Bạch Hổ thì hai mắt sáng rực, dụi đầu tay cô đầy thiết, miệng phát tiếng ư ử đáng yêu, như thể đang nhắc cô đừng quên lời hứa.
Lời hứa , từ nay trở thành niềm hy vọng duy nhất còn sót trong cuộc đời của nó.
...
Sở Y Y và Quân Triệt bước lên máy bay, chuyên cơ nhanh ch.óng cất cánh, rời khỏi hòn đảo.
Bạch Hổ đất, ngẩng đầu trông theo, chiếc máy bay xa dần, xa dần, cho đến khi nó biến mất khỏi tầm mắt, mà vẫn chịu rời .
Nó bắt đầu nhảy nhót vui vẻ, tung tăng chạy quanh một vòng lớn.
Mặc dù cô gái loài rời , nhưng cô hứa sẽ đến thăm nó.
Họ vẫn sẽ gặp .
Thật bao.
Nó chăm chỉ luyện tập, gặp , trở thành một con hổ thật uy mãnh, để khiến cô trầm trồ ngưỡng mộ, như cô mới thường xuyên đến thăm nó!
Nghĩ tới đây, Bạch Hổ liền bắt đầu chạy tới chạy lui, chăm chỉ rèn luyện sức mạnh.
...
Sau hơn hai mươi tiếng bay, máy bay hạ cánh tại sân bay thủ đô Hoa Hạ.
Sau khi xuống máy bay, Sở Y Y trở về nơi ở riêng của .
Dù phần lớn thời gian sống tại nhà họ Quân, nhưng cô vẫn giữ cho một chốn riêng tư, thỉnh thoảng đến đó để ở một , hoặc để tập luyện.
Quân Triệt từ lúc xuống máy bay cũng rời cô nửa bước, tất nhiên là cũng theo cô về nhà riêng.
Dù đây là “địa bàn riêng” của cô, nhưng với cái tính dính của Quân Triệt, cũng theo, cô đến đây, cũng mặt.
Căn nhà riêng đó thậm chí còn sẵn đồ dùng sinh hoạt của .
Sau khi sắp xếp đơn giản, hai lên đường rời khỏi nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-269-chi-hua-voi-em-duoc-khong.html.]
Khoảng một giờ , họ đến phòng thí nghiệm ngầm ở ngoại ô.
Đứng cánh cửa thép lạnh lẽo, Quân Triệt khẽ :
“Em chờ chị ngoài .”
Sở Y Y khẽ gật đầu, ép .
Mỗi đến đây, Quân Triệt đều dừng ngoài cửa, từng bước trong phòng thí nghiệm, càng dám mặt chị Nại.
Có lẽ, thể chấp nhận , con gái từng mạnh mẽ, lạc quan và bụng như chị Nại, trở thành một xác bất động tàn tạ đến thế, nên dám đối diện.
...
Sở Y Y bước một trong, đến thẳng phòng bệnh nơi chị Nại đang .
Chị vẫn như , cắm đầy dây dẫn và ống truyền, lặng lẽ đó, chẳng khác gì một con b.úp bê vô hồn, chút sinh khí.
Nếu nhờ thiết giám sát tim mạch vẫn còn d.a.o động, gần như chẳng thể tin rằng chị vẫn còn sống.
Sở Y Y xuống bên giường, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay gầy guộc, xương xẩu, lạnh buốt của chị .
Cái cảm giác lạnh lẽo khiến cô mũi cay xè, nước mắt lặng lẽ dâng đầy hốc mắt.
“Chị Nại, chẳng chị hứa với em ? Rằng khi em về, chị sẽ tỉnh mà… Bây giờ em về , tại chị giữ lời hứa?”
“Em và Quân Triệt chị báo thù , những kẻ từng bắt nạt chị, còn một ai sống sót cả. Chị cần sợ nữa, tỉnh … ?”
Người giường vẫn im lìm, lấy một phản ứng.
“Chị Nại, em thực sự cần chị… Em nhớ những ngày xưa vô cùng, ba chị em cùng nương tựa, cùng vượt qua thứ…”
“Bây giờ em và Quân Triệt đều trưởng thành, thể kiếm tiền, thể tự bảo vệ … Sau , chị cần bảo vệ bọn em nữa, mà là bọn em bảo vệ chị!”
“Chị , giờ chị từng từ chối bất cứ yêu cầu nào của em. Dù em đòi gì nữa, chị cũng luôn chiều theo.”
“Vậy bây giờ… đây là yêu cầu cuối cùng của em. Chỉ cần chị đồng ý, , chuyện em đều lời chị hết.”
“Chị Nại… Em chị tỉnh … Chị hứa với em, ?”