“Tất cả là do ba g.i.ế.c cả! Mẹ tay với chúng , cũng chỉ vì bảo vệ !”
“Con lôi xuống nước cũng là tại ba hết! Huhu…”
Cố Minh Châu càng lúc càng lớn, giọng ngập đầy oán trách và tiếc nuối.
Nếu lúc , khi Cố Kiến Quốc đề nghị tay với Cố Hiên, cô khuyên can một câu, thì khi Lý Ngọc chẳng kéo cô cuộc.
Giờ thì hối cũng chẳng kịp nữa .
Cố Kiến Quốc giận dữ quát:
“Sở Y Y rõ, trong ba chúng với Cố Yến, nhất định một c.h.ế.t! Không g.i.ế.c nó thì ? Chẳng lẽ để ba với con c.h.ế.t chắc?”
“Ba g.i.ế.c Cố Yến, vì bản ba! Là vì cả con nữa đó! Giờ con sang đổ hết cho ba? Con còn nhục là gì hả?”
Cố Minh Châu gào lên:
“Thì ba g.i.ế.c luôn con Sở Y Y đó ! Nó c.h.ế.t thì còn ai dám uy h.i.ế.p nữa!”
Cố Kiến Quốc mắng um lên:
“Nó đưa video cho Phó Ngự ! Nó mà mệnh hệ gì, Phó Ngự sẽ tung hết thứ lên mạng! Lúc đó chúng vẫn bại danh liệt!”
Chưa kể, ông cũng chẳng thể g.i.ế.c nổi Sở Y Y.
Một cô đủ khó đối phó, còn Phó Ngự chống lưng, ông lấy gì đấu?
Cố Minh Châu nức nở:
“Vậy thì g.i.ế.c luôn cả Phó Ngự ! G.i.ế.c sạch , g.i.ế.c hết luôn! Chỉ cần họ c.h.ế.t hết thì chúng còn gì sợ?!”
Cố Kiến Quốc nổi trận lôi đình:
“Con giỏi thì con g.i.ế.c thử ba coi?! Con tưởng g.i.ế.c dễ như g.i.ế.c gà hả? Nói nhẹ nhàng như chợ mua rau!”
Ông thương, nhốt tầng hầm lạnh lẽo, tâm trạng vốn chẳng dễ chịu.
Giờ Cố Minh Châu dằn vặt liên tục, cuối cùng cũng nhịn nữa mà quát ngược.
Cố Minh Châu cũng sụp đổ — cả thể xác lẫn tinh thần đều dày vò đến giới hạn.
Cô còn tâm trí mà giả vờ dịu dàng, lễ phép nữa.
Giờ Cố Kiến Quốc đ.á.n.h cô , cô cũng chẳng ngại cãi tay đôi.
“Ba vô dụng thì nhận , bày đặt biện minh gì nữa!”
“Con dám ba vô dụng?!”
“Chứ ? Ba đúng là đồ vô tích sự! Hồi còn ông nội, Cố thị là tập đoàn đầu Hải Thành! từ ngày giao cho ba, Cố thị lụn bại từng ngày!”
“Một cái Phó thị gốc gác, mới thành lập vài năm, mà cũng đủ đè đầu cưỡi cổ Cố gia. Địa vị gia tộc giàu nhất Hải Thành cũng cướp mất!”
“Nếu nhà còn của để dành, thì giờ cả nhà đường đó! Ba tưởng cả mở công ty riêng vì thích ? Là vì sợ ba phá nát Cố thị, nên mới tự lo cho đó!”
“Ba mà phế vật, thì ai là phế vật hả?!”
Cố Kiến Quốc giận tới mức thở hổn hển, nhưng chẳng phản bác lời nào.
Vì những gì Cố Minh Châu ... đều là sự thật.
Hội đồng quản trị cũng từng nhiều lên án ông .
Cố Minh Châu tư cách gì mà chỉ trích ông ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-145-loi-tam-biet-cuoi-cung.html.]
Cuộc sống giàu sang cô đang hưởng là do ai ban cho? Giờ lưng khinh thường ông ?
Cố Minh Châu rõ ràng kìm nén quá lâu, giờ bung một phát là dừng .
“Không chỉ ăn ngu ngốc, ba còn bốc mùi của ông già, hôi rình! Nếu mang họ Cố, thì ch.ó cũng chẳng thèm ngó!”
“Mày mày mày đúng là con khốn!”
“Phế vật!”
“Đồ khốn!”
“Phế vật!”
“Khốn nạn! Khốn nạn!”
“Phế vật! Phế vật! Phế vật!”
...
Sáng hôm , Cố Yến xuất viện trở về nhà.
Cơ thể vẫn bình phục, mặt vẫn còn những vết bầm xanh tím.
Vừa thấy con trai, Lý Ngọc lập tức chạy đỡ , lo lắng hỏi:
“Yến Nhi, con về sớm ? Bác sĩ bảo viện thêm một tuần ?”
Cố Yến tựa tay , bước chậm đến xuống sofa:
“Ngày mai là hạn cuối Sở Y Y đưa . Yêu cầu cô đặt , chúng vẫn thực hiện .”
“Con thể yên ở viện thêm nữa, về nhà bàn cách giải quyết.”
“Mà... ba ở nhà ạ?”
“Mẹ gọi ba xuống , con bàn với ba một chút xem tính .”
Anh nghĩ Cố Kiến Quốc vẫn đang ở trong thư phòng như khi.
Lý Ngọc cụp mắt, che sự bối rối trong ánh :
“Ba con với Minh Châu ngoài , ở nhà.”
Cố Yến nhíu mày:
“Ra ngoài? Họ ?”
Lý Ngọc lắc đầu:
“Mẹ , mà cũng chẳng buồn quan tâm nữa. Mỗi thấy hai họ là thấy xui xẻo. Họ ngoài bao lâu thì bấy lâu.”
Cố Yến dịu giọng an ủi:
“Mẹ , nên nghĩ thoáng một chút. Mọi chuyện xảy , nếu cứ ôm tức giận mãi sẽ chỉ hại đến sức khỏe thôi.”
Lý Ngọc gật đầu:
“Mẹ mà, con đừng lo cho . Thôi để đưa con viện nghỉ ngơi, đừng để di chứng, còn lo chuyện gia đình nữa.”
Cố Yến lắc đầu:
“Con . Mai là ngày cuối , con chờ ba về để bàn cách ứng phó.”
“Nếu mai kết quả, Sở Y Y tung video lên mạng, Cố gia xem như xong đời.”