Có dây an hỗ trợ, chỉ mất hơn mười phút, Sở Y Y nhanh ch.óng đặt chân xuống chân núi.
Tháp Na và Lạc Phu thấy cô xuống tới nơi, lập tức bật dậy, bước nhanh đến bên cạnh cô, lo lắng hỏi:
“Cậu chứ? Có thương ở ?”
Sở Y Y thản nhiên đáp: “Tớ . Cờ quốc gia cũng kéo lên .”
Trên gương mặt Tháp Na hiện lên nụ chân thành từ tận đáy lòng, “Chúc mừng .”
Lạc Phu cũng gật đầu tán đồng, gửi lời chúc mừng.
Bạch Hổ thì vui mừng lượn vòng vòng quanh cô.
Sở Y Y vung tay đập một cái lên trán nó: “Đừng nữa, ch.óng hết cả mặt.”
Bạch Hổ ngoan ngoãn dừng , vẻ mặt ấm ức kế bên cô như một chú mèo lớn bỏ rơi.
Sở Y Y nghiêm túc với nó:
“Chị sắp rời khỏi nơi . Không thể đưa em theo . Em tự về rừng sống nhé.”
Đại Bạch Hổ lập tức phắt , đưa cái… m.ô.n.g về phía cô.
Một con hổ đang giận dỗi chính hiệu.
“Dù thì chị cũng rõ , em về là chuyện của em. Có c.h.ế.t khát giữa sa mạc thì cũng liên quan đến chị .”
Bạch Hổ càng tủi , hai cái móng cào đất loạn xạ như đang trút giận.
Sở Y Y lười tranh cãi, , tới cùng Tháp Na và Lạc Phu, ba cùng chờ trực thăng đến đón.
Thế nhưng họ đợi mãi, hết giờ sang giờ khác, cho đến khi mặt trời sắp lặn , vẫn thấy bóng dáng trực thăng của tổ chương trình.
Tháp Na bắt đầu sốt ruột:
“Sao lâu mà vẫn trực thăng tới đón bọn ?”
“Mấy mùa , chỉ cần xuống tới chân núi là tổ chương trình liền cử trực thăng đến. Chờ thí sinh leo xuống xong thì trực thăng cũng kịp tới nơi, đưa về trao giải.”
“Lần tại chậm ?”
Lạc Phu khẩy đầy mỉa mai:
“Không là thấy thắng Mỹ, nuốt trôi nên cố tình cho trực thăng đến đón chứ gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-239-thang-em-trai-yeu-duoi-khong-tu-lo-noi-cho-minh-cua-co.html.]
Sở Y Y im lặng .
Ba tiếp tục chờ thêm một lúc, đột nhiên từ phía xa bóng trực thăng đang bay tới.
Tháp Na chỉ tay về phía đó, hưng phấn hét lên:
“Nhìn kìa! Trực thăng tới !”
khi trực thăng đến gần hơn, sắc mặt cô liền đổi, nhíu mày :
“Không ... đây trực thăng của tổ chương trình! Trực thăng chương trình luôn dán poster quảng bá chương trình mà.”
Sở Y Y cũng ngẩng đầu theo, quả nhiên là trực thăng lạ.
Cả nhóm bắt đầu cảnh giác, ánh mắt dán c.h.ặ.t chiếc trực thăng đang tiến gần.
Không lâu , trực thăng hạ cánh xuống một bãi đất bằng phẳng cách họ trăm mét.
Cửa khoang mở .
Một đàn ông mặc đồng phục quản gia bước xuống đầu tiên.
Do cửa khoang cao, đặt một cái rương lớn bậc bước ngay chân cầu thang máy bay.
Ngay đó, một thanh niên dáng cao ráo, từ trong khoang chậm rãi bước .
Người quản gia cẩn thận đỡ tay , dìu từng bước từng bước từ trực thăng xuống mặt đất.
Người thanh niên mặc nguyên một cây đồ đen giản dị, tuy kiểu cách nhưng khí chất khiến cảm thấy lạnh lùng, cao quý, như thuộc về thế gian .
Tháp Na hít sâu một , kinh ngạc thốt lên:
“Trời đất, trai quá ! Nhìn như phương Đông , nhưng giống của tổ chương trình… Họ tới đây gì nhỉ?”
Lạc Phu cảnh giác lùi nửa bước, thì thầm:
“Cẩn thận, lỡ đến với ý đồ thì ?”
Sở Y Y lúc ngẩng lên kỹ, khựng một nhịp, khóe môi cong lên nụ dịu dàng.
“Không cần lo, họ .”
Tháp Na và Lạc Phu sang cô, đầy nghi hoặc:
“Cậu quen họ ?”
Sở Y Y tươi:
“Ừ. Người đó chính là em trai yếu đuối, tự lo cho bản của tớ đấy.”