“Tiếng gầm của con mãnh thú mạnh tới mức đất cũng rung lên nhẹ nhẹ, chắc chắn hình nhỏ ! Nghe tiếng thôi cũng đủ nó dữ dằn cỡ nào . Thôi, chuồn cho lành!”
“Chúng thể lui xa quan sát tình hình, nếu thấy bất thì chạy lẹ, còn nếu cơ hội thì xử cũng muộn!”
“Nghe tiếng gầm giống hổ lắm! Hổ thường mạnh , mà tiếng lớn như sấm thế ... Không đơn giản ! Chuồn thôi mấy ông!”
Kiệt Bạo Nhĩ vẫn bình thản tự tin: “Chỉ là một con hổ thôi mà, mấy gì mà hoảng? tự tin khống chế nó, cần chạy !”
Anh lén ló đầu khỏi gốc cây về phía Sở Y Y, phát hiện cô hạ cung tên xuống, đầu về phía tiếng gầm mãnh thú phát .
Thấy , Kiệt Bạo Nhĩ mới yên tâm bước khỏi nơi ẩn nấp, mặt mũi phấn khích, ánh mắt rực cháy về phía .
Từ lâu Sở Y Y lấn át đến mức ngẩng đầu nổi. Giờ là cơ hội để lấy thể diện!
Anh cho cả thế giới thấy, rốt cuộc ai mới là mạnh nhất!
Máu sôi sục, kích động đến run tay.
Phòng quan sát VIP của giới tài phiệt.
Dược Hãnmặt đỏ như gấc, đến mức khóe miệng rách tới mang tai:
“Ha ha ha! Cuối cùng Đại bạch hổ cũng tới ! Ngày vui của Sở Y Y đến đây là chấm dứt!”
“Ha ha, Mỹ chúng sắp lấy thể diện ! Nhanh lên, chuyển bộ góc trực tiếp của các quốc gia sang đoạn cho ! để Hoa Hạ và Sở Y Y mất mặt thế giới!”
“Cả thế giới sẽ ai mới là một – chính là Mỹ chúng !”
Người lập tức theo mệnh lệnh.
Tên ria mép cũng run rẩy vì sung sướng, tròng mắt đỏ rực:
“Sở Y Y dám hành hạ Nhật Xuyên Cương Phản của nước Nhật, giờ thì đến lượt cô xui xẻo !”
Bên nước Hàn, Phác Thượng Dẫn thì thở phào nhẹ nhõm vì tên lính của là Phác Xương cuối cùng cũng cứu nguy.
Chỉ cần Sở Y Y con hổ cho khuất phục, cô sẽ cơ hội trả thù Phác Xương nữa.
Mà một khi Kiệt Bạo Nhĩ nhân cơ hội đó đoạt lấy v.ũ k.h.í và khiến cô mất hết khả năng phản kháng, thì cục diện sẽ đổi.
Giới tài phiệt các nước tuyển thủ loại thì thấy vui như trút mối hận ngàn năm. Những nước còn sống sót thì mừng rỡ vì cơ hội vươn lên.
Chỉ cần Sở Y Y khuất phục, của họ chỉ cần nịnh hót Kiệt Bạo Nhĩ là thể bám trụ, chẳng cần nhất mà vẫn phần.
Cả phòng quan sát tưng bừng mở rượu, ăn mừng .
Trong rừng rậm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-194-dai-bach-ho-nhat-gan-quay-dau-bo-chay.html.]
Chỉ mới cách vài trăm mét, cả nhóm trông thấy con bạch hổ khổng lồ.
Không thấy cũng khó, vì nó to quá sức tưởng tượng.
Chân bước, mặt đất rung rinh, cả đám run rẩy.
“Trời má ơi, hổ gì mà như xe tăng ?”
Chỉ cũng đoán : khi nó bằng bốn chân cao hơn 1m5, nặng chắc cũng tầm 4–5 tạ là ít.
Một đứa chơi thôi cũng đủ đè thành bánh tráng.
Kiệt Bạo Nhĩ vẫn tỏ "ngầu lòi", tiến lên một bước.
Anh sắp dịp thể hiện bản lĩnh .
Bạch hổ lớn chạy nhanh như điện xẹt, chỉ trong tích tắc cách đến 50 mét.
Anh hét to: “Này, ông bạn to xác !”
Con bạch hổ phắt đầu , ánh mắt dã thú sắc bén như d.a.o, mang theo vẻ khinh miệt đầy hoang dã…
Một luồng áp lực mạnh mẽ cuồn cuộn ập tới!
Dù bạch hổ sợ , Kiệt Bạo Nhĩ vẫn khỏi dựng tóc gáy.
To thật đấy!
Áp lực mạnh khủng khiếp!
Anh cố nén cảm giác lùi , vẫn giữ vẻ mặt ngạo nghễ và nụ tự tin, thẳng bạch hổ.
“GRÀOOOO!”
Con bạch hổ gầm lên một tiếng giận dữ, lao thẳng về phía Kiệt Bạo Nhĩ như một cơn cuồng phong.
Thế nhưng... khi chỉ còn cách đầy ba mét, nó đột nhiên dừng , khựng chân, lùi vài bước với vẻ mặt... hài lòng.
Nó gầm lên mấy tiếng đầy bực bội.
Kiệt Bạo Nhĩ thì sướng rơn, n.g.ự.c ưỡn như con gà trống thắng trận.