Sắc mặt ba Quân phần khó coi.
Sở Y Y vội vàng đưa tay nhéo nhẹ tay Quân Triệt, ý bảo ngừng , dịu giọng sang với ba :
“Ba đừng Quân Triệt linh tinh. Việc con về nhà họ Sở, liên quan đến ai cả, đó là quyết định của con, do ai ép buộc.”
Ba Quân thì tìm lối thoát, cũng nhắc chuyện đó nữa.
Ba Quân nghiêm giọng chuyển đề tài:
“Con nên giấu chúng để tham gia cái show nước ngoài đó. Dù con con ruột, nhưng chính thức chúng nhận nuôi, thì từng hành động, lời của con đều thể ảnh hưởng đến danh tiếng của nhà họ Quân.”
“Tham gia mấy show nhỏ nhặt như cái ‘Sinh tồn nơi hoang dã’ thì , ai bắt bẻ . những gì con trong ‘Sinh tồn cực hạn’ nếu quá lên, thì sẽ rắc rối lớn đấy!”
Nhà họ Quân là gia tộc quan hệ hợp tác đặc biệt với một cơ quan nhà nước, nếu trong nhà xảy chuyện gì trái pháp luật, thì hậu quả khó lường.
Sở Y Y còn kịp mở miệng, Quân Triệt nhướng mày đáp lời:
“Chị con tham gia chương trình ở nước ngoài, theo luật bên đó mà việc. Chẳng lẽ ba còn định dùng luật Hoa Hạ để xử lý việc hợp pháp ở nước ngoài ?”
“Chứ gì nữa, ba tính đòi tội xuyên quốc gia đấy?”
Ba Quân cau mày:
“Tuy đến mức xử lý pháp lý, nhưng sẽ kẻ nhân cơ hội bịa đặt, bôi nhọ, tìm cớ gây sự.”
Quân Triệt nhún vai, hờ hững đáp:
“Vậy thì đó là chuyện của họ. Người nên tự kiểm điểm chính là bọn họ.”
Sở Y Y cúi thấp mắt, nhẹ giọng :
“Nếu những việc con ảnh hưởng đến nhà họ Quân, thì con thể cắt đứt quan hệ, rời khỏi gia tộc.”
“Dù bên ngoài ai cũng con là con gái của nhà họ Sở, họ sẽ lôi nhà họ Quân . Nếu đổ thừa, cũng là đổ lên đầu nhà họ Sở .”
Không khí trong phòng lạnh vài phần.
Giọng Quân Triệt trở nên trầm lặng, bình thản đến mức lạnh lẽo:
“Nếu chị rời khỏi nhà họ Quân, thì em cũng sẽ theo.”
Mặt ba Quân lúc trắng lúc đỏ, tức đến nghẹn họng nên lời.
Trong lòng ông nghẹn một câu:
“Trong lòng thằng con , ba chẳng bằng nổi cái móng tay của con bé !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-271-muon-mai-o-ben-chi.html.]
Mẹ Quân tuy trong lòng cũng vui vẻ gì, nhưng để dỗ dành con trai, bà dịu giọng hơn hẳn:
“Thôi , đừng mấy lời ngốc nghếch nữa. Cả hai đứa đều là nhà họ Quân, mãi mãi là một nhà. Dù chuyện gì xảy , thì gia đình cũng sẽ cùng đối mặt, chi tới chuyện rời ?”
“Ba ủng hộ Y Y tham gia những chương trình đó, cũng chỉ vì lo lắng cho sự an của con thôi.”
Quân Triệt vẫn hừ một tiếng đầy bất mãn.
Ba Quân bèn tiếp:
“Bây giờ hai đứa về , thì cũng đừng chạy lung tung nữa.”
“Quân Triệt, con hứa với ba, chuyến , con sẽ bắt đầu tiếp xúc với việc của gia tộc.”
Quân Triệt uể oải đáp:
“Con học một thì vô đầu . Phải chị cùng, con mới chuyên tâm học hành.”
Ba Quân tức đến xanh mặt đỏ mặt, gằn giọng:
“Con hai mươi tuổi , học cách độc lập suy nghĩ, độc lập trưởng thành! Chuyện gì cũng chị cùng, con tưởng hai đứa là sinh đôi dính liền ?”
Ông đến giới hạn chịu đựng.
Hồi mới trở về, Quân Triệt vì từ nhỏ sống cùng Sở Y Y, nên phụ thuộc cô gần như tuyệt đối. Ăn, ngủ, học, thậm chí là chơi — cái gì cũng dính lấy chị.
Từ nhỏ đến tận năm mười ba tuổi, hai đứa còn ngủ cùng phòng.
Sau lớn , thể ngủ chung nữa, nên mới tách phòng. Quân Triệt nhất quyết đòi ở phòng sát bên, còn đục tường một cánh cửa thông phòng, để đêm hôm gọi, Sở Y Y ngay.
Nếu cho , sẽ cả đêm ngoài cửa, trông thê t.h.ả.m đến mức ba còn rơi nước mắt.
Cuối cùng họ đành đồng ý.
Một năm , khi Sở Y Y về nhà họ Sở, Quân Triệt cuối cùng cũng còn bám theo nữa.
Ba Quân còn tưởng thằng con rốt cuộc học cách độc lập.
Kết quả…
Quân Triệt cho tạc một bức tượng Sở Y Y đặt trong phòng, như mới ngủ .
Bây giờ Sở Y Y về , thì bệnh dính chị của tái phát phần.
Ba Quân chỉ xoa trán than thở:
Cái đứa "chị-bảo-nam" , bao giờ mới chữa đây trời?