Sở Y Y: “…” Thằng nhóc , lớn tướng mà cái miệng vẫn y chang hồi bé, yên phút nào.
Là chị gái, cô cảm thấy trách nhiệm giáo huấn đứa em hỗn láo một trận nên hồn.
Thế là, cô lôi Quân Triệt đè xuống đất, dùng nắm đ.ấ.m đầy “yêu thương” mà dạy dỗ từ đầu tới chân.
Một lát , cả hai bàn ăn.
Sở Y Y mặt biến sắc, còn Quân Triệt tuy vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng mắt trái thâm tím, khóe miệng bên sưng đỏ — rõ ràng là “buổi học yêu thương” khá nặng đô.
“Biết sai ?” Sở Y Y nghiêm nghị hỏi.
Quân Triệt ngoan ngoãn gật đầu:
“Biết ạ.”
“Lần còn dám nữa ?”
Quân Triệt gật đầu, vẻ mặt vẫn ngoan:
“Lần vẫn dám ạ.”
Sở Y Y đen mặt: “…”
Quân Triệt khẽ , giọng trong trẻo đầy nghiêm túc:
“Socola cứng quả thực ngon hơn loại loãng.”
Sở Y Y nghiến răng:
“Em thích ăn đồ cứng thế cơ ? Vậy để chị đút thêm cho em vài cú đ.ấ.m cứng như thép nhé!”
Thế là, Quân Triệt cô đè , tiếp tục… “ăn đ.ấ.m”.
Vài phút , hai về bàn ăn.
Lúc , mắt của Quân Triệt cũng thâm tím, khóe miệng bên trái cũng sưng vù, trông… đối xứng hảo.
Sở Y Y giả vờ dịu dàng hỏi:
“Còn ăn thứ gì cứng như thép nữa ?”
Quân Triệt lắc đầu, chi là ngoan:
“Đau miệng , ăn nổi.”
Sở Y Y gật đầu hài lòng, đẩy lọ socola tới mặt :
“Vậy thì ăn đồ mềm .”
“Nè, cả não heo nữa, cũng mềm, tất cả đều dành cho em đấy.”
Quân Triệt vô tội chị:
“Tay em đau… chị đút cho em .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-260-do-tre-con.html.]
Sở Y Y mỉm , múc một muỗng socola sền sệt, nhẹ nhàng đút miệng .
Quân Triệt cũng mỉm , nuốt một cách vui vẻ — thấy khó chịu gì.
Từ nhỏ đến lớn, tâm lý của vốn dạng tầm thường.
Sau bữa tối, hai ở hiên nhà, ngắm trời.
Bầu trời đêm nơi xa rời phố thị lúc nào cũng đặc biệt lộng lẫy, dày đặc như tranh vẽ trong truyện cổ tích.
Chỉ điều, ngoài thiên nhiên thì… muỗi cũng “thiên nhiên” theo.
A Nam và A Bắc cầm vợt muỗi chạy vòng quanh, ngừng đập muỗi bảo vệ chủ nhân.
A Đông thì lôi cả cây đàn piano , chơi một bản nhạc du dương dịu dàng.
Tiểu Tây phe phẩy quạt gió phía hai , tận tụy như một cơn gió mùa hè dịu mát.
Khung cảnh thi vị của chủ nhân bốn hầu trung thành âm thầm gìn giữ.
Sở Y Y thích khung cảnh đó, mãi chán. Cô ngắm suốt hai ba tiếng, đến khi thấy mỏi mới vươn vai chuẩn nghỉ.
Vừa sang, cô phát hiện Quân Triệt ngủ gật ghế, đầu nghiêng nghiêng, thở đều đều.
Bình thường lúc tỉnh thì đáng ghét là thế, nhưng lúc ngủ ngoan cực kỳ, hiền lành như mèo con.
Sở Y Y sang Tiểu Tây, nhỏ giọng :
“Cậu bế Quân Triệt về phòng , để em ngủ giường.”
Tiểu Tây vội xua tay:
“Xin tiểu thư, dám bế công t.ử. Nếu công t.ử lén bế lúc ngủ, sẽ giận.”
Sở Y Y giật khóe miệng:
“ bảo bế nó về phòng cho nó ngủ đàng hoàng, chứ bảo chiếm tiện nghi nó ?”
Tiểu Tây vẫn kiên quyết:
“ dù , sự cho phép của công t.ử, vẫn dám đụng .”
Sở Y Y bất lực:
“Thế thì gọi A Nam, hai khiêng nó phòng!”
Tiểu Tây khổ sở :
“Khiêng lên cũng chạm công t.ử, bọn dám ạ.”
Sở Y Y chỉ cạn lời.