Thật , Sở Y Y là một sống nguyên tắc.
Sau khi trở về nhà họ Cố, dù luôn cố gắng để hòa nhập với gia đình, cô vẫn ngần ngại hạ , chủ động lấy lòng từng .
Thế nhưng một khi tấm chân tình giẫm đạp, thì cô sẽ bao giờ hạ đó thêm một nào nữa.
Tiêu chuẩn của Sở Y Y để đ.á.n.h giá xem ai xứng đáng với lòng của đơn giản — chỉ cần họ trân trọng món quà cô cẩn thận chuẩn .
Người đầu tiên vứt bỏ món quà cô tặng, chính là Cố Hiên, vì cũng là đầu tiên cô lạnh nhạt.
Tiếp theo là ba.
Sở Y Y tặng ông một chiếc đồng hồ — hàng đại , mà là phiên bản giới hạn đặt vài năm, thuộc dòng cao cấp giới thượng lưu săn lùng, tượng trưng cho đẳng cấp và địa vị.
Tuy nhiên, ông từng đeo lấy một .
Sở Y Y chẳng để bụng, chỉ cần ba chịu nhận quà là cô vui , việc ông đeo với cô quan trọng.
Bình thường, cô vẫn kính trọng ông .
Cho dù ông lúc nào cũng lạnh nhạt, thường xuyên cảnh cáo cô rằng:
“Đừng tranh giành với Minh Châu. Đừng bắt nạt Minh Châu.”
Cô vẫn luôn mỉm nhẹ nhàng, từng tỏ thái độ.
Cho đến hai tháng — chiếc đồng hồ xuất hiện tay của… quản gia.
Lúc đó, Sở Y Y chằm chằm chiếc đồng hồ hồi lâu.
Cô cũng hỏi, ầm lên, chỉ lặng lẽ nuốt xuống cơn thất vọng và tủi .
Sau đó, cô bỏ tiền mua chiếc đồng hồ từ quản gia, sân, dùng đá đập nát, ném thùng rác.
Từ ngày đó trở , thái độ của cô với ba cũng lạnh như băng.
Người thứ ba, là hai.
Anh hai là một tay đua xe chuyên nghiệp.
Sở Y Y bằng cách nào lấy chữ ký gốc của thần tượng hai, còn mua tặng chiếc xe đua từng giúp đó đoạt chức vô địch thế giới.
Anh hai lúc mới nhận xe vui như mở cờ trong bụng, suốt ngày lau xe, khoe xe, thái độ với Sở Y Y cũng đổi rõ rệt, còn chủ động đưa cô chơi.
bao lâu, cho Cố Minh Châu mượn xe.
Kết quả, chạy tới mười phút, cô tông banh xác chiếc xe.
Sở Y Y tức giận hỏi cô cố tình phá xe .
Cố Minh Châu lóc vật vã, sụt sùi xin , vờ đáng thương.
Còn Sở Y Y thì sắc mặt lạnh tanh như tượng, chẳng thèm cô .
Thế là hai nổi nóng, xách b.úa đập luôn chiếc xe, dù lúc đó nó vẫn còn thể sửa .
Không những thế, còn đem bán nó cho ve chai, mắng Sở Y Y là chuyện bé xé to, cố tình gây sự với Minh Châu, còn bắt cô xin Minh Châu.
Sở Y Y xin .
Cô chỉ im lặng thật lâu, chẳng gì nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-88-tam-chan-tinh-cua-co-dem-cho-cho-gam-con-do.html.]
Từ đó, cô cũng cắt đứt quan hệ với hai.
Người thứ tư, là cả.
Anh cả vì công việc bận rộn mà thường xuyên đau đầu và mất ngủ.
Sở Y Y ban đầu thường xuyên giúp xoa bóp vùng đầu, mỗi như , đều ngủ ngon.
Sau , cô tặng một gói hương liệu, bảo là đặc chế theo thể trạng của , chỉ cần đốt khi ngủ là thể thư giãn tinh thần, dễ giấc ngủ.
Quả thật, khi dùng, giấc ngủ của cả cải thiện rõ rệt, cả tâm trạng cũng hơn nhiều.
một ngày nọ, một bạn học y của Cố Minh Châu đến chơi, ngửi thấy mùi hương liệu cả thì liền kêu ầm lên:
“Loại độc hại lắm! Gây vô sinh đấy!”
Thế là cả nhà đồng loạt sang mắng Sở Y Y, cô tâm địa độc ác, hại c.h.ế.t cả.
Sở Y Y bình tĩnh giải thích rằng hương liệu độc, nếu tin thì đem kiểm định, hoặc cho cả khám tổng thể xem sức khỏe lên .
Lúc đó, Cố Minh Châu bên cạnh nước mắt lưng tròng:
“Đó là bạn nhất của em, em tin bạn em! Mọi nghi ngờ bạn em tức là nghi ngờ em, là tin tưởng em!”
Thế là, cần nhiều, cả nhà chọn tin tưởng Minh Châu.
Anh cả tức đến nổi gân cổ, c.h.ử.i Sở Y Y thậm tệ, còn định ném hết gói hương liệu .
Anh còn nhớ rõ, lúc , ánh mắt Sở Y Y vẫn còn lấp lánh… nhưng từng chút từng chút, ánh sáng trong mắt cô dần tắt lịm, cuối cùng chỉ còn sự thờ ơ lạnh lẽo.
Khi bước định vứt gói hương , Sở Y Y giật , hai lời, nuốt trọn cả gói hương liệu bụng, lạnh tanh:
“ là nó độc. Đến ăn bụng còn c.h.ế.t, thì đốt gì chuyện hại? Cứ chờ xem, liệu trúng độc c.h.ế.t .”
Nói xong, cô lên phòng, đầu .
Khi đó, cả nhà chút nghi ngờ, bắt đầu d.a.o động.
Cố Minh Châu liền chen :
“Chắc chắn là em lên phòng để móc họng ói ! Không ói trúng độc ?”
Và thế là họ… tin.
Tin rằng Sở Y Y tuổi còn nhỏ mà mưu mô, độc ác, thủ đoạn.
Người cuối cùng, là .
Chuyện xảy chỉ mới hơn ba tháng , ngay trong cái ngày Sở Y Y rớt khỏi sân khấu.
Hôm đó, cô định vạch trần Cố Minh Châu nhưng thành, ngược còn ngã từ sân khấu xuống.
Cả nhà lập tức phẫn nộ, lao lên sân khấu chỉ để xem Cố Minh Châu — còn cô thì bẹp đất, chẳng ai đoái hoài.
Cố Minh Châu phịch sân khấu, run lẩy bẩy như cầy sấy, nước mắt tuôn như mưa, ai an ủi thế nào cũng ngừng .
Mẹ thì khỏi , thương con gái nuôi như thể con đẻ.