Từ khi bước khỏi cửa khoang trực thăng, ánh mắt của Quân Triệt từng rời khỏi Sở Y Y dù chỉ một giây.
Ngay khi đặt chân xuống đất, nhấc chân định bước về phía cô.
mới nhấc lên đột ngột dừng , sang thì thầm điều gì đó với quản gia bên cạnh.
Người quản gia khẽ gật đầu, lấy điện thoại , nhanh ch.óng thao tác một hồi.
Chỉ trong chốc lát, bộ thiết phim đang hoạt động xung quanh Sở Y Y lập tức tắt hết – còn chiếc camera nào hoạt động.
Trong lúc đó, Sở Y Y chủ động bước về phía .
“Quân Triệt, em tới đây?” cô tới nở nụ chân thành.
Từ cô trở về nhà họ Sở một năm , hai gặp .
Giờ , gương mặt Quân Triệt bớt phần non nớt, cao lên thấy rõ – Sở Y Y cao 1m70, giờ gần cao hơn cô cả cái đầu.
Hồi còn nhỏ, năm 12 tuổi, cô vẫn còn cao hơn Quân Triệt, thế mà bẵng một thời gian, như "tưới phân bón tăng trưởng", cao vùn vụt như thổi.
Cô từng thử mấy cách "hạ thổ phong thủy" kiểu mê tín để kìm chiều cao của : nào là vô tình ngang qua đầu, nào là mở ô trong nhà... chẳng cách nào hiệu quả.
Trên gương mặt Quân Triệt hiện lên nụ nhàn nhạt, rằng, dang tay ôm c.h.ặ.t lấy cô.
Giọng thanh trong nhưng pha chút khàn khàn, khẽ:
“Chị , em nhớ chị.”
Sở Y Y vỗ nhẹ lên lưng :
“Chị mấy hôm nay tắm , em ngại mùi ?”
Trên Quân Triệt phảng phất mùi cỏ non dễ chịu, nhẹ nhàng và sạch sẽ.
So với bản , Sở Y Y chỉ thấy bản chút... luộm thuộm.
Quân Triệt siết c.h.ặ.t vòng tay, khẽ thì thầm:
“Dù chị mùi gì, em cũng chê.”
Bạch Hổ cũng hào hứng chạy tới, hí hửng vòng vòng quanh hai .
Sở Y Y đẩy Quân Triệt một chút, nhưng nắm tay cô buông – y hệt như hồi còn bé, lúc nào cũng quấn lấy cô như keo con voi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-240-cau-lai-nho-moi-thu-nam-xua.html.]
Cô liếc mắt Bạch Hổ đang ngốc nghếch vòng bên cạnh, thắc mắc hỏi:
“Sao em đưa nó tới khu rừng bên ?”
Trước khi thu phục Bạch Hổ, cô nhờ Phó Ngự sắp xếp mang nó đưa cho Quân Triệt chăm sóc.
Ý của cô rõ ràng: nó tiếp tục lên võ đài hại , cũng nó đem vật thí nghiệm gene tạo thêm quái vật như nó nữa.
Chẳng ngờ, Quân Triệt thả nó rừng.
Quân Triệt thản nhiên đáp:
“Nuôi nó tốn tiền lắm, em để nó tự kiếm cơm ăn chứ. Em bán nó cho chương trình , năm triệu đô la Mỹ – đủ để nó ăn no suốt đời.”
Sở Y Y tròn mắt:
“Em bắt nó kiếm cơm tự nuôi ? Vậy giờ em còn định mang nó về nữa ?”
Quân Triệt gật đầu:
“Không thể để nó ở rừng mãi . Nó mà ở đây sẽ phá hỏng cân bằng sinh thái.”
“Nó to như thế, ở trong tự nhiên gần như là vô địch. Nó hung hăng, hiếu chiến, nếu cứ để nó ở , sinh vật trong rừng con nào sống yên .”
“Vả , con hổ do nuôi lớn từ nhỏ, quen với việc sống cùng con . Nếu thả nó về tự nhiên, khả năng nó sẽ mò đến khu dân cư hại .”
Quân Triệt bình tĩnh phân tích.
Sở Y Y ngẩn .
Cô thật sự nghĩ sâu xa đến .
Nghe Quân Triệt , cô mới nhận – Bạch Hổ đúng là phù hợp sống trong rừng.
Chuyện nó cạnh tranh sinh tồn với các loài khác trong rừng còn là chuyện nhỏ, vấn đề lớn hơn là – nó từng ăn thịt , và... vẫn còn "khẩu vị" với loài .
Trong rừng, mấy nó với ánh mắt như thể đang ... bữa trưa.
Nếu Sở Y Y đè ép nó bằng uy lực, khi cả nhóm trong rừng thành... thịt hổ .
Nó mà ở rừng, kiểu gì cũng ngày tự lết khỏi đó để tìm khu dân cư gần nhất kiếm ăn.
Quân Triệt bình thản tiếp:
“Nếu chị giữ nó, em kêu xử lý nó luôn.”
Cậu sang quản gia bên cạnh:
“A Nam, sắp xếp g.i.ế.c nó .”