"Rầm!"
Dược Hãn đập mạnh một cú xuống bàn, gào lên giận dữ:
“ tin mấy trò mê tín dị đoan đó! Sở Y Y chẳng qua chỉ là một con bằng xương bằng thịt!”
“ tin cô tìm chỗ !”
“Cho dù cô tìm đến tận đây, chúng từng , chẳng lẽ ngăn nổi cô ?”
“Mấy đúng là một lũ vô dụng! Nhát c.h.ế.t đến là cùng!”
Đám trong phòng đưa mắt sang Kiệt Bạo Nhĩ, ai nấy đều gì đó nhưng thôi.
Bọn họ chỉ mong Sở Y Y đừng chỗ , bởi giờ đây, chỉ cần tên cô thôi, thấy gai cả sống lưng.
Dược Hãn tiếp tục gào lên:
“Tiếp tục cử tìm! tin trị nổi một đứa đàn bà!”
“Chỉ là một ả đàn bà Trung Hoa, đừng hòng chơi trò tà môn mặt !”
“Mấy kẻ Hoa Hạ từng tham gia các kỳ thi đều thu phục ngoan ngoãn như cún. Sở Y Y cũng ngoại lệ!”
“Uy quyền của nước Mỹ chúng , ai phép thách thức!”
Không ai ngăn cản ông .
Họ sợ Sở Y Y, hy vọng Dược Hãn thể khống chế cô.
Ngay lập tức, Dược Hãn điều thêm một đội vũ trang xuất phát.
Hai tiếng – đội đó mất liên lạc.
Dược Hãn phục, gom thêm một đội mới, bắt họ bật camera livestream suốt đường , để ông tận mắt xem rốt cuộc xảy chuyện gì.
...
Chưa bay đến nửa đường, video bỗng nhiên tắt ngóm.
Chỉ vài phút – mất liên lạc bộ.
Dược Hãn như gãy gục xuống ghế, mặt còn giọt m.á.u:
“Rốt cuộc là chuyện quái gì ...? Chẳng lẽ Sở Y Y... thật sự con ?”
“Không... Không thể nào!”
“Lập tức điều tra lý do video mất tín hiệu! Tại liên lạc đột ngột gián đoạn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-232-so-y-y-toi-xua-nay-noi-tieng-song-co-tam.html.]
“Ngoài , tiếp tục cử thêm ! Lần chia nhiều hướng cùng lúc, tiếp cận cánh rừng đó bằng giá!”
Mọi đều can ngăn, sợ ông tiếp tục lãng phí nhân lực vô ích.
ánh mắt như lửa bốc lên của ông , chẳng ai dám mở miệng – sợ trút giận.
Kết quả vẫn như cũ:
Cứ cử là... mất tích.
Cử điều tra – cũng tìm gì.
Còn trong khu rừng...
Sau ba ngày t.r.a t.ấ.n tột cùng, Kiệt Bạo Nhĩ cuối cùng cũng trút thở cuối cùng.
Trước lúc c.h.ế.t, thể mỏng đến mức lộ cả xương sườn, thậm chí thấy rõ trái tim còn đang đập.
Cảnh tượng m.á.u me rợn , đến nỗi Tháp Na và Lạc Phu chỉ thôi cũng lạnh sống lưng, mồ hôi vã như tắm – mặc cho trời nóng như đổ lửa, vẫn cảm thấy gió lạnh rít qua da.
Chỉ Bạch Hổ là... vui như trẩy hội.
Nó nhớ thời còn ở sàn đấu ngầm – khi , nó thích xé xác đám "vượn hai chân" dám thách đấu .
Từ khi “con vượn cái” Sở Y Y đ.á.n.h cho gãy răng, nó dịp nào “vui chơi” như xưa.
Bây giờ thấy cảnh tượng đầy mùi m.á.u và nỗi đau ...
Nó thấy thương bao nhiêu, kìm mà phấn khích run cả ria mép.
Sở Y Y vẫn điềm nhiên như , chỉ nhàn nhã cạnh xác Kiệt Bạo Nhĩ, miệng nhếch lên:
“ , xưa nay nổi tiếng sống tâm. Ai cần giúp – đều giúp đến cùng…”
“Cho nên, c.h.ế.t cũng hài lòng nhé?”
"Chiêu của con vượn cái còn lợi hại hơn cả !" Bạch Hổ nghĩ thầm, đầy khâm phục.
Không hổ danh là kẻ từng đ.á.n.h bại , đúng là lợi hại gấp trăm !
Được theo Sở Y Y, nó cảm thấy như bái sư học nghệ. Nhất định một ngày nào đó, nó sẽ trở thành mãnh hổ nhị thiên hạ, chỉ cô!
Chắc chắn – đến lúc đó, xưng bá cả khu rừng cũng chỉ là chuyện sớm muộn!
Nghĩ tới đây, Bạch Hổ hưng phấn nhảy tưng tưng, đó chạy xuống bên cạnh Sở Y Y, dùng mõm nhẹ nhàng húc tay cô, tỏ vẻ thiết kiểu “hổ đại vương thuần hóa vượn hai chân”.