“Giờ chuyện xảy , nổi giận cũng vô ích, chi bằng phái mới .”
“Hiện tại trong tay Sở Y Y v.ũ k.h.í, phái nhiều hơn, khi nhảy dù cũng tránh xa cô , tránh tình huống như lặp ."
Dược Hãn hít sâu một , cố nén lửa giận, bắt đầu sắp xếp kế hoạch.
“Lần cho năm mươi , bộ là lính đặc nhiệm dày dạn kinh nghiệm. tin Sở Y Y còn thể lật kèo!”
“Vận may của cô , đến đây là hết!”
Năm còn thở phào nhẹ nhõm.
Năm mươi , ai nấy đều v.ũ k.h.í, dù Sở Y Y bản lĩnh cao cỡ nào, thì cũng thoát nổi họng s.ú.n.g đồng loạt.
Trong rừng.
Sau khi cất kỹ đống v.ũ k.h.í và thiết , Sở Y Y cưỡi Bạch Hổ rừng săn mồi.
Bạch Hổ lao vun v.út như một cơn gió giữa rừng sâu.
Con mồi thì đầy rẫy, nhưng do Bạch Hổ quá to, ăn cũng nhiều, mất tận hai tiếng đồng hồ mới ăn no.
Sau khi nó no nê, Sở Y Y bảo nó săn thêm một con nai hoa mang về bữa trưa cho cô, Tháp Na và cả nhóm.
Cô nhóm thêm một đống lửa bên cạnh, nướng thịt, trò chuyện nhàn nhã.
Sau khi thịt chín, ba phiên ăn, thiếu ai.
Sở Y Y ăn no , vẫn quên "chăm sóc" Kiệt Bạo Nhĩ – cô bụng lột lớp da cháy sém, xé thịt đút tận miệng cho ăn.
Kiệt Bạo Nhĩ cảm động tới phát , ăn rơi nước mắt.
Cùng lúc đó, lực lượng vũ trang mới mà Dược Hãn phái đến, đang trực thăng, bay vòng vòng giữa những dãy núi sát biên rừng, chuẩn nhảy dù.
Vị trí đó cách nơi của Sở Y Y cực xa, cho dù ngày đêm hành quân gấp rút, thì cũng mất hai ngày mới tiếp cận .
đây là sự lựa chọn bất đắc dĩ.
Chỉ cách xa như , mới tránh việc Sở Y Y tiếng “đập phủ đầu” như .
Dược Hãn dặn kỹ: ưu tiên định, dù xa chậm, cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-229-giai-quyet-sach-se-giup-co.html.]
Dù gì thì Sở Y Y còn đang mải “hành hạ” Kiệt Bạo Nhĩ, khi “xử” xong thì sẽ rời .
Vậy nên họ đủ thời gian để tiếp cận từ từ.
Trực thăng xác định xong vị trí, chuẩn thả xuống.
ngay lúc đám nhảy dù khỏi máy bay, hàng loạt tia sáng lạnh lẽo từ các đỉnh núi xung quanh lóe lên — vô khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa nhắm thẳng họ mà bóp cò.
Bọn lính kịp hét lên tiếng nào, b.ắ.n thủng đầu hoặc n.g.ự.c, c.h.ế.t treo dù, thể bất động giữa trung.
Vì tất cả s.ú.n.g b.ắ.n tỉa đều lắp ống giảm thanh, nên ban đầu đội còn phát hiện gì bất thường, vẫn tiếp tục nhảy tiếp.
Chỉ đến khi nhận tất cả dù đang trôi mà ai điều khiển, họ mới bắt đầu hốt hoảng.
Những ai nhảy vội đóng cửa khoang, yêu cầu phi công đầu rút lui.
…
“BOOOOM BOOOM BOOOM BOOOM —!!”
Hơn chục quả tên lửa đất đối từ núi phóng thẳng lên trời, mỗi quả đều nhắm trúng từng chiếc trực thăng.
Mười lăm chiếc trực thăng, một cái nào sống sót, đều b.ắ.n rơi, phát nổ giữa trung, hóa thành những quả cầu lửa lao xuống vực sâu.
Tới lúc c.h.ế.t, đám vẫn hiểu nổi:
“Rốt cuộc tại trong khu rừng tay b.ắ.n tỉa? Lại còn cả tên lửa phòng ?!?”
Lúc , tại một biệt phủ cổ phong Trung Hoa.
Một trai trẻ bên hồ cá trong đình nhỏ, từng viên từng viên rắc thức ăn cho cá, ngắm hàng trăm con cá chép Koi tranh đớp mồi, khóe môi thoáng cong lên, mang theo nụ đầy hứng thú.
“Công t.ử.”
Một đàn ông mặc đồ quản gia đến, cung kính nhỏ:
“Chuyện bên phía tiểu thư giải quyết. Có cần phái đón cô về ?”
Chàng trai đáp bằng giọng nhàn nhạt:
“Không cần. Cứ để chị chơi cho , mở livestream.”