Cô chống cằm suy nghĩ một chút, sang với Lạc Phu:
“Chúng mấy sợi dây thừng mà, đúng ? Lấy một sợi, cột cổ , dắt như dắt ch.ó dạo.”
“Trong nhiệm vụ mấy ông chủ giao , chắc chắn cũng vụ xích nhục, đúng ?”
Kiệt Bạo Nhĩ hai đồng t.ử co rút mãnh liệt, má cũng giật lên từng chặp — cô đoán trúng phóc!
là yêu cầu đó. Mà còn nhiều cái kinh khủng hơn, dám kể thôi.
vẫn nghiến răng, quyết hé một chữ.
Lạc Phu im lặng lấy dây , cột cổ Kiệt Bạo Nhĩ.
Sở Y Y tiếp:
“Vẫn đủ . Anh mà còn dậy thì sẽ chịu bò ngoan ngoãn . Phải tìm cách khiến thể nổi.”
Tháp Na đề xuất: “Đập nát đầu gối ?”
Lạc Phu lắc đầu: “Đập nát gối là bò cũng bò nổi luôn.”
Sở Y Y mỉm về phía Kiệt Bạo Nhĩ, ánh mắt châm chọc:
“Thôi thì… tự nghĩ cách .”
Kiệt Bạo Nhĩ suýt nữa tức ói m.á.u.
Bị t.r.a t.ấ.n còn tự nghĩ cách t.r.a t.ấ.n ?
Ác quỷ cũng độc địa như cô !
Sở Y Y giả vờ thở dài, vẻ mặt tiếc nuối:
“Haizz… Anh cứ nhằm mãi. chuyện gì còn hỏi ý kiến lịch sự như thế , mà bất lịch sự tới mức thèm trả lời. Coi bộ, thiếu giáo d.ụ.c thật đấy.”
Cô sang với Tháp Na:
“Đã , cứ xử lý đôi chân theo chuẩn ‘Phác Xương’ . Như thế thì chỉ thể bò thôi, dậy nổi.”
Kiệt Bạo Nhĩ sợ đến xanh mặt, thể run lập cập hơn cả .
Trước đây đạo diễn từng nhỏ cho về kết cục bi t.h.ả.m của Nhật Xuyên Cương Phản và Phác Xương.
Chỉ cần tưởng tượng thôi sởn cả da gà , giờ thì nó đang tới thật!
Thấy Tháp Na chuẩn tay, Kiệt Bạo Nhĩ cuối cùng chịu nổi nữa, hét lên:
“… tự bò! Mấy đừng bậy!”
Sở Y Y lắc đầu:
“Không . Anh còn khả năng dậy, yên tâm.”
“ thề! phản kháng!” Anh cuống cuồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-223-bat-anh-ta-tu-nghi-cach-tra-tan-chinh-minh.html.]
Sở Y Y vẫn điềm nhiên lắc đầu:
“ tin. Chỉ khi nào về mặt thể chất thể lên nữa, mới an tâm.”
Kiệt Bạo Nhĩ mặt mày lúc đỏ lúc xanh, co giật, giọng run rẩy :
“Vậy… thì… cắt bàn chân là !”
Cắt chân tuy đau thật, nhưng còn nhẹ hơn phận t.h.ả.m thương như Phác Xương nhiều.
Sở Y Y khẩy:
“Anh đúng là… ác với chính cũng kém! Tự đề xuất cắt chân luôn cơ đấy.”
“ thật cũng cần . Chỉ cần lúc bò, dùng gậy cố định tay chân ở cách và góc độ thích hợp, thì cũng chẳng thể lên nữa .”
“Đấy, học thêm chút kiến thức cũng ích mà.”
Kiệt Bạo Nhĩ xong thì cứng cả , vội vàng la lên:
“Không cắt nữa! Làm theo cách của cô! Lấy gậy trói là !”
Sở Y Y nhướng mày:
“Không . ghét nhất mấy đổi lời. Anh tự đề xuất cắt chân, thì rút .”
“Tới , tự . Ý tưởng của mà, chính tay thực hiện chứ! Anh coi xem, đối xử với lắm ? Người khác ‘đặc quyền’ !”
Cô hiệu cho Tháp Na đưa d.a.o cho .
Kiệt Bạo Nhĩ cầm lấy d.a.o, ánh mắt lóe lên tia hung ác — ý định phản đòn!
suy nghĩ chỉ tồn tại tới một giây. Vì rõ, đ.á.n.h Sở Y Y.
Chưa kể… còn con Bạch Hổ khổng lồ canh một bên…
Cuối cùng, Kiệt Bạo Nhĩ run rẩy siết c.h.ặ.t d.a.o, nghiến răng…
“Aaaaa—!!!”
Tiếng hét xé gan xé ruột vang khắp khu rừng.
Kiệt Bạo Nhĩ ôm bàn chân cụt lăn lộn đất, quằn quại như heo chọc tiết.
Sở Y Y một nữa phát huy “lòng ” của — tìm t.h.u.ố.c cầm m.á.u cho .
Lúc hái t.h.u.ố.c, tiện tay bắt luôn hai con rắn đem về.
Cô ném hai con rắn cho Lạc Phu, mắt ánh lên vẻ tinh quái:
“Hiểu ý chứ?”
Lạc Phu gật đầu, đáp rành rọt:
“Hiểu .”