Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 85: Quả bom truyền thông chính thức phát nổ!

Cập nhật lúc: 2026-03-02 07:47:45
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Minh Châu ôm đầu gào lên như nứt cả sân khấu.

 

sụp đổ, gào t.h.ả.m thiết, ngã bệt xuống đất, giọng the thé như tiếng phanh xe hỏng:

 

“Tại mấy thể lén tụi xin phép hả?! Như là phạm pháp! sẽ kiện! sẽ kiện các đến khi nào nhà tù còn chỗ mới thôi!!

Mấy hủy hoại ! Khiến bại danh liệt! cũng sẽ để mấy sống yên!”

 

Đạo diễn khẩy, giọng đầy châm biếm:

 

“Ai lén xin phép?

Trong hợp đồng ghi rõ rành rành:

‘Trong thời gian hợp đồng hiệu lực, để đảm bảo thu thập tư liệu hơn, thể xuất hiện hình thức ẩn ( lén), bên B rõ và tự nguyện đồng ý điều khoản .’”

 

“Ngoại trừ Sở Y Y, năm còn đều là do chính ký hợp đồng trực tiếp. nhớ mấy còn lười đến mức buồn điều khoản, kêu rối rắm phiền phức.

đàng hoàng từng điều cho mấy , còn hỏi hiểu , ý kiến gì – lúc đó các ngậm miệng im ru như tượng đất, giờ còn bày đặt già mồm?”

 

“Ký hợp đồng lúc đó luật sư giám sát, cũng camera từ đầu đến cuối. Nếu cô tin, thể lôi video lúc ký cho cả thiên hạ coi, xem dối !”

 

Cố Minh Châu xong, mặt trắng bệch như tro, sắc đỏ sắc xanh thi nhảy múa mặt cô như đèn disco.

 

Toàn run rẩy như mắc bệnh parkinson giai đoạn cuối.

 

vẫn nhớ... lúc đó đúng là đạo diễn đến chuyện “ lén”.

ngây thơ nghĩ rằng kiểu lén đó chắc chỉ là kiểu "bất ngờ phòng nghệ sĩ lúc sáng sớm", vài tấm mặt mộc rửa cho "thú vị".

 

Ai ngờ " lén" theo đúng nghĩa đen!

 

Cả đám “ngỡ là chơi”, hóa lùa vô chuồng như chương trình động vật hoang dã, camera gắn khắp nơi, từ ngày đầu đến ngày sáu đều full thiếu khung nào.

 

Hợp đồng thì rõ ràng rành mạch, chỉ là bọn họ... ngu nên hiểu.

 

Vậy thì còn trách ai?

Chỉ thể tự ôm cục tức !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-85-qua-bom-truyen-thong-chinh-thuc-phat-no.html.]

Đạo diễn vẫn dừng , tiếp tục vạch mặt bằng giọng đanh thép:

 

“Trước khi rừng, cũng cảnh báo – dù là tình huống gì, các cũng cẩn trọng hành vi, vì sẽ luôn theo dõi nhất cử nhất động!”

 

“Nếu các đàng hoàng, gì cũng chẳng , cùng lắm trúng lúc xí, mất hình tượng xíu thôi, giống như Sở Y Y, mạnh mẽ, hoang dại nhưng xa.”

 

mấy thì ? Nội tâm thối rữa, hành vi thì độc ác, bản chất tởm lợm như , kiểu gì mà lòi bản mặt thật chứ?”

 

[Sướng quá! Cuối cùng cũng lật mặt con Cố Minh Châu ngay thiên hạ! Nhìn nó gào rú vô dụng, thật sự thấy... đời!!]

[Đáng kiếp! Không , thì nhận báo ứng!]

[Nhà họ Cố nuôi nó ăn học, cho nó hưởng vinh hoa suốt hai mươi năm, mà nó đ.â.m chọt chính nhà, độc ác đến cả với Cố Hiên – luôn cưng chiều nó, đúng là tim đen hơn than đá!]

[Cố Hiên cũng đáng! Chính bỏ rơi em ruột, ôm lấy một đứa giả mạo, giờ phản phé suýt mất mạng – báo ứng hiện đời!]

[Đạo diễn chuẩn cần chỉnh, bại danh liệt, mà vì tâm địa vốn thối nát!]

[Đến nước mà còn đổ , còn đạo diễn sai, còn vu oan Sở Y Y, cái mặt dày đó thể dùng gạch lát đường !]

[Trời ơi từng là fan cô đấy! Bây giờ nhớ mấy lời cô từng “ đạo lý” show, ói luôn!!]

[Đừng tự trách, của , là do bọn họ giỏi gài hình tượng cá nhân quá, còn thuê PR với đám dẫn dắt dư luận tung hô, nên mới lừa cả đám dân mạng như tụi . Người ca tụng nhiều quá, sẽ tẩy não, cứ tưởng nó là thánh nữ hóa là rắn độc!]

[ luôn! Hồi đó còn vu oan Sở Y Y, chị , phẫu thuật, đời tư rối loạn, còn gán cho chị cái danh hiệu gì mà “tứ đại nữ”!

Giờ xem, chị Y Y tẩy trang còn gấp mấy Minh Châu trang điểm cả tiếng!]

[Marketing lặp lặp đủ nhiều thì giả cũng thành thật, tẩy trắng cũng thành hào quang, đúng là độc hại y như t.h.u.ố.c mê tinh thần.]

 

Lúc , sân khấu, Cố Minh Châu gào đến nấc, mắt sưng đỏ như quả cà chua chín.

run rẩy bò tới kéo lấy ống quần của Cố Hiên, sụt sịt rên rỉ cầu xin:

“Anh ơi... em còn gì nữa ... giúp em... giúp em với... hu hu hu...”

 

Cố Hiên đang cạnh đó, ánh mắt vẫn trân trối màn hình lớn như mất hồn.

Lúc kéo ống quần quá mạnh, ánh mới dần thu về thực tại.

Anh cúi đầu, ánh mắt dừng khuôn mặt ướt nhèm nước mắt, tủi t.h.ả.m thiết như mèo ướt mưa của Cố Minh Châu.

 

Ánh mắt đó, quen thuộc — đây mỗi khi bắt nạt, cô cũng như .

Giọng điệu đó, cũng giống hệt giọng nũng mỗi về phía .

 

... chỉ trong một giây đó —.

Gương mặt Cố Hiên đột ngột trở nên méo mó, tối sầm .

Một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong mắt , thiêu đốt bộ những gì còn sót của thứ gọi là “tình cảm em”!

Loading...