
tiếc là, quá muộn.
“Phịch” Trương Giai Giai quỳ rạp xuống đất, nước mắt nước mũi tèm lem, nghẹn ngào:
“Chị Y Y, em xin … Em dám chống nhà họ Cố, thêm lòng tham trỗi dậy, trong lúc nhất thời hồ đồ nên mới đồng ý cùng Cố Minh Châu và Cố Hiên bôi nhọ chị… Em với lòng chị dành cho em…”
Tần Tu Hàn và Đoạn Tương vẫn còn chút sĩ diện, quỳ như Trương Giai Giai, nhưng cũng cúi gằm mặt, dám thẳng mắt Sở Y Y.
Tần Tu Hàn lên tiếng:
“Sở Y Y, xin … bù đắp cho cô, liệu cô thể cho một cơ hội ?”
Đoạn Tương tiếp:
“Khi nghĩ… dù đồng ý, Cố Minh Châu và Cố Hiên cũng sẽ bỏ qua cho cô. Họ là của cô, họ thì cư dân mạng sẽ tin họ hơn.”
“Dù góp lời, cô cũng sẽ bại danh liệt. Mà nếu về phía họ, ít nhất thể đổi lấy cơ hội hằng mong.”
“ vì lòng tham mà đồng lõa. sai, và mong tha thứ… chỉ bù đắp, xin cô cho một cơ hội bù đắp…”
Sở Y Y thẳng , tay khoanh n.g.ự.c, giọng lạnh như băng tuyết rơi tháng Chạp:
“Không chấp nhận. Không tha thứ.”
Ba sắc mặt trắng bệch, cả run rẩy, cúi gằm mặt, dám thêm một lời.