Sở Y Y vốn đang về phía khác, thấy Cố Khanh sỉa xói thì đầu , giọng bình thản gợn sóng:
“Thứ như mà cũng vác mặt tới đây , thì gì thể?”
“Cô…” Mặt Cố Khanh đỏ bầm tím tái vì tức.
Sắc mặt Dung Thời cũng lạnh xuống:
“Cố Khanh, nếu gây sự, buộc cho mời ngoài sớm đấy!”
Cố Khanh bất mãn:
“Rõ ràng là cô gây sự, đuổi ?”
Dung Thời trợn trắng mắt:
“Anh đúng là đầu óc vấn đề thật . Là lớn tiếng , là x.úc p.hạ.m Sở Y Y , mà giờ còn bày đặt cô gây sự á?”
“Anh ngu nghĩa cũng ngu theo!”
“Cút về khu chờ , đừng lởn vởn mặt nữa!”
Cố Khanh tức đến nỗi sắc mặt xám xịt, trừng mắt Sở Y Y khẩy:
“Không ngờ cô cũng bản lĩnh đấy, dụ dỗ cả thiếu gia nhà họ Dung, để vì cô mà mắng cả !”
“Cô ngoài mười chín năm, học mấy chiêu thủ đoạn hạ cấp ? Buồn nôn thật!”
“Đậu xanh…” Dung Thời lập tức nổi đoá, giơ tay đ.ấ.m thẳng mặt .
Sở Y Y đưa tay ngăn .
Cô nhàn nhạt :
“Cứ để sủa tiếp , sủa bao lâu nữa .”
Món nợ , cô tự thanh toán.
Không cần ai cô tay.
Dung Thời bực bội nhưng vẫn thu tay về.
Cố Khanh vẫn buông tha, lạnh với Sở Y Y:
“Đừng tưởng thế là sẽ mềm lòng! Cô gì cũng tha thứ cho cô !”
“Còn nữa, lúc thi đấu, cô đừng vác mặt nhận là em đấy! Nếu để J Thần một đứa em gái mất mặt như cô, ảnh hưởng đến ấn tượng của về , sẽ tha cho cô!”
Anh cứ tưởng Sở Y Y ngăn Dung Thời là để lấy lòng , cải thiện mối quan hệ.
Tiếc là, quá ảo tưởng.
Sở Y Y lạnh:
“Đồ thiểu năng.”
Cố Khanh trừng mắt cảnh cáo xoay bỏ .
Dung Thời phun một ngụm:
“Phì, thứ rác rưởi!”
Phó Ngự cau mày, Sở Y Y khó hiểu:
“Nhà họ Cố ai bình thường ? Ai cũng đối xử tệ với cô thế, cô chịu ở đó suốt một năm?”
Sở Y Y :
“Trước khi chuyện vỡ lở, họ còn quá đáng đến mức đó.”
Hơn nữa, khi cô vẫn còn khao khát tình , nên cứ nhẫn nhịn mà chịu đựng.
ba tháng , lúc cô thương nặng, họ dẫm lên cô để chạy dỗ đứa em lóc , thì chút ảo tưởng cuối cùng trong cô cũng tan biến.
Phó Ngự lắc đầu, trong mắt ánh lên chút xót xa.
Anh nghiêng đầu theo bóng Cố Khanh, ánh mắt lạnh hẳn .
Phải tăng tốc thôi — hủy diệt nhà họ Cố sớm một chút.
Sở Y Y cho một năm, nhưng với tình hình hiện tại, thể đợi lâu hơn .
Nhìn thấy bọn họ đối xử với cô như , chỉ hoá thành… khỉ, vung một cú tay trái, một cú tay , ném cả đám xuống đất, đập thành thịt vụn, cho ch.ó gặm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sang-khoai-het-co-co-con-gai-ruot-cuc-ghet-tat-ca-moi-nguoi-nhu-nhau/chuong-106-tha-tin-co-la-dan-ong-chu-nhat-quyet-khong-tin-co-la-j-than.html.]
Thời gian trôi nhanh.
Cuộc thi sắp bắt đầu.
J Thần sắp trận đấu thứ ba.
trận thứ hai gần kết thúc, mà vẫn chẳng thấy bóng dáng ai đến tìm Sở Y Y.
Khán giả bên ai nấy đều nóng ruột, ngóng trông như đống lửa, còn lòng nào mà xem thi nữa.
Kể cả ván cược họ đặt, cũng chẳng mấy ai còn quan tâm.
Ai nấy chỉ tận mắt thấy J Thần xuất hiện.
Dung Thời cũng yên, liên tục đảo mắt tìm kiếm.
Cuối cùng, khi trận thứ hai chỉ còn vài phút là kết thúc, Dung Thời nhịn nổi nữa, lén ghé sát Sở Y Y, hạ giọng khẩn trương:
“Chị Y ơi chị ơi… thiệt , chị đang chơi khăm em đúng ? J Thần chắc tới đúng ?”
Sở Y Y chớp chớp mắt:
“Trông giống kiểu mà lắm ?”
Dung Thời bất lực:
“ mà… giờ mà J Thần vẫn ló mặt...”
Sở Y Y thản nhiên:
“Cô đến từ đời nào .”
Dung Thời ngớ :
“Đến ? Ở ? thấy ai cả?”
Anh đảo mắt khắp nơi, cố tìm một thần thái siêu phàm, thể là J Thần huyền thoại.
Rồi gãi đầu đoán:
“Không lẽ chị đeo mặt nạ nên trốn trong đám đông á?”
Sở Y Y thình lình nắm cằm , xoay đầu thẳng mặt cô, giọng nghiêm túc:
“Đừng tìm nữa, chính là J Thần.”
Dung Thời: “…”
Mọi xung quanh: “…”
Sở Y Y cau mày:
“Gì ? Nhìn mặt mấy là … ai tin hết đúng ?”
Dung Thời thở dài:
“Chị Y, chị đừng đùa nữa… chị mà là J Thần ?”
“Tính cách chị khác xa lắm. J Thần là kiểu hoa núi cao, còn chị thì…”
… vua khỉ của rừng sâu.
Cách biệt một trời một vực!
Thẩm Viên cũng :
“Nếu chị bảo là Y Thần thì còn thể tin. Ít trong tên chị còn chữ Y. J Thần thì chị liên quan cái gì chứ?”
Sở Y Y mặt đầy hắc tuyến:
“Y Thần là con trai đấy, mấy thà tin là đàn ông còn hơn tin là J Thần hả?”
Dù gì thì J Thần cũng là con gái mà?
Cả nhóm đồng loạt gật đầu —.
Không tin.
Có đ.á.n.h c.h.ế.t cũng tin.