Không mổ thì chắc chắn c.h.ế.t. Mổ thì còn một tia hy vọng, dẫu rằng d.a.o mổ chuyên dụng, chỉ dùng tạm thanh kiếm , vết mổ chắc chắn sẽ to và sâu, rủi ro cũng lớn.
còn lựa chọn nào khác — chỉ thể đ.á.n.h cược một phen!
Sở Y Y sâu rừng, hái một ít thảo d.ư.ợ.c giã nát, chuẩn t.h.u.ố.c đắp.
Sau đó, cô bảo Lạc Phu mang sợi dây thừng mà họ thu thập đó tới, trói con hổ thương như… gói bánh chưng năm hết Tết đến.
Kế tiếp, cô hiệu cho Bạch Hổ đến hỗ trợ —.
Một chân đè đầu, một chân chặn m.ô.n.g, tư thế giằng xé bản lĩnh đầy đủ.
Sở Y Y dùng thanh katana, cạo sạch lông quanh vùng da tên b.ắ.n trúng.
Tiếp đó, cô lôi từ balo cứu trợ hôm một hộp y tế mini.
Bên trong còn một ít cồn sát trùng iodine, chỉ đủ sát khuẩn phần đầu mũi kiếm và vết thương.
Rồi Sở Y Y rạch nhẹ một đường lên vết thương, dò đường của mũi tên trong cơ thể con hổ để xác định đ.â.m trúng mạch m.á.u .
Con hổ đau quá, rống lên từng tràng t.h.ả.m thiết, giãy giụa kịch liệt, nhưng Bạch Hổ giữ c.h.ặ.t nhúc nhích .
Sau khi chắc chắn chạm tới mạch m.á.u lớn, Sở Y Y liền dứt khoát rút mạnh mũi tên .
“Phập!”
Khi mũi tên rút , đầu tên còn dính theo cả một ít thịt vụn.
Cô cau mày.
Hộp cứu thương hôm qua dùng hết chỉ khâu để chữa cho Nhật Xuyên Cương Phản, nên giờ thể khâu vết thương .
Cô đành dùng tay ấn vết thương cầm m.á.u, đó bôi t.h.u.ố.c thảo d.ư.ợ.c chuẩn lên.
Xử lý xong, Sở Y Y sang Bạch Hổ, dặn dò:
“Bảo nó im ba ngày cử động, bảy ngày chạy nhảy, nếu vết thương rách , ai giúp thì nó c.h.ế.t chắc.”
“Em để hai em ở chăm sóc nó, lo ăn uống và bảo vệ nó.”
Bạch Hổ liền hướng về phía đám đàn em, gầm gừ bằng ngôn ngữ 'tiểu hổ hội', sắp xếp canh gác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-209-gian-lan-cung-khong-bang-duoc-so-y-y.html.]
Trên mạng – khu bình luận phát sóng trực tiếp:
[ c.h.ế.t lặng… trời ơi, cảnh thế mà chị Y Y dám mổ sống cho hổ? Không t.h.u.ố.c mê, gì cả, quá ngầu luôn!]
[Nhìn con hổ đau đến rống xé gan rách ruột mà chị Y Y bình tĩnh như spa, phục tâm lý cô thật !]
[Khoan ! Có ai thấy lạ ? Kiệt Bạo Nhĩ lấy nỏ liên ? Lúc đầu chương trình tuyên bố rõ: ngoài v.ũ k.h.í từ , tất cả đều tay rừng, mà trong v.ũ k.h.í hề nỏ!]
[Chắc chắn gian lận, tuyệt đối gian lận!]
[Chương trình bẩn quá ! Lén lút đưa nỏ cho Kiệt Bạo Nhĩ? Còn chơi gì nữa!]
[ nghi ngờ họ cố tình giúp Kiệt Bạo Nhĩ để nhắm chị Y Y!]
[Rõ ràng chị Y Y b.ắ.n trúng , mà tên rơi xuống đất, xuyên , rõ ràng mặc áo chống đạn! Lại một màn gian lận trắng trợn!]
[Đừng suy diễn tiêu cực như chứ? Ở Mỹ thấy t.ử tế lắm, chuyện âm mưu . Biết nỏ là Kiệt Bạo Nhĩ tình cờ nhặt trong rừng thì ?]
[Cái gì mà nhặt ? Còn cái áo chống đạn nữa kìa? Cô định cũng nhặt trúng cả áo giáp ?!]
[Sở Y Y đúng là nực , lôi cả đám thú rừng giúp hổ thương. Nếu nó c.h.ế.t thì là của cô đó!]
[Cô bản lĩnh thì đừng thi đấu! Dựa khả năng “ chuyện với thú” để chơi ăn gian, còn kéo sinh mạng loài khác , thật quá ích kỷ!]
Giữa rừng sâu.
Xử lý xong cho con hổ con, Sở Y Y bước, tiến thẳng về phía Phác Xương.
Phác Xương mặt mày cắt còn giọt m.á.u, hai chân giãy giụa bò lùi như cua gặp nồi lẩu.
“Cô… cô đừng tới đây, … xin rút khỏi trậ—.”
“Bốp!”
Một cú đá thẳng mặt, Sở Y Y để hết câu.
“Á —!”
Phác Xương phun đầy m.á.u, mấy chiếc răng rơi lả tả như bắp rang.
Sở Y Y cong môi nhạt, giọng thản nhiên:
“Anh gì cơ? rõ lắm.”