Sở Y Y Cố Hiên với ánh mắt đầy mỉa mai, giọng lạnh như băng:
“Anh … cứu một mạng á?”
“Anh ngu thật giả vờ thế? Anh nghĩ cần cứu ?”
“Nếu tự biên tự diễn mà lao lên ‘diễn hùng cứu mỹ nhân’, thì thậm chí chẳng cần dính lấy một giọt m.á.u nào cả.”
“Giờ bẩn giày , khiến buồn nôn ói, còn mong ơn?
Anh ảo tưởng sức mạnh đấy?”
Cố Hiên trợn mắt cô thể tin nổi, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy:
“Em… em thể lạnh lùng như … em thật sự trái tim ?”
Sở Y Y khẩy:
“ tất nhiên tim, chỉ là các xứng để đối đãi bằng trái tim chân thật .”
“ từng cho các cơ hội đấy. Khi thật lòng đối xử t.ử tế, các xem chẳng khác gì cỏ rác.
Giờ trân trọng?
Mơ thật đấy.”
“Từ cái ngày Cố Minh Châu đẩy xuống từ sân khấu cao, cả nhà các giẫm lên thể đầy thương tích của để chạy tới an ủi cô , cái gọi là tình giữa chúng … chính thức dẫm nát tan tành.”
“Đừng ngụy biện rằng các Cố Minh Châu lừa!
Người trưởng thành , nên khả năng phân biệt đúng sai chứ?
Kể cả các nghĩ đang bắt nạt cô , thì khi thấy hấp hối đất, sặc m.á.u ngoài, ít nhất cũng nên gọi cấp cứu, chứ đạp qua để ôm cô nàng đang ‘sợ quá’ .”
“Cho dù thương, chỉ riêng việc năm các cùng lúc đạp lên, cũng đủ tiễn gặp ông bà – chi là lúc đó trọng thương!”
“Đừng dối nữa.
Lúc đó các chỉ mong c.h.ế.t cho rảnh mắt, đúng ?”
“Ngoài lý do đó, thể nào tìm bất kỳ lời giải thích hợp lý nào cho hành động của các cả.”
Cô là một bằng xương bằng thịt, vô hình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-303-vay-thi-doi-nay-dung-mong-duoc-yen-than-nua.html.]
Cả đám thể nào thấy cô đang thoi thóp đất, thể nào thấy cô đang nôn m.á.u sống.
Thế mà họ vẫn chút do dự mà giẫm qua cô, như thể cô là một cái t.h.ả.m rách vô tri vô giác.
Lúc đó, họ hận cô đến tận xương tủy, hận đến mức nhân cơ hội đó tiễn cô luôn, vĩnh viễn bao giờ ngóc đầu dậy nổi nữa.
Nếu do thể chất cô đặc biệt, thì đổi là một bình thường, giờ cỏ mộ cũng cao tới đầu .
Làm cô thể tha thứ cho một đám từng c.h.ế.t cơ chứ?
Dù đó cô thỏa thuận riêng với Cố Yến, đồng ý sẽ tay với đám nhà họ Cố, nhưng điều đó nghĩa là cô tha thứ.
Cô vẫn hy vọng từng trong họ sẽ kết cục , chỉ là bản cô thể tay trực tiếp, vì cô là công dân tuân thủ pháp luật trong một xã hội pháp trị.
nếu họ tự đào hố chôn , tự tìm đường c.h.ế.t, thì cô sẵn sàng uống , ăn bắp rang, xem vỗ tay hưởng thụ.
Ánh mắt Cố Hiên càng thêm đau đớn, dám thẳng đôi mắt sắc lạnh của cô.
Hồi đó, thực sự cô c.h.ế.t, nhưng đúng là cố tình giẫm qua cô để dằn mặt, chỉ cho cô “một bài học”, để cô bớt đối đầu với Cố Minh Châu.
từng nghĩ rằng việc đó thể lấy mạng của cô.
Sở Y Y tiếp tục, giọng sắc như d.a.o:
“Còn trong chương trình ‘Sinh tồn nơi hoang dã’, Cố Minh Châu đẩy xuống vách đá, mà chỉ cần vài câu ngụy biện của cô , lập tức quyết định giúp che giấu sự thật.
Trong mắt , mạng của thậm chí còn đáng bằng một cú nhõng nhẽo của cô .”
“Vậy lấy cái mặt mũi để xin tha thứ?”
Cô lạnh một tiếng:
“Anh tưởng chắn giùm một cú d.a.o, diễn cảnh đáng thương một chút là sẽ cảm động, xóa bỏ lầm của ?”
“Thôi tỉnh .”
“Đừng dùng mấy thứ ‘ân tình tự biên tự diễn’ để đạo đức trói buộc .”
“Anh chẳng còn tư cách để đòi hỏi bất cứ điều gì từ nữa .”