“Đừng là cần cứu, cho dù lúc đó thực sự thể tránh hiểm nguy, lao đỡ d.a.o giúp – thì cũng chẳng cảm kích gì cả.
Bởi vì… đó là thứ nợ .”
“Nếu thật sự , thì hãy mang theo sự hối hận và tội nghiệt của mà c.h.ế.t nhắm mắt, cả kiếp cũng đừng hòng yên .”
Cố Hiên những lời đó đ.â.m trúng tim gan, mặt đỏ phừng phừng, n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, thở còn nhiều hơn hít .
Sở Y Y lạnh lùng liếc một cái, lưng bước khỏi phòng cấp cứu.
Không lâu , tiếng chuông báo động vang lên, y tá bác sĩ lập tức lao cấp cứu như thủ tục.
chỉ chốc lát , một y tá bước , tiếc nuối thông báo:
“Cố Hiên… qua khỏi.”
“A a a a… con … con trai …!”
Lý Ngọc ngã sụp xuống đất, gào như trời long đất lở.
Bà vươn tay túm c.h.ặ.t lấy ống quần của Sở Y Y, ngẩng mặt đầy nước mắt van nài:
“Con y thuật mà! Sao con cứu ba của con chứ?
Đó là ruột của con mà!
Con còn cứu khỉ trong livestream nữa kìa, con cứu ba?”
Sở Y Y khẽ rũ mi, ánh mắt lạnh như băng bà đang suy sụp:
“Anh xứng.”
“Là con… con hại c.h.ế.t Hiên Nhi… cả Yến Nhi nữa…”
“Không đúng… là … là hại c.h.ế.t chúng nó…
Hiên Nhi thấy áy náy nên mới sẽ cố gắng xin con tha thứ…
Còn Yến Nhi, nó c.h.ế.t để gánh tội…”
“Hu hu hu… là … là hại c.h.ế.t các con…”
Sở Y Y, vốn lưng rời , đến đây thì ngoắt , phất tay gọi mấy chú cảnh sát đang ở gần đó.
“Chú cảnh sát ơi, bà con trai cả c.h.ế.t bà để gánh tội, cháu nghi bà tội nặng, đề nghị mấy chú điều tra kỹ, đừng để lọt một tội phạm nào.”
Nói xong, cô thản nhiên gạt tay bà , dứt khoát rời khỏi bệnh viện cùng Quân Triệt và Phó Ngự từ cửa .
Về đến nhà, Quân Triệt lấy cồn sát trùng, lau chân cho cô mấy lượt, đến mức Sở Y Y chịu hết nổi mới thở phì phì đẩy tay .
Sáng hôm , Sở Y Y nhận cuộc gọi từ phía công an, báo tin Lý Ngọc khai sạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-304-vay-thi-doi-nay-dung-mong-duoc-yen-than-nua.html.]
Cảnh sát :
“Lý Ngọc khai rằng bà chính là đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê và bắt cóc Cố Kiến Quốc và Cố Minh Châu, còn cắt bỏ bộ phận s.i.n.h d.ụ.c của họ.
Lúc chuẩn g.i.ế.c họ thì Cố Yến ngăn , đó Cố Yến đưa hai .”
“Lý Ngọc bà Cố Yến đưa họ . Khi nào cảnh sát tìm hai , chúng sẽ thông báo cho cô.”
Sở Y Y cảm ơn dập máy.
Hồi , Cố Yến từng gửi cho cô đoạn video cảnh Cố Kiến Quốc và Cố Minh Châu c.h.ặ.t hết tứ chi.
Cảnh sát Hải Thành cũng xem video đó, nhưng đến nay vẫn tung tích, rõ họ còn sống … “về nơi xa”.
Trên mạng, dư luận vẫn ầm ĩ tranh cãi trái chiều.
Sở Y Y ý định bịt miệng netizen bằng cách thao túng bình luận – cô thấy điều đó vô nghĩa.
Thế nên cô cũng chẳng buồn quản nữa.
Cô vẫn như , dắt Phó Ngự dạo khắp nơi, sống đời an nhàn tự tại.
, một ngày nọ – cô cảm thấy đang theo dõi .
Suốt mấy ngày liền, đối phương cứ âm thầm bám sát theo .
Quân Triệt cũng sớm phát hiện điều đó. Ban đầu bắt tra hỏi, nhưng Sở Y Y phủ quyết ngay.
“Giờ đối phương chỉ theo dõi chứ tay.
Mình mà bắt, giao cho cảnh sát thì cùng lắm cũng chỉ giam mười mấy ngày – kiểu trừng phạt gãi ngứa , chẳng tay gì cả.”
Sau một hồi suy nghĩ, cô đề xuất:
“Chị định cho cơ hội, để dịp tay với chị.
Nếu thực sự ác ý, chị sẽ ‘tự vệ chính đáng’, tiện tay dẹp luôn mối nguy hiểm .”
Quân Triệt và Phó Ngự đồng thanh phản đối:
“Không ! Quá nguy hiểm!”
Sở Y Y bĩu môi:
“Hai đàn ông yếu đuối, mong manh như cánh hoa thì hiểu gì.
Với mấy thì thể nguy hiểm, chứ với chị đây thì đủ đô .
Mà nếu chút nguy hiểm thật thì chị đây cũng thừa sức ứng biến.”
Quân Triệt: “…”
Phó Dự: “…”
(Nói kiểu thì ai mà phản bác nữa chứ…)