Lý Ngọc vô cùng xúc động, nước mắt lưng tròng, tay run rẩy siết lấy tay Sở Y Y, giọng nghẹn ngào:
“Y Y…”
“Bốp!”
“Bịch!”
“Aaa—!!”
Còn kịp xong câu, mới gọi một tiếng “Y Y”, Sở Y Y vung tay tát thẳng mặt bà một phát trời giáng, còn Quân Triệt bên cạnh cũng đồng thời vung chân đá một cú khiến Lý Ngọc bay ngược !
Lý Ngọc kịp lời nào t.ử tế, lãnh ngay một cái tát và một cú đá, ngã chổng vó đất, t.h.ả.m hại thể tả.
Phó Ngự thấy Sở Y Y và Quân Triệt đều tay , nếu yên thì đúng là điều, thế là cũng…
Thêm một cú đá!
“Bịch bịch bịch…”
Lý Ngọc lăn thẳng xuống bậc thềm cổng khách sạn, va đập liên tục, đầu óc choáng váng như cuồng.
Sở Y Y phủi tay, giọng còn thấy chút run rẩy:
“Hú hồn, suýt tí nữa bà thêm vài câu buồn nôn. Cũng may phản ứng nhanh.”
“Đi thôi, tụi lẹ kẻo bà hồi sức tới nhây tiếp!”
Ba đầu , vội vã rời khỏi hiện trường.
Vì gấp quá, để ý đường, vô tình dẫm thẳng lên Lý Ngọc mà qua.
Lý Ngọc giẫm đến mức mắt trắng dã, suýt nữa phun m.á.u tại chỗ, mất một lúc lâu mới gượng dậy , đó đất, ôm mặt như mưa.
Bà nhớ Sở Y Y đá xuống sân khấu, lúc đó bọn họ cũng đang vội vàng chạy tìm Cố Minh Châu, và giẫm lên cô mà hề để ý.
Lúc đó cô đau đớn như bây giờ ?
Bà hối hận thật .
Biết sai, bù đắp cho con gái.
… Sở Y Y thậm chí cho bà một cơ hội.
Bà thấy thật vô dụng, chuyện gì cũng hỏng, đến con gái cũng thể nhận .
Bảo vệ khách sạn chậm rãi tới, lễ phép hỏi:
“Thưa cô, cô cần gọi xe cấp cứu hoặc báo cảnh sát ạ?”
Lý Ngọc lắc đầu, nước mắt chảy dài, cả rũ rượi.
Sau khi rời khỏi khách sạn, Sở Y Y lái xe đưa Phó Ngự tham quan những khu vực hoạt động chính ở Kinh Thành, cũng như các trung tâm thương mại lớn.
Do kẹt xe suốt cả ngày, nên đến tối muộn mới kết thúc hành trình "tour du lịch thành phố".
Buổi tối, họ đến ăn tại một khách sạn khác.
Sở Y Y gọi một bàn đầy hải sản, thêm mấy món mang phong vị cơm nhà kiểu Trung Hoa.
Vừa bóc tôm cho Quân Triệt, cô cảm thán:
“Chắc đây là cuối ăn hải sản một cách thoải mái . Bên Bát Nhã Quốc đang xả nước thải nhiễm xạ biển, ăn cũng lo ăn xong đột biến gen nữa!”
Phó Ngự bật :
“Không ngờ cô cũng cập nhật thời sự ghê .”
Anh liếc bàn tay Sở Y Y đang tự nhiên bóc tôm cho Quân Triệt, ánh mắt bỗng tối mấy phần.
Cô quan tâm đến em trai ... đúng là quá mức đấy.
Phó Ngự ngập ngừng vài giây, giả bộ như vô tình, gắp một con tôm bóc sẵn bỏ bát cô:
“Con tôm ngon nè, cô ăn thử xem.”
Quân Triệt nheo mắt, nửa miệng:
“Chắc , chị thích ăn hải sản.”
Phó Ngự cứng đờ, ngượng, lập tức xin :
“Xin nhé, cô ăn … Thấy cô gọi nhiều quá, tưởng là cô thích.”
Sở Y Y nhẹ :
“Em trai thích ăn hải sản, nhưng bình thường cũng cho nó ăn nhiều . Hôm nay là nghĩ tới chuyện chắc còn hải sản an nữa nên mới gọi nhiều một chút để nó ăn cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-286-mot-cu-huc-bay-ca-dam.html.]
Phó Ngự cụp mắt xuống, ánh mắt trầm hẳn .
Cô đối với ngoài thì lạnh nhạt, dửng dưng, chẳng để tâm ai gì… nhưng đối với đứa em trai cùng m.á.u mủ , sủng ái quá mức.
Cả bữa ăn, Phó Ngự ăn gì cũng thấy nhạt nhẽo, đặc biệt là lúc Quân Triệt tay yếu chân mềm, cầm nổi đũa, để Sở Y Y bóc tôm, gỡ cua cho – cảm giác như đang nhai rơm nhai rạ.
Ăn xong, Sở Y Y và Quân Triệt dẫn theo Phó Ngự dạo chợ đêm.
Vì sợ nhận , Sở Y Y vẫn luôn đội mũ, đeo khẩu trang kỹ càng.
Đi ngang một sạp hàng bán mặt nạ, Quân Triệt thấy mấy chiếc mặt nạ hình hồ ly liền mua hai cái – một cho Sở Y Y, một cho .
Cả hai đeo cùng loại mặt nạ, tạo thành một "cặp đôi hồ ly" đặc biệt, vô tình cô lập luôn Phó Ngự ở ngoài.
Quân Triệt một cách mãn nguyện.
Phó Ngự liếc qua, cũng gì, tự mua một cái y hệt đeo lên, ý là:
"Không ai mời? Không , tự chơi!"
Quân Triệt liếc bằng ánh mắt lạnh như băng.
Phó Ngự nhún vai, thong thả mỉm :
“ chỉ là … gia nhập hội thôi mà.”
Quân Triệt khịt mũi:
“Đồ bắt chước!”
Rồi kéo tay Sở Y Y thẳng.
Mới vài bước, Quân Triệt thấy sạp hàng bán băng đô tai thỏ phát sáng, thế là mua tiếp hai cái – một cho , một cho Sở Y Y.
Sở Y Y nhận lấy, nhíu mày :
“Mặt nạ hồ ly mà đội thêm tai thỏ… vẻ ăn nhập gì á?”
Quân Triệt “mốt”:
“Bây giờ chuộng phong cách đủ kiểu đó nha!”
Sở Y Y nhún vai:
“Vậy thì để chị… phối thêm cặp sừng bò , chị thích cái đó hơn!”
Nói xong, cô vui vẻ đội luôn một băng đô sừng bò phát sáng lên đầu.
Đội xong, cô húc nhẹ Quân Triệt với vẻ mặt ranh mãnh:
“Tới nè!”
Không ngờ cú “húc nhẹ” đó… mạnh hơn cả trâu thật, Quân Triệt húc lùi cả một mét!
Phó Ngự bên cạnh nhịn , bật :
“Cơ thể yếu đến luôn ? Con gái chắc chẳng thích con trai yếu đuối thế ha!”
Quân Triệt lập tức trừng mắt, ánh lạnh buốt b.ắ.n về phía Phó Ngự.
kịp phản pháo…
Sở Y Y sang, húc nguyên cặp sừng Phó Ngự, kèm theo một tiếng hô hùng hồn:
“Tới lượt đó – zô nè!”
Bịch bịch bịch—.
Phó Ngự loạng choạng lùi liên tục mấy bước, lúc thì phát hiện … húc bay xa hơn cả Quân Triệt.
Phó Ngự: “…”
Sở Y Y phá lên như trẻ con:
“Haha, trò vui thật đó nha!”
Quân Triệt lập tức giật giật mí mắt, lo lắng cực độ, còn tâm trí nào để đá xoáy Phó Ngự nữa.
Cậu nhào tới ôm chầm lấy Sở Y Y, hoảng hốt hét lên:
“Chị ơi, bình tĩnh! Đừng húc nữa mà!!”