Thời gian trôi qua nhanh như chớp mắt.
Thoắt cái, chỉ còn đúng một tuần nữa là chương trình Sinh tồn cực hạn bắt đầu .
Trước khi lên đường, Sở Y Y gọi Phó Ngự và mấy bạn thiết của ăn một bữa tạm biệt.
Khâu Phong vì nhận ca khám ngoài nên đang công tác ở tỉnh khác, đến .
Thế là chỉ ba mặt: Phó Ngự, Thẩm Viên và Dung Thời.
Trong khách sạn, trông thấy Sở Y Y, Dung Thời liền nhịn mà thở dài cảm thán:
“Chị Y Y, chị đúng là âm thầm chuyện lớn nha! Chị mà đăng ký tham gia Sinh tồn cực hạn? Giỏi giấu thật đấy, chẳng hé nửa lời với tụi ! Bọn cũng chờ đến lúc báo chí đưa tin mới chuyện!”
Sở Y Y nghiêng đầu : “ giấu, chủ yếu là các hỏi ?”
“Với , hôm đồng ý tham gia, Phó Ngự cũng ở bên cạnh. bắt giữ bí mật . Chẳng lẽ kể với bọn họ ?”
Dung Thời lập tức ngoắt sang Phó Ngự, giơ tay đ.ấ.m cho một cú:
“Cậu từ sớm mà thèm hé răng lấy một lời?!”
Phó Ngự nhẹ nhàng nghiêng né tránh, thuận chân đá một phát Dung Thời, lạnh nhạt :
“Nói thì , đ.á.n.h đ.ấ.m gì?”
Dung Thời trừng mắt , tức tối chất vấn:
“Sao kể với tụi ? Chuyện lớn mà nín thinh hả?”
Phó Ngự vẫn điềm nhiên: “Các hỏi .”
Dung Thời tức xì khói: “Tụi thiết đến thế, hỏi thì cũng chứ! Cậu ham chia sẻ ? Không kể bí mật cho em cùng vui ?”
Phó Ngự nhàn nhạt đáp: “ chỉ ham kiếm tiền, mấy ham trần tục khác .”
Khóe miệng Dung Thời giật giật.
Cái tên , đúng là đắm chìm trong tiền tài lối thoát.
Rõ ràng giàu sụ , thế mà vẫn cuồng tiền như mạng sống.
Thẩm Viên lúc sang Sở Y Y, lông mày nhíu c.h.ặ.t:
“Chị Y Y, ban đầu chị từ chối ? Sao giờ đồng ý tham gia?”
“Bọn với chị mà, chương trình đó nguy hiểm lắm. Hơn nữa còn chơi Hoa, chị nhất định sẽ bọn họ nhắm .”
“Hiện giờ dư luận mạng cũng đang lợi cho chị. Chương trình chiếu mà đầy rẫy bình luận chê bai.”
“Nếu chị thể hiện , chắc chắn sẽ c.h.ử.i lên bờ xuống ruộng. Chị mà bọn họ bôi nhọ thì thiên hạ sẽ cho rằng chị mất mặt Hoa, giới giải trí cũng khó lắm đó!”
Anh thực lòng lo cho Sở Y Y.
Sở Y Y thản nhiên đáp: “Vậy thì nhất là .”
“Nếu nhất mà còn bịt miệng bọn họ, thì c.h.ử.i .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-159-khong-he-co-ham-muon-tran-tuc-do.html.]
Thẩm Viên: “…”
Dung Thời đẩy Phó Ngự , tiến lên mặt Sở Y Y, lo lắng :
“Bọn cũng mong chị đoạt quán quân lắm, nhưng dễ .”
“Nghe cả một lính đ.á.n.h thuê tham gia. Người đó nổi tiếng lắm, từng tham chiến hơn mười năm, còn livestream cảnh chiến đấu ngoài chiến trường, cực kỳ nguy hiểm.”
“Các tuyển thủ nước ngoài khác thì rõ, nhưng chắc chắn ai là tay mơ.”
Sở Y Y bình tĩnh gật đầu: “Ừ, . giỏi hơn.”
Dung Thời: “…”
Sở Y Y giơ nắm đ.ấ.m lên mặt , tươi: “Có ăn thử một đ.ấ.m , kiểm tra thực lực một tí?”
Dung Thời dọa cho xanh mặt, vội vàng trốn lưng Phó Ngự, đầu lắc như trống bỏi, đến mức suýt tạo tàn ảnh.
“Nếu chị dùng roi quất thì xin tình nguyện, chứ dùng nắm đ.ấ.m thì… miễn ạ…”
Sở Y Y nhíu mày suy nghĩ, khẽ véo cằm: “Ồ? Ra là kiểu như … Không luôn đó…”
Dung Thời lập tức chối lấy chối để: “Không ! biến thái! Em là quý ông, đàng hoàng t.ử tế!”
Sở Y Y bằng ánh mắt nửa nửa , vẻ mặt như thể đang “ tin chắc…”
Thấy giải thích cũng vô ích, Dung Thời dứt khoát bỏ luôn, kéo Phó Ngự và Thẩm Viên xuống nước.
Anh toe toét, giọng điệu cực kỳ đáng đ.á.n.h:
“Thật đứa biến thái nhất . Phó Ngự với Thẩm Viên còn biến thái gấp vạn chứ!”
“Ban đầu là nghiêm túc, đắn. Chính là hai tên ảnh hưởng nên mới nông nỗi !”
Và …
Anh combo song phi của Phó Ngự và Thẩm Viên đập cho tơi tả.
Dung Thời đ.á.n.h la oai oái, chạy vòng vòng trong khách sạn:
“Chị Y Y cứu với! Hai bóc mẽ , giờ đ.á.n.h , rõ ràng là giận cá c.h.é.m thớt!”
“Bọn họ chỉ biến thái, mà còn cực kỳ bạo lực!”
“Khác với nha, là một biến thái… thuần túy… Á á! Đừng đ.á.n.h mặt! Đánh m.ô.n.g thôi ?!”
Sở Y Y nhịn bật thành tiếng.
Trong lúc ba đang quậy tưng bừng, cô tranh thủ gọi món và chọn rượu.
Đồ ăn dọn lên.
Bốn ăn cụng ly nâng chén.