Sở Y Y gật đầu:
“Ừm, mời đến đây thì để họ chơi cho vui vẻ.”
“Hôm qua bọn họ chơi uể oải quá, kết quả thua. Không hình phạt ?”
Quân Triệt đỡ Sở Y Y xuống, hỏi:
“Chị ý tưởng gì ?”
Sở Y Y nghĩ một lát, :
“Không thể phạt quá nặng, nếu thì bọn họ chơi tiếp kiểu gì nữa.”
“Phạt nhẹ nhàng thôi, gọi là lệ là .”
Quân Triệt gật đầu đồng tình:
“Được, em hiểu .”
“May mà em cho mang mấy cây kim thép đặc biệt đến. Những cây kim đó cơ quan bên trong: một khi đ.â.m thì cơ quan sẽ bật hàng loạt gai nhọn nhỏ xíu, cố định luôn cây kim, thể rút dễ dàng.”
Rồi đầu gọi:
“A Bắc, sắp xếp .”
A Bắc lập tức lệnh cho đám vệ sĩ hành động theo chỉ thị.
Sau khi hình phạt kết thúc, tất cả những ngã vật xuống đất.
Đau chân quá, ai còn nổi.
Quân Triệt sang hỏi với vẻ hứng thú:
“Chị để họ chơi trò gì tiếp theo ?”
Sở Y Y bĩu môi, giọng đầy chán ghét:
“Người ngợm thì bẩn thối, là buồn nôn. Chị lãng phí thời gian quý báu của đám rác rưởi . Đừng chơi nữa, kết thúc sớm .”
Quân Triệt gật đầu ngay:
“Vâng, chị hết.”
“Để Dược Hãn, Mai Xuyên Khốc T.ử và Phác Thượng Dẫn xử lý đám còn . Sau đó chúng xử bọn chúng , chị thấy thế nào?”
Năm đó đầu têu hại chị Nại, chính là ba thằng cặn bã đó, trò tởm nào cũng do chúng nó nghĩ .
Chỉ cần giữ chúng, chăm sóc “đặc biệt” là đủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-262-de-ong-ta-tu-minh-nem-thu-cam-giac-do.html.]
Sở Y Y gật đầu, ý kiến gì.
Quân Triệt lập tức cho truyền lệnh.
Khi thấy tên chỉ định, Dược Hãn, Mai Xuyên Khốc T.ử và Phác Thượng Dẫn đồng loạt sáng mắt.
“Chọn chúng riêng thế , chẳng lẽ là định tha cho một con đường sống?”
Cả ba lập tức quỳ sụp xuống, ngẩng đầu về phía hai đang cao cao tại thượng.
Dược Hãn run giọng hỏi:
“Nếu… nếu chúng theo lời hai vị, sẽ tha mạng ?”
Sở Y Y bật khẩy.
là… gan cũng to thật đấy.
Làm ăn cả đời, mà vẫn còn ngây thơ như thiếu niên mười bảy tuổi ?
Cô cong môi, như :
“Còn xem biểu hiện của các thế nào . Nếu , thể cân nhắc… cho một cơ hội.”
Dược Hãn trong lòng mừng như điên, trong mắt thoáng lên một tia sáng — như thể thấy ánh sáng nơi cuối đường hầm.
“ nhất định sẽ khiến cô hài lòng! Cô lời giữ lời nhé!”
Sở Y Y chỉ khẽ khinh bỉ.
Dược Hãn vì giữ mạng, bắt đầu biện minh cho bản :
“Sở Y Y, cô báo thù cho chị em của . Năm đó chuyện của cô , quả thật tham gia, nhưng cũng bọn họ xúi giục, chỉ là ép buộc thôi! Người thực sự tay hại cô là bọn chúng, !”
“Năm xưa chúng đối xử với chị gái thế nào, giờ sẽ hành hạ bọn chúng y như !”
Dược Hãn quỳ rạp xuống đất, nước mắt nước mũi tèm lem, lóc van xin:
“Cô Sở, thành tâm nhận thế , xin cô rộng lượng tha cho một con đường sống!”
Mai Xuyên Khốc T.ử cũng vội vàng lắc đầu phủi sạch trách nhiệm:
“ cũng ép buộc! Nếu bất đắc dĩ, tuyệt đối đời nào tay với chị cô ! Mọi chuyện là do đám giật dây cả!”